Người đàn ông ria mép nghiêm nghị: "Ta không cần biết con Cốc Vĩ Hoa của con bao giờ tiến hóa. Tóm lại, về nhà là phải xem video. Nếu nó tiến hóa ngay lúc về thì tiến hóa xong rồi xem!"
"Đạo lý kiêu binh tất bại con không hiểu sao? Hệ Hỏa cộng hệ Siêu năng lực. Cốc Vĩ Hoa của con dù có tiến hóa thành Cốc Vĩ Quỳ thì về thuộc tính con cũng chẳng chiếm được chút lợi lộc nào đâu!"
"Con đâu phải chỉ có một con sủng thú." Đinh Diên Cảnh chẳng hề sợ hãi uy nghiêm của hiệu trưởng, vặn lại một câu.
Hai thiếu niên bên cạnh im thin thít, cúi đầu nghịch điện thoại, sợ bị vạ lây.
Họ quá rành cảnh này rồi, biết Đinh Diên Cảnh kiểu gì cũng không thoát được.
Quả nhiên, người đàn ông sa sầm mặt: "Về nhà xem ngay video cho ta! Không viết nổi một ngàn chữ phân tích chiến thuật nộp đây thì tối nay đừng có hòng ăn cơm!"
Đinh Diên Cảnh: "..."
Hiệu trưởng trường Trung học Lê Đàn - Hoàng Nhậm Bưu vốn xuất thân quân nhân.
Đối với những học sinh mang lại vinh quang cho trường như Đinh Diên Cảnh, ông chưa bao giờ buông lỏng quản lý.
Đây cũng là một phần lý do Đinh Diên Cảnh luôn chuẩn bị bài vở kỹ lưỡng trước mỗi trận đấu và đạt thành tích xuất sắc.
Khu Tây Hoài, Căn cứ huấn luyện sủng thú.
Người đàn ông trung niên mặc đồ đen sau khi cúp máy thì bước vào một cửa hàng tiện lợi trong căn cứ, đặt một chai nước khoáng lên quầy thu ngân.
Nhân viên thu ngân mải lướt video, hoàn toàn không nhận ra có người đứng trước mặt.
Người đàn ông như sực nhớ ra điều gì, phẩy tay một cái.
Con sủng thú đang ngủ trong túi áo ông ta lập tức biến mất.
Một luồng khí lưu vô hình quanh người ông ta cũng tan biến theo.
Lúc này, nhân viên thu ngân mới giật mình nhận ra có khách, vội vàng đặt điện thoại xuống cầm máy quét mã: "Chào chú, tổng cộng 3 đồng ạ."
Người đàn ông đặt ba đồng xu lên quầy, không nói một lời, cầm chai nước đi thẳng.
Nhân viên thu ngân nhìn chằm chằm theo bóng lưng ông ta, lầm bầm: "Lạ thật, người to con thế kia mà sao lúc đầu chẳng thấy tăm hơi đâu, vào lúc nào mình cũng không biết..."
Trận đối chiến bảng A2 vẫn tiếp tục.
Kiều Tang đã nắm chắc 18 điểm trong tay nhưng không rời đi mà ngồi lại khu vực của Thánh Thủy để quan sát.
"Nha nha?!" Nha Bảo vẫn chưa thoát khỏi trạng thái ngỡ ngàng.
Kết thúc rồi? Thế là xong rồi à?!
Kiều Tang xoa đầu an ủi nó: "Không sao đâu, giải đấu còn dài lắm. Đối thủ sau này sẽ chỉ ngày càng mạnh thôi."
"Nha..." Nha Bảo lộ vẻ hoài nghi. Thật vậy không chủ nhân? Khá khen cho nhóc, lớn rồi nên biết hoài nghi mình cơ đấy.
Kiều Tang nghiêm mặt: "Chẳng lẽ nhóc không tin lời ta sao?"
"Nha nha!" Nha Bảo lắc đầu lia lịa, ánh mắt lại tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối.
Ánh mắt ấy sáng đến mức khiến Kiều Tang hơi chột dạ.
ghĩ lại thì trước đây cô đã "vẽ bánh" cho Nha Bảo quá nhiều lần. Vậy mà nó vẫn tin cô sái cổ.
Cô hắng giọng, lảng tránh ánh mắt nó: "Xem thi đấu tiếp đi."
"Nha!"
Nha Bảo nghiêm túc nhìn xuống sân, còn Kiều Tang thì bị thu hút bởi con sủng thú hệ Máy móc đang lơ lửng giữa không trung.
Đây là sủng thú hệ Máy móc sao? Lần đầu mình thấy ngoài đời đấy... Kiều Tang thầm cảm thán.
Nãy giờ mải đ.á.n.h nhau nên không để ý. Giờ cô mới quan sát kỹ con trọng tài kim loại này.
Sủng thú hệ Máy móc còn được gọi là sủng thú nhân tạo.
Khác với các hệ khác, chúng đa phần được con người ban cho sự sống thông qua nhiều con đường như nhân bản DNA, sự ra đời ngẫu nhiên của vật chất nhân tạo, hoặc thông qua một loại tia xạ bí ẩn, sức mạnh u linh bóng tối, hay một linh hồn nhân tạo gọi là "Hồn Tâm".
Con trọng tài này được tạo ra từ chip thông minh và các linh kiện cơ khí.
Đa số các Ngự thú sư ký khế ước với hệ này đều tự tay chế tạo sủng thú của mình để phát huy tối đa thực lực và hiểu rõ lộ trình tiến hóa.
Do độ hiếm và sự phức tạp trong việc nuôi dưỡng, người ta rất ít khi thấy sủng thú hệ Máy móc trên đường phố khu vực Dự Hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng ở khu vực Liêu Tây - nơi tập trung nhiều nhà khoa học và nghiên cứu viên - thì chúng lại cực kỳ phổ biến.
Kiều Tang nhìn chằm chằm con trọng tài một hồi, nghĩ bụng sau này nếu còn chỗ thì ký khế ước với một con hệ Máy móc cũng không tồi.
Vẻ ngoài và công năng có thể tùy chỉnh theo ý muốn, lắp thêm chip trí năng vào thì đi đâu cũng có máy phân tích dữ liệu khổng lồ bên cạnh. Đúng là bảo bối trong du lịch và sinh hoạt.
Thi đấu diễn ra suôn sẻ.
Từ Nghệ Toàn và Hạ Đại Đào dù không dứt điểm nhanh như Kiều Tang nhưng cũng thuận lợi mang về trọn vẹn 18 điểm sau sáu trận.
Nửa giờ sau.
Ký túc xá Căn cứ huấn luyện sủng thú.
Vì phải thi đấu liên tục một tuần, các đội tuyển đều ở lại đây.
Ký túc xá được xây theo tiêu chuẩn khách sạn. Mỗi phòng hai người.
Phòng khá đẹp, nhưng ngặt nỗi còn có các đại ca sủng thú.
"Nha nha!"
"Viêm viêm!"
Nha Bảo và Đại Viêm Tước vừa chạm mắt đã lập tức bày ra tư thế chuẩn bị khô m.á.u.
Một đứa nhe răng phụt lửa, một đứa dang rộng đôi cánh.
Không phải chúng ghét nhau, chỉ là cả hai đều cuồng chiến.
"Tầm tìm..." Tiểu Tầm Bảo hiện thân, mặt đầy phấn khởi.
Nó bay vào giữa Nha Bảo và Đại Viêm Tước, tháo vòng không gian ra lục lọi một hồi rồi lôi ra một chiếc còi.
Lúc này, Kiều Tang và Vương Dao đang tán gẫu.
"Không ngờ tụi mình lại được xếp chung phòng."
"Ừ, may đấy. Chứ bị xếp chung với trường khác thì t.h.ả.m lắm."
Kiều Tang nhướng mày: "Em nghĩ chị đang ám chỉ chị Từ Nghệ Toàn đúng không?"
Vương Dao cười phá lên: "Ha ha ha, đúng là chị ấy đấy."
"Cù!!!" Một tiếng còi ch.ói tai cắt ngang cuộc trò chuyện.
Kiều Tang giật mình quay lại, thấy Tiểu Tầm Bảo một tay cầm chiếc còi màu đỏ không biết lấy ở đâu ra, tay kia c.h.é.m mạnh xuống không trung.
Động tác này sao quen thế nhỉ...
Kiều Tang đang suy nghĩ thì Vương Dao lên tiếng: "Kiều Tang, em mua cái còi đó lúc nào vậy? Trông giống hệt cái của con trọng tài hôm nay thế."