Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta
Chương 7: Chẳng có tác dụng gì cả
Tô Trăn Trăn cứ thế mà lâng lâng bay về. Hôm nay nàng đã nắm được tay "crush" rồi. Mai chắc là cưới được luôn ấy nhỉ.
Trở về Trữ Tú Cung, Tô Trăn Trăn liếc nhìn gian phòng sáng đèn của Tống Lê Trân, khẽ thở dài.
Haizz. Đối với Tống Lê Trân, nếu Tô Trăn Trăn không giúp nàng ta giả chết thì Thẩm Ngôn Từ cũng sẽ sắp xếp người khác làm việc đó. Tô Trăn Trăn không cho rằng mình là người xuyên sách, biết trước chút cốt truyện thì có thể sống sót dễ dàng trong cái chốn quyền mưu gió tanh mưa máu toàn những ông lớn này. Nàng chỉ đổi môi trường và thân xác thôi, chứ có đổi não đâu. Việc để lộ bản thân biết trước cốt truyện đối với nàng chỉ càng thêm nguy hiểm.
Còn về chuyện tại sao nàng không hạ độc chết quách lão thái giám kia đi? Đây là xã hội phong kiến có pháp luật, đâu phải xã hội vô pháp vô thiên. Chết một người thì bên trên chắc chắn sẽ cử người xuống điều tra. Đề hình quan thời xưa đâu phải dạng vừa, những kẻ mưu quyền đoạt vị tâm ngoan thủ lạt này cũng đâu phải hạng xoàng. Quan trọng nhất là nàng không xuống tay được. Nàng có thể nguyền rủa lão thái giám ngày mai ngã xuống hố nước chết đuối, thậm chí khi nghe tin lão chết sẽ nhảy múa ăn mừng, nhưng bảo nàng tự tay giết người thì nàng chịu.
Tô Trăn Trăn ngồi xổm trước cửa Trữ Tú Cung, tiện tay nhổ một ngọn cỏ, bắt đầu bứt từng chiếc lá.
Sống. Không sống. Sống. Không sống. Sống. Không sống.
Tô Trăn Trăn bẻ đôi cọng cỏ.
Sống.
Trăn Trăn muốn gì. Trăn Trăn được nấy.
Sau khóa học tự an ủi tâm lý miễn phí tốn mất một cọng cỏ, Tô Trăn Trăn quyết định đi ngủ. Biết đâu ngày kia nàng mới chết, giờ mà thức khuya đột tử sớm thì lại thiệt mất hai ngày sống. Chân trước vừa bước vào cửa hạ phòng, ngay sau đó, một đám người xuất hiện trong Trữ Tú Cung. Người dẫn đầu mặc một bộ viên lĩnh bào màu đỏ thắm, trang phục thái giám cao cấp, nhìn qua là biết không phải thái giám bình thường. Hắn cầm thánh chỉ, vẻ mặt nghiêm túc xuất hiện. Ngay sau đó, toàn bộ người trong Trữ Tú Cung đều bị gọi ra tiếp chỉ.
"Ai là Tống Lê Trân Tống tiểu chủ?"
Tống Lê Trân mặt mày cứng đờ ngẩng đầu lên, Tô Trăn Trăn nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt nàng ấy.
Nếu nàng nhớ không nhầm thì trong nguyên tác có đoạn Thái hậu hạ ý chỉ phong Tống Lê Trân làm Quý nhân, chắc là đoạn này rồi. Được phong thưởng vượt cấp như vậy, đủ thấy Thái hậu coi trọng Tống Lê Trân đến mức nào.
Tống Lê Trân tiến lên, quỳ xuống hành lễ.
Ngụy Hằng mở thánh chỉ bắt đầu tuyên đọc.
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Nay nghe con gái của Công bộ Tả thị lang Tống Cảnh là Tống Lê Trân, hiền thục đoan trang, thông hiểu thi thư lễ nghĩa, có phong thái hiền đức khuê các; Chinh Tây tướng quân Chu Trường Phong, dũng mãnh thiện chiến, trung cần báo quốc, trấn thủ biên cương lập nhiều kỳ công, mang phong thái anh hùng của bậc tướng soái. Trẫm thấy hai người tài đức xứng đôi, nhân duyên trời định, nay đặc biệt ban hôn cho Tống Lê Trân và Chu Trường Phong, chọn ngày lành tháng tốt cử hành hôn lễ. Bố cáo thiên hạ, để mọi người cùng biết. Khâm thử."
Cái gì? Thánh chỉ ban hôn?
Tô Trăn Trăn quỳ ở cuối hàng, vẻ mặt ngẩn tò te.
Không đúng, cốt truyện sai rồi. Chuyện này rốt cuộc là sao?
Tô Trăn Trăn trở về hạ phòng, nằm trên giường nhắm mắt thẫn thờ. Tuy không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng Tô Trăn Trăn biết mình sẽ không chết nữa. Chẳng lẽ nàng chính là kiểu nhân cách "bất tử" trong truyền thuyết?
Một tháng trước, Chu Trường Phong đột nhiên mất liên lạc thư từ với Tống Lê Trân. Hắn rất lo lắng, không biết xảy ra chuyện gì, bèn tự ý dâng tấu xin Hoàng đế ban hôn.
Theo cốt truyện, tấu chương này sẽ bị chìm nghỉm trong đống tấu chương, chẳng ai thèm để ý. Thực ra là vì Tống Lê Trân biết mình sắp phải vào cung nên chủ động cắt đứt liên lạc với Chu Trường Phong. Nàng ấy biết sau khi mình vào cung, mình và Chu Trường Phong sẽ không còn cơ hội nào nữa.
Tuy nàng ấy cha không thương, mẹ mất sớm, nhưng Chu Trường Phong thì khác. Nàng ấy biết hắn giờ đã là đại tướng quân, tiền đồ rộng mở, lại có gia đình êm ấm hòa thuận. Nàng và hắn, chung quy là hữu duyên vô phận.
Đợi Chu Trường Phong trở về, thấy người trong mộng của mình đã trở thành phi tần của bạo quân, hỏi ai mà không hận?
Đương nhiên sẽ không thể tận trung được nữa. Nhưng hoàng quyền tối thượng, Chu Trường Phong lực bất tòng tâm. Đúng lúc này, Thẩm Ngôn Từ như vị thần giáng thế xuất hiện. Vốn dĩ kịch bản được sắp đặt như vậy. Nhưng hiện tại đã xảy ra sai sót.
Thẩm Ngôn Từ nhìn mật báo do thủ hạ gửi đến, trên gương mặt vốn ôn nhu như ngọc ẩn hiện nét hung tàn. Y hít sâu một hơi: "Chuyện này là thế nào?"
Ám cọc quỳ dưới đất đương nhiên không biết chuyện gì xảy ra.
"Vị Bệ hạ kia vốn chẳng màng chính sự, lần này đột nhiên can thiệp, chẳng lẽ đã phát hiện ra điều gì?"
Tôn các lão ngồi bên cạnh Thẩm Ngôn Từ vuốt râu nói: "Là do lão phu sơ suất, lẽ ra nên rút tấu chương này ra sớm hơn, chỉ là tên Hoàng đế này trước nay không xem tấu chương, lần này không biết vì sao lại thế."
"Sao có thể là lỗi của thầy được, chắc chắn là do thủ hạ của con làm việc không đến nơi đến chốn."
Đối mặt với Tôn các lão - người thầy đã tiến cử mình vào triều đình, Thẩm Ngôn Từ lập tức trở nên cung kính.
Tôn các lão gật đầu: "Cái bẫy con dày công sắp đặt coi như hỏng rồi. Nhưng may thay, Thái hậu bên kia cũng chẳng chiếm được hời. Xem ra chuyện này không phải do Thái hậu giật dây, mà là tên bạo quân kia lại phát điên vô cớ rồi."
Kế hoạch này một là để có được quân cờ Chu Trường Phong, hai là khiến Chu Trường Phong oán hận Thái hậu và bạo quân. Quả là kế hay một mũi tên trúng hai đích, thật đáng tiếc.
Tôn các lão nhìn Thẩm Ngôn Từ: "Nghe nói lần này tổn thất một loạt ám cọc, đã đưa người mới vào chưa?"
Thẩm Ngôn Từ lắc đầu: "Cẩm Y Vệ đột nhiên kiểm tra rất gắt gao."
Tôn các lão trầm ngâm một lát: "Đi hỏi xem bên Vương Cát đã chuẩn bị xong chưa, Ngụy Hằng nắm giữ Cẩm Y Vệ trong tay, đây là một con hổ dữ, không thể giữ lại."
"Vâng."
Chuyện đêm qua cứ như một giấc mơ. Tống Lê Trân vui sướng nhảy múa suốt đêm, Tô Trăn Trăn không thức nổi nên nửa đêm đã lăn ra ngủ, thậm chí biết mình không chết nữa nên ngủ càng ngon hơn. Dù sao thức khuya cũng dễ đột tử mà. Khó khăn lắm mới sống sót, nàng phải ngủ bù cho đã.
Ngủ đẫy giấc, Tô Trăn Trăn ngồi ngẩn ngơ trước cửa Trữ Tú Cung, bỗng nghe thấy tiếng xì xào phía trước.
Mấy tiểu thái giám và cung nữ tụ tập một chỗ, kiễng chân nhìn về phía trước như đang xem náo nhiệt.
Hóng chuyện kìa.
Cafein hay trà xanh gì đó cũng chẳng tỉnh táo bằng một vụ "dưa" này.
Tô Trăn Trăn lập tức hăm hở chạy tới. Nàng kiễng chân nhìn vào trong. Chỉ thấy phía trước có mấy tiểu thái giám đang khiêng một cái xác cuốn trong chiếu, vất vả khiêng ra ngoài. Nhìn hướng đi thì có vẻ là từ Ngự Hoa Viên ra. Từ Ngự Hoa Viên đến đây cũng khá xa, chiếc chiếu đã thấm đẫm nước, một góc bị lật lên để lộ khuôn mặt của lão thái giám. Vậy mà lại là lão thái giám "tai biến mạch máu não" kia.
Chết rồi ư?
Song hỷ lâm môn nha!
Tô Trăn Trăn kích động không thôi, nhân lúc vận may đang đến, nàng lập tức tìm đến chỗ mấy tiểu thái giám trong Trữ Tú Cung hay lén lút chơi xúc xắc, chơi ké vài ván, rồi... thua sạch sành sanh số bạc trên người.
"Đa tạ tỷ tỷ thưởng tiền."
Tô Trăn Trăn: "...Xui xẻo! Thôi đi tìm cục cưng ngọt ngào của mình vậy."
"Tỷ tỷ." Một tiểu thái giám đột nhiên chặn đường nàng.
Chuông cảnh báo trong lòng Tô Trăn Trăn lập tức vang lên inh ỏi. Ngươi không phải cũng là ám cọc đấy chứ?
Tiểu thái giám bắt gặp ánh mắt cảnh giác của Tô Trăn Trăn, có chút hoảng hốt: "Tỷ tỷ, đây là cây trâm đệ vừa được tiểu chủ thưởng hôm nay, tặng cho tỷ."
"Tại sao lại tặng ta?"
Mặt tiểu thái giám bỗng đỏ bừng. Tô Trăn Trăn tuy chưa ăn thịt heo nhưng cũng từng thấy heo chạy.
"Cầm về đi." Tỷ đây tuy là loại người mê trai, nhưng cưng không phải gu của tỷ.
Chậc. Chậc chậc. Chậc chậc chậc. Đẹp trai quá đi mất.
Tô Trăn Trăn một tay chống cằm ngồi trên ghế nhỏ, ngắm nhìn tiểu thái giám đang ngồi bên cạnh.
Dù khoác trên người bộ đồ thái giám hạ đẳng thô ráp nhất, nhưng chính nhan sắc đỉnh cao dù có trùm bao tải cũng không thể che giấu này mới khiến người ta mê đắm.
"Ngươi biết không? Tống tiểu chủ mà ta hầu hạ được Hoàng đế ban hôn rồi đấy. Nàng ấy vui quá nhảy múa cả đêm, giờ đang ngủ bù rồi."
"Còn nữa còn nữa, ngươi còn nhớ lão thái giám hay bắt nạt ta mà ta kể với ngươi không?" Tô Trăn Trăn hớn hở nói: "Xuống địa ngục hưởng phúc rồi."
Lục Hòa Húc: "..."
Tiểu thái giám tay chân dài ngoằng ngồi trên ghế nhỏ, một tay đặt lên đầu gối, tay kia lười biếng chống cằm, mí mắt rũ xuống: "Giờ có rảnh sắc thuốc cho ta chưa?"
"Rảnh chứ." Tô Trăn Trăn giơ tay lên, tự nhiên nắm lấy cổ tay tiểu thái giám bắt mạch.
【Ưm... chẳng có tác dụng gì cả.】
Hắn đã bảo rồi mà, độc dược bình thường chẳng có tác dụng với hắn đâu.
Tô Trăn Trăn cau mày, đưa bát thuốc đã để nguội cho tiểu thái giám. Lục Hòa Húc lười biếng uống cạn.
"Đúng rồi, hôm nay ta mang cái này cho ngươi." Tô Trăn Trăn lấy hũ sữa bò giấu trong vại sành nhỏ ra, sau đó đổ trà nóng vừa đun vào. Một nửa sữa, một nửa trà nóng, cuối cùng thêm mật ong. Một ly trà sữa siêu ngọt đã hoàn thành.
"Nếm thử xem."
Độc dược mới à?
"Ngon lắm đấy."
Cục cưng ngoan, nếm thử một miếng đi mà. Tội nghiệp bảo bối của nàng gầy thế này, chắc chắn chưa được ăn đồ ngon bao giờ.
Điều này khiến nàng nhớ đến con mèo của mình. Con mèo què chân đó hồi mới về nhà nàng cái gì cũng ăn: hạt, pate thưởng, gan lợn, thịt bò, thịt lợn, ức gà, tôm, đồ hộp, cá hồi... thậm chí nửa đêm còn đi lục thùng rác trộm gà rán của nàng. Sau này bị nàng nuôi cho sành mồm, kén ăn vô cùng, ngoài đồ ăn vặt cho mèo và một ít hạt ra thì cái gì cũng không thèm động vào.
Tô Trăn Trăn sợ nó suy dinh dưỡng, ăn nhiều đồ vặt hỏng người nên mua đủ loại hạt gói nhỏ về thử, còn nấu đủ loại thịt tươi cho nó ăn. Cuối cùng con mèo què bị nàng làm phiền đến phát bực, vừa giả vờ ăn vừa lén nhìn nàng, rồi nhân lúc nàng không để ý lại trộm túi đồ ăn vặt tha lên giường ăn vụng. Tô Trăn Trăn đi làm về lật chăn lên, toàn là vụn đồ ăn.
Mèo hư, người tốt.
"Phải rồi."
Tô Trăn Trăn lại nghĩ ra cái gì đó, nàng đặt vại sành xuống chạy ra một góc, ngắt vài cánh hoa hồng.
Khí hậu Kim Lăng ấm lên nhanh, hoa hồng ở đây đã nở rồi, lại còn là một cây hoa hồng dại có thể ăn được. Chỉ có độc một cây, không biết chú chim tham ăn nào bay qua đây làm rơi hạt giống xuống. Tô Trăn Trăn rửa cánh hoa bằng nước suối, rồi thả vào vại sành. Ly trà sữa trông "chanh sả" hơn hẳn.
Tiểu thái giám cuối cùng cũng đưa tay ra, bưng vại sành lên uống một ngụm. Cái vại sành này không lớn, chỉ to bằng lòng bàn tay Tô Trăn Trăn. Lục Hòa Húc uống một ngụm, vẻ mặt vốn lơ đễnh bỗng thay đổi. Hắn hơi nheo mắt lại, rồi từ tốn uống thêm ngụm nữa.
"Thế nào?"
"Cũng được."
Tô Trăn Trăn nhìn cái vại rỗng không, trong lòng lại thở dài thườn thượt. Quả nhiên. Trà sữa siêu ngọt, người bình thường uống vào sẽ thấy ngọt khé cổ, nhưng tiểu thái giám trước mặt lại uống hết sạch. Lần trước quả mơ xanh chua loét hắn không thấy chua, hũ mơ ngâm đường hắn cũng không thấy ngọt. Chứng tỏ vị giác của hắn rất yếu. Người bình thường có bảy phần, hắn có vẻ chỉ còn ba phần. Rốt cuộc phải trải qua chuyện gì mới khiến một người bị giày vò đến mức này cơ chứ?
Tô Trăn Trăn đang suy tư thì chiếc ghế nhỏ bên cạnh bỗng trống không.
"Ngươi đi à?"
"Ừ."
"Cái đó... ngày mai ngươi còn đến không?"
"Ừ."
"Còn cái đó nữa..." Tô Trăn Trăn nhìn chằm chằm gương mặt tiểu thái giám mê mẩn một lúc lâu: "Uống nhiều nước ấm vào nhé."
Lời tác giả: Trăn Trăn đi tán trai đúng là lính mới tò te.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận