"Mấy giờ ngày mai bắt đầu thi đấu?" Giọng nói của mẹ truyền đến từ đầu dây bên kia.

Diệp Tương Đình tựa vào đầu giường, nét mặt rạng rỡ nụ cười.

Đứa nhỏ này, rốt cuộc cũng nhớ tới việc gọi điện cho mình.

"9 giờ 20 sáng mai ạ, nhưng 7 giờ rưỡi đã phải tập trung ở trường rồi." Kiều Tang trả lời.

Sau khi buổi kiểm tra sức khỏe hôm nay xác nhận không có vấn đề, huấn luyện viên đã ban hành thông báo chính thức.

Các tổ đối chiến cá nhân và đối chiến nhóm từ khối 10 đến khối 12 đều thi đấu tại cùng một địa điểm.

Riêng tổ phối hợp tuy đại diện cho trường nhưng địa điểm thi đấu lại khác biệt.

"7 giờ rưỡi tập hợp?" Diệp Tương Đình nhìn đồng hồ, áp điện thoại sát tai hơn: "Vậy sao giờ còn chưa đi ngủ? Gần 11 giờ rồi."

Kiều Tang hắc hắc cười: "Thì con phải gọi điện cho mẹ đã chứ."

Diệp Tương Đình muốn cười nhưng cố nhịn, bày ra tư thế của một người mẹ nghiêm khắc: "Mau ngủ đi, kẻo ngày mai dậy không nổi lại đi muộn."

"Con biết rồi ạ." Kiều Tang định cúp máy.

"Đợi đã!" Ngay khoảnh khắc định ngắt kết nối, Diệp Tương Đình bỗng gọi giật lại.

"Sao thế mẹ?"

"Các con thi đấu ở đâu? Phụ huynh có được vào xem không?"

"Ở Căn cứ huấn luyện sủng thú khu Tây Hoài ạ." Kiều Tang suy nghĩ một chút: "Phụ huynh thì con không rõ lắm. Để con hỏi lại thầy giáo xem sao."

"Mẹ hỏi thế thôi. Cửa hàng mới mở làm gì có thời gian đi xem." Diệp Tương Đình dừng một chút rồi nói tiếp: "Nhưng mà con ráng thi đấu cho lâu vào. Đừng để bị loại sớm quá, biết đâu có ngày mẹ tiện đường ghé qua xem được thì sao."

"Vâng ạ." Kiều Tang cười đáp: "Con sẽ cố trụ đến ngày mẹ tới."

Sau khi cúp máy, Diệp Tương Đình vô cùng phấn chấn.

Bà định gọi điện cho tất cả người quen để khoe, nhưng chợt nhớ ra giờ này mọi người đã đi ngủ.

Suy nghĩ một lát, bà mở nhóm chat gia đình lên tag tất cả mọi người.

[Mẹ đang định đi ngủ thì con gái gọi điện tới đ.á.n.h thức. Mọi người còn ai chưa ngủ không?]

Mợ hai là người đầu tiên ngoi lên.

[Tương Đình à, Kiều Tang nhà em đang đi học mà. Sao vẫn được dùng điện thoại thế?]

Bắt được một người chưa ngủ! Mắt Diệp Tương Đình sáng rực, không nói hai lời, lập tức nhấn gọi thoại riêng cho mợ hai.

"Mợ hai à, chị chưa ngủ sao? Không có gì, em mất ngủ nên muốn tâm sự chút thôi. Kiều Tang nhà em ngày mai đi thi đấu ấy mà. Không biết chị đã nghe qua chưa, cái giải Giải đấu Ngự thú vườn trường toàn quốc ấy..."

Trong khi đó, Kiều Tang - một thành viên thầm lặng trong nhóm chat - nhìn dòng tin nhắn mẹ tag tất cả mọi người, rồi thấy mợ hai xuất hiện, sau đó cả hai cùng biến mất khỏi lịch sử trò chuyện thì chỉ biết câm nín.

Cầu nguyện cho mợ hai một giây.

Ngày 27 tháng 10, trời nắng.

Vì giờ tập trung quá sớm, thường thì giờ này Nha Bảo chưa thể dậy nổi.

Để giữ trạng thái tinh thần tốt nhất cho sủng thú, Kiều Tang tự mình đi bộ đến cổng trường.

Lúc này trước cổng Trung học Thánh Thủy có hai chiếc xe buýt lớn đang chờ.

Một chiếc chở tổ đối chiến, chiếc còn lại chở tổ phối hợp.

Dưới xe, các thành viên đội tuyển đang trò chuyện cùng người thân.

Ngoài xe buýt, còn có vài chiếc xe riêng và một số sủng thú cao cấp mà thường ngày ít thấy quanh trường. Đó là phụ huynh đến tiễn con em mình.

Kiều Tang một mình đi tới xe buýt tổ đối chiến, định lên xe thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc gọi tên mình.

Quay lại, cô thấy mẹ đang mỉm cười rạng rỡ, bên cạnh là con Bàn Gia Cưu đang vỗ cánh.

"Mẹ, sao mẹ lại tới đây?" Kiều Tang ngạc nhiên.

"Sáng dậy sớm không ngủ được. Dù sao cũng rảnh nên mẹ tới tiễn con." Diệp Tương Đình cười nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Muốn tiễn con thì cứ nói thẳng, lại còn phải thêm cái lý do "rảnh rỗi".

Kiều Tang thấy lòng ấm áp, trêu lại: "Cửa hàng mới mở mà mẹ. Chắc phải nhiều việc lắm chứ?"

"9 giờ mới mở cửa mà. Giờ mới hơn 7 giờ, tiễn con xong về vẫn kịp. Không kịp thì mẹ đã không tới."

Kiều Tang: "..."

"Đúng rồi. Sớm thế này chắc con chưa ăn gì nhỉ?"

Thực ra trên đường đi Kiều Tang đã giải quyết xong một cái bánh mì, nhưng nhìn cái túi mẹ đang xách trên tay, cô lắc đầu: "Dạ chưa ăn."

"Thế thì vừa khéo." Diệp Tương Đình đưa túi đồ ăn cho con gái, dịu dàng: "Sáng nay mẹ làm mấy món con thích. Lát lên xe nhớ ăn nhé."

"Vâng ạ."

Khu Tây Hoài. Căn cứ huấn luyện sủng thú.

Đây là một tổ hợp gồm ký túc xá, nhà hàng, khu huấn luyện, thi đấu và nghỉ dưỡng. Gần 70% các đội tuyển thi đấu quốc gia đều từng tập huấn tại đây.

Khác với Trung tâm Ngự thú, căn cứ này chuyên phục vụ thanh thiếu niên đang đi học và cần sự phê duyệt của chính phủ mới được vào.

Vừa xuống xe, Kiều Tang đã thấy bãi đỗ xe chật kín xe buýt mang tên các trường, tổng cộng hơn 40 chiếc.

Mỗi chiếc xe đại diện cho một ngôi trường, đồng nghĩa với việc hôm nay có hơn 40 trường tham gia vòng sơ loại tại đây.

Bỗng nhiên, Từ Nghệ Toàn kéo kéo áo Kiều Tang.

"Nhìn kìa, người của trường Trung học Ngự thú Dịch Thành."

Kiều Tang nhìn theo hướng tay chỉ, thấy một nhóm học sinh mặc đồng phục xanh trắng xen kẽ.

Bảng A2 là bảng đấu của Thánh Thủy. Trong đó, Dịch Thành là đối thủ nặng ký nhất bảng sau Thánh Thủy.

Dù chỉ là trường trọng điểm cấp huyện nhưng tỷ lệ đỗ đạt của họ không hề thua kém các trường chuyên ở thành phố.

Mùa giải trước, ở khối 11, một học sinh của Dịch Thành đã lọt vào top 24 toàn tỉnh.

Lứa khối 11 năm đó chính là khối 12 năm nay.

Kiều Tang liếc nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt.

Việc cô cần làm bây giờ là thắng trường Phục Khải cái đã.

Căn cứ Tây Hoài có tổng cộng 22 sân thi đấu. Các khối lớp được tách ra thi đấu ở các khu vực khác nhau.

Khu C, sân thi đấu khối 12 bảng A2.

Lúc này, trên khán đài đã lác đác các lãnh đạo trường, huấn luyện viên và một số phóng viên truyền thông.

"Hiệu trưởng, sao thầy lại ở đây?!" Huấn luyện viên Tôn Bác Diệc kinh ngạc.

Hiệu trưởng Vương Duy Đấu cười ha hả: "Giải đấu toàn quốc mỗi năm có một lần, sao tôi không tới xem được. Đúng rồi, Kiều Tang đâu?"