Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta
Chương 73: Hóa ra không phải muốn hôn nàng
Hôm nay tiết trời khá đẹp, không khí cũng bớt phần oi bức. Chỉ tiếc là đến chập tối lại bắt đầu đổ mưa.
Tô Trăn Trăn ngồi trước bàn trang điểm, nhìn gương mặt đã họa xong của mình, cảm thấy màu son hơi đậm quá. Nàng lấy khăn tay thấm chút nước, khẽ dặm đi một lớp son rực rỡ.
Phấn má hồng hình như cũng hơi quá tay chăng?
Nàng soi gương ngắm nghía, cứ nhìn một hồi lại phát hiện ra một điểm chưa ưng ý. Cuối cùng, nàng dứt khoát tẩy sạch toàn bộ lớp trang điểm vừa vẽ, khêu ngọn đèn sáng hơn rồi bắt đầu họa lại từ đầu.
Tô Trăn Trăn nhận ra tay nghề của mình thật chẳng ra sao. Nàng chỉ biết dặm phấn thoa son đơn giản, mấy món đồ dưỡng nhan thì nàng tự làm được kha khá.
Suy nghĩ một lát, nàng quyết định ra ngoài thuê người điểm phấn tô hồng cho mình. Nhưng cứ thay y phục trước đã.
Ánh mắt nàng hướng về bộ váy áo đang treo trên giá gỗ. Đó là một chiếc áo bối tử bằng lụa Hàng Châu màu hồng nhạt, cổ áo và cửa tay thêu họa tiết hoa quế uốn lượn, rất hợp với mùa hoa quế tháng Chín này.
Thay xong y phục, nàng xoay một vòng trước gương rồi đẩy cửa sổ nhìn sang căn phòng đối diện của Lục Hòa Húc. Cửa đóng chặt, chỉ có lớp rèm mỏng nơi cửa sổ thấp thoáng bóng dáng hắn đang ngồi bên trong.
Tô Trăn Trăn che ô, tiên phong xuất phát. Nàng đã nhờ Ngụy Hằng chuyển thư cho Lục Hòa Húc, hẹn gặp hắn tại Bảo Tường Lâu. Giờ đây, cách giờ hẹn còn một canh giờ, thời gian vẫn còn dư dả chán.
Nàng che ô, tìm đến tiệm son phấn lớn nhất thành Dương Châu. Bà chủ tiệm này cực kỳ biết làm ăn, không chỉ bán đồ trang điểm mà còn thuê cả những nương tử khéo tay chuyên họa mặt, gọi là trang nương, để trang điểm miễn phí cho khách. Vì tay nghề quá tốt nên việc buôn bán luôn phát đạt. Về sau, tiệm mở thêm dịch vụ trang điểm chuyên nghiệp có thu phí.
Đúng dịp Tết Trung thu, tiệm đông khách vô cùng. Tô Trăn Trăn đến sớm nên may mắn có một trang nương đang rảnh rỗi. Sau khi bàn bạc kỹ càng, nàng ngồi xuống trước bàn trang điểm yên lặng chờ đợi. Khu vực điểm trang ở đây được ngăn bằng rèm để bảo đảm sự riêng tư, mỗi gian có một bàn trang điểm và một trang nương phục vụ một vị khách. Những trang nương giỏi thường nghìn vàng khó cầu, nghe đồn họ có thuật "hóa mục nát thành thần kỳ".
"Nương tử điểm trang để đi đâu ạ?" Trang nương bắt đầu dò hỏi.
Gương mặt Tô Trăn Trăn hiện lên trong gương đồng, đôi má ửng hồng e ấp: "Đi dùng bữa cùng tướng công nhà ta."
Trang nương tủm tỉm cười: "Là đi hẹn hò nhỉ." Nàng ấy nâng mặt Tô Trăn Trăn lên xem xét tỉ mỉ một lượt, rồi khen ngợi: "Nương tử dung mạo xuất chúng, tô son điểm phấn đậm quá e là sẽ làm mất đi vẻ tự nhiên, che lấp cả thần vận. Ta vẽ cho nương tử một lớp trang điểm mỏng nhẹ trước xem sao, nương tử thấy thế nào?"
Đây cũng chính là ý của Tô Trăn Trăn. Nàng gật đầu, trang nương liền bắt đầu thoa phấn điểm son.
So với kiểu trang điểm do chính Tô Trăn Trăn tự làm, cái gọi là "một lớp mỏng nhẹ" của vị trang nương này thực chất lại là phủ lên đến bốn năm lớp. Thế nhưng nhìn vào lại không hề lộ liễu, vừa che đi được những tì vết nhỏ nhặt nhất trên da, lại vừa tự nhiên vô cùng. Thậm chí Tô Trăn Trăn còn thấy vị trang nương này tự tay pha chế màu son và phấn má ngay tại chỗ.
"Sắc da của mỗi vị khách đều khác nhau, pha chế ngay tại chỗ thế này màu sắc mới phù hợp với ý muốn của khách."
Nhận thấy ánh mắt của Tô Trăn Trăn, trang nương nói xong liền quệt thử màu son vừa pha lên mu bàn tay mình cho nàng xem: "Nương tử thấy màu này thế nào?"
Son có màu hồng đào nhạt pha chút sắc cam dịu, không quá chói lọi nhưng khi thoa lên môi lại làm bừng sáng cả thần sắc. Tô Trăn Trăn rất hài lòng. Trang nương liền bắt tay vào việc.
Phấn má cũng được pha thành tone thiên cam, thoang thoảng hương hoa quế. Quét lên mặt không hề rườm rà lòe loẹt, tựa như vương một tầng bụi hoa quế mùa thu, càng tôn lên làn da trắng nõn nà trong trẻo, thêm mấy phần tươi tắn rạng ngời.
"Ta gọi người đến vấn tóc cho nương tử nhé."
"Được."
So với nghề trang nương, thời xưa những người phụ nữ chuyên búi tóc mướn còn nổi tiếng hơn. Bọn họ đa phần là những phụ nhân lão luyện, không chỉ thành thạo cách vấn những kiểu tóc phức tạp như Bàn Long Kế hay Mẫu Đơn Đầu, mà còn am tường việc phối hợp kiểu tóc sao cho hợp với y phục và hoàn cảnh.
Phụ nhân vấn tóc búi cho nàng một kiểu tóc tròn rủ thấp đơn giản, đường nét gọn gàng, vừa không che khuất phần phấn má cam hồng rạng rỡ, lại cực kỳ ăn nhập với bộ y phục tao nhã trên người. Cuối cùng, bà cài thêm một nhành hoa quế tươi lên tóc nàng, mỗi khi cất bước, Tô Trăn Trăn lại ngửi thấy hương quế tự nhiên thoang thoảng.
Cửa tiệm này phục vụ trọn gói, đến khi Tô Trăn Trăn bước ra thì việc chải chuốt điểm trang đã hoàn tất. Trước cửa có đặt một tấm gương cho khách qua lại ngắm nghía. Đúng dịp Trung thu, trước cửa tiệm treo vô số đèn lồng, soi sáng rực rỡ.
Tô Trăn Trăn cầm ô dừng bước trước gương. Bóng đèn in trên gò má, vệt phấn màu cam điểm xuyết theo ánh sáng lưu chuyển tựa sương sớm đọng trên mặt, khiến đôi mày ánh mắt càng thêm thanh tú tĩnh tại.
Nàng vươn tay vuốt lại những nếp nhăn trên váy, bung ô, rồi bước ra ngoài.
Mưa phùn Dương Châu rây rây dầy đặc, tựa hồ như một làn sương bụi rả rích tưới xuống. Tô Trăn Trăn cẩn thận tránh các vũng nước, liếc nhìn sắc trời rồi đi về phía bờ sông gần đó. Nơi ấy có một lão lái đò đang chống sào đợi nàng. Đưa tiền đò xong, nàng lách mình vào trong khoang thuyền, một lát sau trở ra, hẹn giờ giấc với lão lái đò rồi mới thong dong hướng về Bảo Tường Lâu.
Bảo Tường Lâu là tửu lâu bậc nhất thành Dương Châu. Quần thể gồm năm tòa tháp, mỗi tòa cao ba tầng, lan can son đỏ, ngọc ngà chạm trổ, có cầu bay nối liền các lầu, đường đi lối lại thông nhau tầng tầng lớp lớp. Tô Trăn Trăn từng đến đây một lần, cảm giác rất giống những khu chợ sầm uất thời hiện đại. Nàng vẫn nhớ đêm Trung thu năm năm trước, nàng và Lục Hòa Húc từng hẹn hò ở Trích Nguyệt Lâu. Giờ ngẫm lại, thấm thoắt vậy mà đã bao năm trôi qua.
Dẫu trời mưa lâm thâm nhưng người dạo chơi vẫn tấp nập, các sạp hàng bày bán san sát. Dọc hai bờ sông, những gian hàng rực rỡ sắc màu nối dài, đèn đuốc sáng như ban ngày, khắp các hang cùng ngõ hẻm đều nức mùi thơm ngọt của hoa quế và bánh kẹo.
"Bánh hoa quế mới ra lò đây!"
Đi ngang qua một con hẻm nhỏ, nàng trông thấy một sạp bán bánh hoa quế. Đó là nhà của người dân sống trong ngõ, họ kê chiếc sạp nhỏ xíu ngay trước cửa, vừa chẳng mất tiền thuê mặt bằng lại chẳng phải lo chuyện mướn người phụ giúp.
"Nương tử, có mua bánh hoa quế không? Bánh nhà ta không giống nhà khác đâu, vỏ bánh được nhào thêm mỡ heo và mật ong đấy."
Nhà bình thường ít ai dùng mỡ heo làm xốp vỏ bánh hay trộn mật ong cho thơm mềm, thường chỉ dùng bột gạo nguyên chất đem hấp. Tô Trăn Trăn thầm đoán, hẳn vì không tốn tiền thuê sạp nên nguyên liệu nhà này dùng cũng xịn hơn.
"Được, cho ta một chiếc."
"Có ngay."
Lão bản bắt đầu làm bánh nóng hổi cho nàng. Hoa quế hái từ ban mai được ngâm khử vị chát, trộn với đường cát trắng, bột nếp chín cùng chút mật ong làm nhân. Vỏ bánh nhào từ mỡ heo và bột mì tạo thành lớp da xốp giòn, cán mỏng tang như cánh ve sầu. Nhồi nhân xong thì ép thành chiếc bánh tròn nhỏ nhắn, rắc thêm vài hạt vừng trắng rồi cho vào lò nướng nhỏ lửa.
Vài khắc sau, bánh nướng xong, vỏ bánh ngả màu vàng nhạt, mép bánh hơi cháy xém giòn rụm, không hề mang vẻ dày đặc ngấy ngọt như bánh trung thu thông thường.
Lão bản dùng lá sen bọc lại, đưa cho Tô Trăn Trăn. Nàng bảo ông gói riêng ra, rồi một tay xách bọc bánh và che ô, tay kia cầm chiếc bánh của mình, cắn thử một miếng khi còn đương nóng hổi.
Bánh hoa quế mới ra lò là ngon nhất, vỏ xốp giòn, nhân quế thanh ngọt, mềm mịn. Nàng định cắn thêm miếng nữa thì sực thấy vết son môi của mình in rõ trên mặt bánh.
A, thôi chết, quên béng lớp trang điểm của mình rồi.
Tô Trăn Trăn xách bánh và ô bước ra khỏi ngõ, đi ngang qua sạp bán gương đồng bèn cúi xuống kiểm tra lớp son môi. Trông có vẻ chưa bị lem nhem, không cần phải về dặm lại. Nàng cũng không dám ham ăn nữa, cất hai chiếc bánh lại cùng nhau, che ô tiếp tục tiến về Bảo Tường Lâu. Tiết trời còn ấm, đợi nàng tới nơi, chắc hẳn bánh vẫn còn nóng.
Mưa chợt nặng hạt, Tô Trăn Trăn che ô nép sang một bên. Một chiếc xe ngựa lọc cọc chạy ngang qua, làm bắn lên những tia nước bùn lầy lội.
Nàng vừa may mắn né được, ngẩng đầu lên thì thấy tấm biển hiệu bằng gỗ của một cửa tiệm cách đó không xa, có lẽ vì dãi nắng dầm mưa đã lâu, đang rung rinh chực rơi. Nàng vừa định lên tiếng nhắc nhở, tấm biển đã ầm ầm đổ ập xuống.
Hôm nay là Trung thu, trên đường vô số người qua lại. Tấm biển dài quá đầu người, nặng trịch rơi từ lầu hai xuống, đập trúng thẳng vào mấy khách bộ hành.
Khung cảnh xung quanh lập tức hoảng loạn. Máu tươi hòa cùng nước mưa chảy lênh láng. Tiếng khóc thét của trẻ con, tiếng la ó thất thanh của phụ nữ hòa vào nhau hỗn loạn.
"Có đại phu ở đây không? Xin hãy cứu lấy con ta..."
Những người bị thương có chừng bảy tám người. Trong đó nặng nhất là một đứa bé. Tô Trăn Trăn lập tức vạch đám đông xông vào: "Ta là đại phu, mau tránh đường."
Mọi người lập tức dạt ra hai bên nhường lối. Tuy Tô Trăn Trăn chuyên về nội khoa, nhưng vị sư huynh trước kia của nàng học ngoại khoa, nên thường xuyên gọi nàng sang phụ giúp. Có lẽ nhờ thừa hưởng y thuật từ phụ thân nên nàng có chút thiên phú ở hầu hết các lĩnh vực trong Đông y.
Mưa càng lúc càng to, lớp trang điểm tốn bao bạc của nàng bị gột rửa sạch bong, bộ y phục được chuẩn bị kỹ lưỡng cho buổi hẹn hò cũng ướt sũng. Chẳng những thế, vì quỳ trên mặt đất để cấp cứu nên máu từ những người bị thương còn thấm đẫm cả váy áo nàng.
"Đừng lắc thằng bé!" Tô Trăn Trăn ngăn cản hành động xốc đứa trẻ lên lay gọi của người mẹ. Đứa trẻ nằm ngửa trên đất, nàng cẩn thận kiểm tra: "Phần đầu bị thương... Có nghe ta nói gì không?"
Nàng quay sang người mẹ đang khóc đến xé ruột xé gan: "Đứa nhỏ tên là gì?"
"Quế Bảo." Phụ nhân nức nở đáp.
Nàng cúi xuống gọi: "Quế Bảo? Cháu có nghe được ta nói không? Quế Bảo?"
"Nghe..." Đứa bé thều thào khó nhọc, trên đầu rỉ máu tươi.
"Quế Bảo thích ăn bánh hoa quế hay bánh vừng? Có thích ăn kẹo mạch nha không? Ai là mẹ của cháu?"
"Thích... thích bánh vừng... nương, nương..."
"Nương ở đây, nương ở đây rồi."
Có người bước tới che ô cho nàng, Tô Trăn Trăn sai người lấy khăn tay sạch cầm máu cho đứa nhỏ, sau đó đặt ba ngón tay lên cổ bắt mạch. Mạch đập bình thường. Nàng vạch mắt đứa bé ra xem, thần sắc tuy có chút đờ đẫn nhưng đồng tử chưa bị giãn. Lúc nãy nàng cũng đã quan sát, trên vết thương ở đầu không có mảnh gỗ sắc nhọn nào găm vào.
"Có buồn nôn không?"
Đứa trẻ lắc đầu.
"Đừng cử động."
Tô Trăn Trăn giữ cố định đầu nó, cảm nhận chiếc khăn áp lên vết thương đã dần đẫm máu. Nàng xé luôn váy áo của mình, tiếp tục đè chặt lên đó, chờ tới khi máu ngừng chảy mới dùng dải băng hình tam giác băng bó ép lại. Đứa bé nằm dưới đất, cứ nắm chặt tay nàng mãi. Nàng quỳ đến tê dại cả hai đầu gối, bên tai văng vẳng tiếng người mẹ khóc lóc tạ ơn.
"Có vẻ không sao rồi, chắc chỉ xượt qua mép biển hiệu thôi." Xử lý xong đứa trẻ, nàng lại xoay sang xem xét những người khác. Có người bị gãy tay, có người bị dập chân.
Nàng kiểm tra và băng bó từng người một, đến khi lo liệu ổn thỏa mọi bề thì đã hơn một canh giờ trôi qua.
Trễ hẹn mất rồi.
Nàng đứng dậy, lảo đảo một bước. Quỳ lâu quá, chân tê rần. Lão bản làm rơi biển hiệu nãy giờ túc trực bên cạnh, thấy nàng đứng lên bèn lật đật mời nàng vào nhà nghỉ ngơi: "Đa tạ nương tử, đa tạ nương tử a."
"Không cần đâu, ta còn có việc." Nàng đang nóng ruột muốn đến gặp Lục Hòa Húc.
Nàng cúi nhìn váy áo xộc xệch trên người, tìm vội ra bờ sông gột rửa sạch máu tươi dính trên tay. Mưa phùn rả rích bên sông, mượn ánh sáng từ những chiếc đèn hoa đăng treo quanh bờ, nàng thấy rõ lớp trang điểm trên mặt mình đã bị tàn phá không còn chút dấu vết.
Tô Trăn Trăn: ......
Nàng thở dài thườn thượt, lại cúi đầu nhìn y phục. Bùn đất lem luốc, ai không biết chắc còn tưởng nàng vừa đi lên núi đào khoáng về. Ngay cả nhành hoa quế dày công cài lên tóc cũng rơi mất tự phương nào.
Rửa tay xong, nàng đứng lên thẳng tiến đến Bảo Tường Lâu. Đêm Trung thu người đông nghẹt, đâu đâu cũng tắc nghẽn. Nàng bị dòng người chen lấn xô đẩy, căn bản không thể nhúc nhích. Nàng đã đến trễ quá lâu rồi.
Trong lòng nóng như lửa đốt, nàng kiễng chân nhìn tới trước, trông thấy rõ biển hiệu Bảo Tường Lâu sừng sững kia mà chẳng cách nào qua nổi. Liếc thấy con hẻm nhỏ ngay cạnh bên, nàng lách mình thoát khỏi đám đông, chui tọt vào ngõ.
Quả nhiên trong ngõ vắng người hơn hẳn, nàng định bụng đi đường vòng vào tửu lâu. Rành rành Bảo Tường Lâu ở ngay phía trước, ấy vậy mà con ngõ này ngoằn ngoèo vòng vèo mãi vẫn không sao thoát ra được. Vừa rồi dùng hết sức bình sinh cứu người, hiện tại nàng đã mệt lả. Nàng tựa lưng vào tường, th* d*c.
Ngước lên thì bắt gặp một chiếc đèn lồng hình quả hồng đỏ chót treo trên tường. Chùm tua rua thả xuống có buộc một cái chuông đồng nhỏ, gió khẽ thổi qua liền phát ra âm thanh lanh lảnh trong trẻo. Nàng nhón chân, giật phắt chiếc chuông xuống, cầm trong tay lắc lư. Càng lắc âm thanh càng kêu to. Phía trước có người đi ngang, nàng nghiêng đầu nhìn sang, thì ra là một lão bà. Lắc thế mà gọi được người tới thật.
"Bà ơi, bà có biết đường đến Bảo Tường Lâu đi hướng nào không?"
"Hướng kia kìa."
"Đa tạ."
Nàng sốc lại tinh thần, buộc chuông đồng vào hông rồi men theo hướng lão bà chỉ, đi mãi đi mãi lại phát hiện mình càng đi càng lạc, cuối cùng gần như chẳng còn nghe thấy tiếng người huyên náo trên phố nữa.
Tô Trăn Trăn: ...... Bà ơi là bà... Không biết đường thì xin đừng chỉ bậy a!
Tô Trăn Trăn ngước đầu, bầu trời đằng xa đã ánh lên tia sáng nhạt nhòa của buổi bình minh. Nàng ảo não ngồi thụp xuống, hai tay ôm lấy chính mình. Mưa Dương Châu đã tạnh, mặt trời rụt rè ló dạng sau những đám mây.
Trước mặt nàng bỗng xuất hiện một đôi chân. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt trượt dọc theo đôi chân ấy lên trên, nhìn thấy Lục Hòa Húc toàn thân cũng ướt sũng.
Hắn đứng ngay trước mặt nàng, khuôn mặt đang căng cứng tột độ vào khoảnh khắc trông thấy nàng bỗng chốc buông lỏng. Rồi ánh mắt dời xuống, nhìn thấy vết máu loang lổ trên váy áo nàng, sắc mặt hắn liền biến đổi dữ dội.
"Nàng bị thương sao?"
"Không phải máu của ta," Nàng lắc đầu, "Là ta cứu người, sau đó thì bị lạc đường..."
Tô Trăn Trăn cảm thấy hôm nay quả thực tồi tệ tột cùng.
Lục Hòa Húc thở phào nhẹ nhõm, hắn nắm lấy tay nàng, kéo từ dưới đất đứng dậy: "Không sao là tốt rồi."
"Sao chàng lại ở đây? Ta tưởng chàng đợi không được sẽ bỏ về trước cơ."
Lục Hòa Húc mím môi: "Sẽ không."
Hắn siết chặt lấy tay nàng: "Chờ không được nàng, ta tuyệt đối không rời đi."
Tô Trăn Trăn khẽ nghiêng đầu, nhìn nam nhân vừa thốt ra câu ấy, giữa đôi mày vương vất một nỗi lo âu thầm lặng. Bàn tay hắn ướt đẫm, gắt gao nắm lấy tay nàng, truyền hơi ấm thấm qua da thịt.
"Chàng lo lắng cho ta sao?" Nàng khẽ hỏi.
Lục Hòa Húc cúi đầu nhìn nàng: "Ta đã tìm nàng suốt một đêm."
Còn xuất động cả ám vệ và cẩm y vệ. Tô Trăn Trăn đương nhiên không biết việc này, nàng bị giam cầm trong con hẻm rách nát đáng chết này, cứ như thể đi vào một mê cung ma quái nào đó.
Nàng không nhịn được mà bật cười. Bao nhiêu mệt nhọc cả đêm nháy mắt bị ánh ban mai gột rửa sạch sẽ. Lo lắng cho nàng, đi tìm nàng suốt một đêm. Nàng len lén dùng đầu ngón tay móc vào ngón tay hắn.
[Ta thích chàng.]
[Thích chàng.]
[Thích.]
Nam nhân khựng bước, cúi đầu nhìn nàng. Tô Trăn Trăn ngửa cổ nhìn thẳng vào Lục Hòa Húc.
[Ta yêu chàng.]
Ánh bình minh rải rác trên khuôn mặt nữ nhân, làn da trắng ngần trong suốt như ngọc được khoác lên một tầng sáng tuyệt mỹ. Lục Hòa Húc nhìn chằm chằm vào nàng, đôi môi nữ nhân ấy rõ ràng chẳng hề nhúc nhích, nhưng cặp mắt to tròn ướt át kia lại lấp lánh nhìn hắn không rời.
Hai người dắt tay nhau ra khỏi hẻm, quả nhiên ngay đằng trước chính là Bảo Tường Lâu.
Trời đã sáng bảnh mắt, cảnh sắc Trung thu mĩ miều tối qua coi như bỏ lỡ. Tô Trăn Trăn khẽ thở dài, rồi chợt nghe thấy cái bụng mình kêu "ùng ục" biểu tình.
A, bánh hoa quế!
Nàng lôi bọc bánh giấu trong ngực ra, toàn bộ đã bị nước mưa ngâm cho mềm nhũn, hết ăn được rồi. Tiếc đứt ruột. Nàng đành bẻ vụn chỗ bánh ra, quăng xuống sông. Cho cá ăn vậy. Đàn cá bâu lại tranh nhau một chốc đã đớp sạch trơn.
"Vốn dĩ định mua cho chàng ăn đó."
"Điểm tâm sáng ở Nhị Mai Hiên chắc là dọn hàng rồi."
Đúng rồi, ăn sáng ở Dương Châu cũng nổi tiếng lắm. Sáng thưởng trà điểm tâm, tối tắm gội thư giãn.
Y phục trên người cả hai đều đã ướt sũng, đành quay về trạch viện đổi đồ trước. Thấy Lục Hòa Húc bước vào phòng, nàng bèn lén lút đi tìm Ngụy Hằng. Ngụy Hằng thấy bộ dạng thảm hại của nàng, giật nảy mình câm nín mất một chốc, mãi mới thốt lên được: "Không sao là tốt rồi, bệ hạ gấp muốn điên lên, phái cả ám vệ đi tìm đấy."
Lại còn xuất động cả ám vệ cơ à? Trong lòng Tô Trăn Trăn ngọt lịm như ăn mật.
"Cha nuôi, phiền ngài giúp ta một việc."
Cho đến khi về lại phòng, soi vào gương đồng thấy bộ dạng của mình, Tô Trăn Trăn mới nhận ra mình thảm bại đến mức nào. Ông trời ơi, may mà lúc nãy nàng không mạnh dạn tỏ tình luôn. Nếu không, cảnh tượng này sẽ trở thành cơn ác mộng nàng không bao giờ quên được. Mà khéo cũng là cơn ác mộng kinh hoàng trong đời Lục Hòa Húc nữa.
Chiếc váy dính máu đỏ lòm, mái tóc bù xù rũ rượi, sống sượng như vong hồn bước ra từ địa ngục, lại còn kèm theo bọng mắt thâm quầng vì thức trắng đêm.
Nàng lật đật tuốt tát lại diện mạo khẩn cấp. Đắp mặt nạ, tắm gội sạch sẽ, bôi kem dưỡng, rồi dặm phấn má hồng che lấp hai quầng thâm mắt, lúc này nàng mới miễn cưỡng có được hình người.
Vừa đẩy cửa ra đã thấy Lục Hòa Húc đứng đợi ngay thềm cửa. Hắn cũng thay một thân y phục mới, mái tóc ẩm ướt thả xõa trên bờ vai, ánh nắng êm ái phủ lên người hắn, mờ ảo hắt lên những hoa văn bùa chú đen kịt trên cổ. Dưới ánh sáng rạng rỡ, những đường nét tà mị kia dường như cũng phai bớt vẻ vặn vẹo cổ quái, trở nên bình phàm và dịu dàng đến lạ.
Hắn đang cúi người chơi đùa cùng Tô Sơn. Tiết trời oi nóng, Tô Sơn rụng bớt mớ lông trên người nên trông gầy hẳn đi một vòng. Nàng biết ngay con mèo này là béo giả tạo mà. Rốt cuộc là ai dám bảo mèo nhà nàng mập cơ chứ!
Nhác thấy nàng bước ra, Tô Sơn liền lao vút tới. Sức mạnh tựa hệt một quả pháo nhỏ tông thẳng vào người khiến nàng lùi hẳn về sau mấy bước. Được rồi, mi là mập thật!
Tô Trăn Trăn bế Tô Sơn đặt vào trong phòng, lấy cá khô cho nó ăn. Chén xong món cá, nó chui tọt xuống gầm giường đánh giấc.
"Xong rồi."
Nàng rảo bước ra ngoài, chạm phải ánh mắt Lục Hòa Húc. Đôi đồng tử sâu thẳm của hắn in rõ bóng hình nàng. Sau đó, hắn giơ tay lên. Đầu ngón tay khẽ chạm vào sườn mặt nàng.
Thực ra khi trước hai người cũng từng có những đụng chạm thân mật hơn, song chẳng hiểu cớ gì, lần này tim nàng lại đập thình thịch dữ dội. Sự rung động bộc phát từ tận sâu trong tâm hồn khác hẳn với những xúc cảm thân xác đơn thuần.
[Ta có cảm giác trái tim sắp vọt ra khỏi lồng ngực rồi.]
"Lông mèo." Lục Hòa Húc nhặt cọng lông dính trên mặt nàng xuống.
[Hóa ra không phải muốn hôn ta.]
Tô Trăn Trăn: ......
Nàng thẹn thùng gật đầu, cúi mặt lầm lũi đi thẳng lên trước.
Nhị Mai Hiên cách trạch viện không xa, Tô Trăn Trăn cố ý chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Ô cửa sổ gỗ sát bờ sông rộng mở đón lấy gió sớm mang theo hơi nước và hương trà ngào ngạt, trên bàn bày sẵn một ấm Lục Dương Xuân danh chấn Dương Châu.
Lục Hòa Húc nhấc ấm, rót đầy hai chén. Sắc trà xanh trong, vị không quá đậm chát, vừa chạm môi đã thấy tươi mát, nuốt xuống lại để dư vị ngòn ngọt lan tỏa.
Nhấp ngụm trà, tiểu nhị bên kia đã nhanh nhẹn dọn món. Món đầu tiên dọn lên là Đậu hũ khô thái sợi chần, khối đậu hũ trắng ép khô lạng mỏng như tờ giấy, sau đó thái thành những sợi mảnh như tơ, trụng qua nước sôi rồi cuộn thành một tháp nhỏ, rưới thêm dầu mè, xì dầu, rắc vài con tôm khô, măng khô cùng dưa muối thái hạt lựu. Tiếp đến là vài món điểm tâm nàng đã gọi: Xíu mại ngọc bích, bánh bao súp gạch cua, và một đĩa giò heo ướp lạnh.
Từ chiều chạng vạng hôm qua đến giờ chưa có hạt cơm nào vào bụng, nàng đã sớm đói meo. Gắp một miếng xíu mại ngọc bích nhét tọt vào miệng, vị nhân rau tề xanh mướt mát lạnh trôi tuột xuống dạ dày.
Lục Hòa Húc ngồi đối diện nàng, chẳng màng động đũa mà chỉ uống trà. Từ đêm qua đến nay hắn cũng chưa hề ăn uống gì. Nhưng cảm giác nôn nóng lo âu đã cắn nuốt hết thảy cơn đói, mãi tận lúc này, lòng hắn vẫn còn dâng lên từng đợt hoảng loạn phát run.
Rõ ràng đã hẹn nhau dùng bữa ở Bảo Tường Lâu, vậy mà đến canh giờ vẫn biệt tăm bóng dáng. Ngụy Hằng khuyên nhủ hắn: "Bệ hạ, nữ nhi gia ra khỏi cửa thường phải trễ nải chút đỉnh."
Nhưng rõ rành rành nàng là người ra ngoài trước cơ mà. Hắn đã tận mắt trông thấy.
Hắn đợi một canh giờ, hai canh giờ trôi qua, Tô Trăn Trăn vẫn không tới. Bảo Tường Lâu từ lúc đông nghẹt người cho tới khi vắng hoe. Hắn không nén nổi mà nhớ đến cái ngày định mệnh của năm năm về trước. Hắn trở về tiểu viện, thế nhưng chẳng thấy bóng người.
"Ngụy Hằng, điều động ám vệ và cẩm y vệ."
Uống cạn ngụm trà cuối cùng, hắn bật dậy lao ra khỏi Bảo Tường Lâu. Mưa dầm dề bên ngoài, hắn chẳng buồn bung ô, cứ thế phó mặc cho những hạt mưa tưới ướt sũng cơ thể, rảo bước trên con phố. Đèn lồng mờ ảo, khắp chốn đều rộn rã tiếng cười vui. Duy chỉ mình hắn mang theo gương mặt lạnh lẽo, tản ra thứ khí thế người sống chớ lại gần.
Ngụy Hằng theo hầu xa xa phía sau: "Bệ hạ, liệu có phải Tô cô nương đã xảy ra chuyện rồi chăng?"
Sắc mặt hắn thoắt cái tái nhợt, bước chân vụt tăng tốc.
Đột nhiên, khi sải bước qua một miệng hẻm, hắn thoáng nghe tiếng chuông bạc ngân vang. Trên con phố này, có vô số lồng đèn buộc chuông gió, thế nhưng chẳng hiểu nguyên do, hắn lại cứ chăm chăm vào duy nhất thứ âm thanh róc rách đó. Hắn quay phắt người dấn bước vào ngõ. Tiếng chuông ngắt quãng, mỗi lần hắn tưởng chừng sắp chạm đến nơi, âm thanh lại từ từ trôi dạt ra xa.
Con hẻm sâu hút, uốn khúc phức tạp như một cái mê cung khó lường. Rốt cuộc, ngay khi ánh hừng đông lấp ló rạng rỡ, hắn đã tìm được thân ảnh đang rúc mình dưới mặt đất kia. Khoảnh khắc ấy, hắn cảm thấy toàn bộ gông cùm trói buộc cơ thể bỗng chốc tan biến. Và phải mãi tận lúc này, hắn mới giật mình vỡ lẽ, hóa ra bản thân vẫn luôn chìm trong trạng thái căng thẳng tột độ đến nhường nào.
Trông thấy nữ nhân gắp miếng xíu mại trước mặt lên ăn, cắn một miếng lại ăn thêm miếng nữa, hiển nhiên là đói lả. Nuốt xong hai miếng xíu mại, nàng mới sực tỉnh lại, liệu tướng ăn của mình vừa rồi có thô lỗ quá không? Mà giờ giở thói e lệ giả lả thì lại đâm ra quá sức gượng gạo đi? Nàng cầm đũa, chọc chọc vào chiếc xíu mại thứ ba vừa gắp lên.
"Chàng ăn không?"
Lục Hòa Húc khẽ hé miệng. Nàng dùng luôn đôi đũa của mình, đút cho hắn một miếng.
Dùng xong điểm tâm, nàng lại bài binh bố trận cho chuyến vãn cảnh hồ. Tuy màn hẹn hò hôm qua đúng là tai họa ngập đầu, nhưng hôm nay tỏ tình dứt khoát phải thành công mỹ mãn!
Con thuyền này đã được nàng bao từ hôm qua.
"Cô nương, hẹn rõ hôm qua, cớ sao nay mới tới."
"Bận chút việc trễ nải."
Nàng móc ra số bạc gấp đôi nhét vào tay lão lái đò. Cầm nén bạc trên tay, mọi oán hờn tự nhiên bốc hơi đi mất. Tô Trăn Trăn liếc nhìn Lục Hòa Húc, một tay vén bức màn trước khoang thuyền, vẻ mặt có đôi chút gượng gạo thiếu tự nhiên: "Trời nắng chói chang, chàng vào trong trước đi."
Hắn khom lưng lách vào trong. Xung quanh treo đủ các loại đèn lồng nhỏ xinh, nào hình hoa sen, vầng trăng, thỏ ngọc, bánh trung thu... đủ cả. Khoang thuyền nhỏ xíu, chính giữa kê một chiếc án kỷ, bên trên trải một lớp cánh hoa hồng, kế bên là ấm trà pha mật ong. Hắn an tọa, nàng ở bên ngoài nán lại một chốc rồi mới vén rèm bước vào.
Vừa ló mặt vào, nàng lập tức chứng kiến cảnh hắn ngồi nghiêm chỉnh cạnh bàn, và đống hoa hồng xếp hình trái tim chứa chan tâm huyết của nàng... đã bị hắn bốc rắc vào trà mật ong uống cạn quá nửa.
Tô Trăn Trăn: ...... Giết chàng cho rảnh nợ!
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận