Kiều Tang lướt tay trên cảm ứng máy tính, hàng loạt tin nhắn riêng hiện ra.
[Chủ bài viết là người của Thánh Thủy à? Sao rành thế?]
[Kèm giá hả? Bạn muốn gì? Mười GB tài nguyên được không?]
[Bạn muốn đổi gì nào?]
[Chỉ hận mình không có tiền!]
[Tặng bạn ba lần liệu trình spa tôm Thủy Tiết được không?]
Kiều Tang nhìn một hồi lâu vẫn không thấy thứ gì mình hứng thú.
Quả nhiên tiền không dễ kiếm như vậy.
Ngay khi định tắt cửa sổ chat, một dòng nội dung đập vào mắt khiến cô chú ý.
[100 đồng Liên Minh. Bán tin không?]
Kiều Tang lập tức trả lời: [Bán!]
100 đồng cũng là tiền mà!
Buôn bán không vốn thế này, sao có thể chê ít được?
Kiều Tang quyết đoán lựa chọn "bán đứng" chính mình.
Trên diễn đàn giờ đã tích hợp tính năng thanh toán. Không lâu sau, cô nhận được thông báo cộng 100 đồng vào tài khoản.
Có "miếng mồi" đầu tiên, Kiều Tang kiên nhẫn hơn hẳn, tiếp tục lục lọi đống tin nhắn.
Đừng nói, gom góp mấy khoản nhỏ lẻ lại cũng đủ để cô mua một lọ dung dịch hồi phục năng lượng cấp E.
Khoảnh khắc này, Kiều Tang cảm nhận được niềm vui sướng của việc "vặt lông cừu".
Điện thoại vẫn nháy thông báo liên tục.
Kiều Tang tranh thủ liếc nhìn một cái, kết quả bị dọa cho giật mình.
Sao thế này? Chuyện gì xảy ra? Tại sao mọi người đều tag cô?!
Cô liền mở ra xem.
[Bạch Vân Miểu: Kiều thiên tài! Có phải cậu được tuyển vào đội tuyển khối 12 không?! Trên mạng có người đang bán thông tin của cậu kìa!]
[Thi Cao Phong: Thông tin của cậu bị lộ rồi!]
[Trịnh Quốc Bình: Tin cậu tham gia đội tuyển khối 12 lộ ra rồi, hay là về đội khối 11 tụi này đi?]
[Vương Dao: Có kẻ bán dữ liệu của em nhưng đừng hoảng. Tôi dám cá là người trường mình. Tôi sẽ tìm ra anh ta, bán đứng em cũng là bán đứng trường học. Tôi sẽ không để anh ta yên đâu!]
Thấy tin nhắn của Vương Dao, Kiều Tang thấy cần thiết phải trấn an cảm xúc của cô bạn một chút, liền nhắn lại: [Chỉ là bán chút thông tin thôi mà. Không đến mức nâng quan điểm lên thành bán đứng trường học đâu...]
Vương Dao trả lời ngay lập tức: [Em bây giờ là báu vật của trường mình! Là bảo vật trấn trường đấy! Ngay cả em mà cũng bán, kẻ này không có chút tinh thần tập thể nào hết!]
Kiều Tang chột dạ sờ mũi, định thú thật mình chính là "kẻ phản bội" đó thì chợt nhớ tới hai nam sinh nhận nhầm người hôm qua.
Trong trường chắc chắn cũng có kẻ khác đang nhăm nhe kiếm tiền từ thông tin của cô.
Nghĩ vậy, Kiều Tang nhắn: [Hôm nay không phải làm nhiệm vụ mà. Sao chị ở trong trường lại có điện thoại?]
[Vương Dao: ...]
Sáng hôm sau.
Kiều Tang bật định vị tìm một tiệm thu mua vàng gần đó rồi cưỡi Nha Bảo đi tới.
"Tầm..."
"Tầm tìm."
Dọc đường, Tiểu Tầm Bảo ôm đôi găng tay vàng to bằng bàn tay của chủ nhân, mặt đầy luyến tiếc.
Thứ này đẹp thế này, thật sự phải bán sao? Lúc đầu Kiều Tang còn cười giải thích tiền mới là quan trọng nhất, nhưng thấy Tiểu Tầm Bảo cứ lầm bầm mãi, cô đành dọa: "Nếu nhóc tiếc đôi này thì để ta bán đôi găng tay giả của nhóc nhé."
"Tầm tìm!" Tiểu Tầm Bảo nghe vậy, lập tức đưa đôi găng tay thật cho Kiều Tang ngay tắp lự.
Tiếc á? Không hề!
Tiệm vàng nằm trong một con ngõ nhỏ.
Thời buổi này, những mặt bằng đẹp đều bán đồ sủng thú, tiệm vàng mà mở ở chỗ đắt địa là lỗ vốn chắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kiều Tang dắt Nha Bảo vào, hỏi: "Bà chủ, ở đây có thu mua vàng không ạ?"
Bà chủ đang chải lông cho con Bạch Sa Hồ ngẩng đầu nhìn cô: "Có mang thẻ căn cước không?"
"Có ạ." Kiều Tang đặt thẻ lên quầy kính.
Bà chủ liếc nhìn con sủng thú lạ mắt bên cạnh cô gái, thấy hơi quen quen nhưng không nghĩ nhiều.
Bà cầm thẻ lên xem, khựng lại ở cột năm sinh.
Chà, 15 tuổi. Hôm nay không kiếm một mẻ đậm thì thật có lỗi với bản thân.
Bà chủ thong thả xoa lông Bạch Sa Hồ, nói: "Giá vàng hiện tại là 345 đồng một chỉ. Cháu tính bán thật không?"
Kiều Tang nheo mắt: "Bà chủ, tiệm này không phải tiệm vàng chính quy ạ?"
"Cái con bé này, nói bậy gì đó. Tôi có giấy phép kinh doanh đàng hoàng nhé!" Bà chủ bất mãn.
Kiều Tang bình tĩnh: "Tiệm chính quy phải điều chỉnh theo giá vàng quốc tế chứ ạ? Cháu nhớ giá hôm nay phải là 412 đồng mới đúng."
Bà chủ đơ người.
Không ngờ con nhóc này lại là dân chuyên, trước khi đến đã tra cứu kỹ càng!
"Làm nghề này cũng phải có chút lãi chứ." Bà chủ vẫn muốn ép giá thêm chút nữa vì thấy cô bé còn nhỏ.
Lúc này, con Bạch Sa Hồ đang nằm bò liếc nhìn Nha Bảo một cái.
"Nha!" Nha Bảo nhe răng, lộ ra hàm răng sắc lẹm.
Thế nào! Muốn đ.á.n.h nhau à!
"Sàn sạt!" Bạch Sa Hồ sợ hãi nhảy dựng lên, trốn biệt sau lưng chủ.
Bà chủ vội vàng che chắn cho sủng thú, giọng có chút run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn: "Cái con bé này, nói chuyện đàng hoàng không được sao? Hung dữ thế làm gì! Có sủng thú lớn là ngon lắm à! Giá cả thì phải thương lượng chứ. Thôi được rồi, tính cho cháu theo giá hôm nay được chưa!"
Kiều Tang: "..."
Ủa chuyện gì vừa xảy ra? Mình đã nói gì đâu mà bảo hung dữ?
Nha Bảo thấy bộ dạng nhát gan của Bạch Sa Hồ thì khinh khỉnh thu răng lại.
Tưởng nó muốn chiến, ai dè nhát thế. Mất hứng.
Hai mươi phút sau.
206.000 đồng Liên Minh đã vào tài khoản.
Kiều Tang bước ra khỏi tiệm, thở phào nhẹ nhõm.
Ba của Lưu Kỳ Già thật là hào phóng!
"Tầm!" Tiểu Tầm Bảo tàng hình cúi đầu nhìn đôi găng tay "pha vàng" của mình, ánh mắt kiên định.
Thứ này phải giữ kỹ. Giá trị lắm đây!
Những ngày tiếp theo, vì Giải đấu toàn quốc sắp diễn ra, bài đăng của Kiều Tang trên diễn đàn càng thêm nóng sốt.
Nhất là khi người của Thánh Thủy vào mắng c.h.ử.i, cộng thêm vài người mua tin đã xác nhận thông tin chủ bài viết đưa ra là chính xác 100%.
Bài viết nổi như cồn, giúp Kiều Tang mỗi ngày đều kiếm được một khoản "tiền tiêu vặt" kha khá.
"Nha!"
Mua!
"Tầm..."
Mua!
"Lộ."
Mua!
Chỉ trong vài ngày, Nha Bảo và Lộ Bảo nhờ cường độ huấn luyện cao nên vẫn giữ dáng, còn Tiểu Tầm Bảo thì khác hẳn. Nó béo lên trông thấy.
"Thế này không ổn đâu. Sắp thi đấu rồi. Nhóc béo thế này thì nhóc sẽ chậm chạp lắm đấy." Kiều Tang nhắc nhở.
"Tầm..." Tiểu Tầm Bảo xoa cái bụng tròn ủng, rồi biến mất và xuất hiện ở phía bên kia, vẫy vẫy móng tay.
Lo gì, nhóc có Dịch Chuyển Tức Thời mà.
Đúng lúc đó, điện thoại reo. Là phó hiệu trưởng gọi.
"Alo. Ngày kia là vòng sơ loại Giải đấu Ngự thú toàn quốc. 8 giờ rưỡi sáng mai em nhớ có mặt tại sân huấn luyện số 1 để tập trung nhé."