Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Chương 53: Nuốt một vạn cây kim

Tô Trăn Trăn cảm giác có một bàn tay túm lấy cổ áo phía sau của mình, kéo mạnh về phía sau. Nàng lập tức bị bắt rời khỏi lồng ngực nam nhân.

"Làm nũng, vô ích thôi." Nam nhân cúi đầu nhìn nàng, vẻ mặt lạnh tanh.

Tô Trăn Trăn mím môi: "...Ta không có."

[Ta chỉ là đột nhiên muốn ôm chàng một cái thôi mà.]

Lục Hòa Húc nheo mắt nhìn người phụ nữ trước mặt. Vẫn là khuôn mặt ngây thơ thánh thiện ấy, vẫn giỏi nói dối như ngày nào.

"Khò khò khò..." Lão thái giám nằm dưới đất bỗng phát ra những âm thanh quái dị.

Thế mà vẫn chưa chết hẳn. Tô Trăn Trăn theo phản xạ quay đầu lại nhìn, thấy bộ y phục lụa là đắt tiền trên người lão đã nhuốm đẫm máu tươi, dòng máu đỏ thẫm vẫn đang rỉ ra, lan rộng dưới thân.

"Lão ta sắp chết rồi."

"Nàng muốn cứu lão ta?"

Nam nhân rủ mắt nhìn nàng. Tô Trăn Trăn chậm rãi lắc đầu một cách kiên định, rồi bước tới, dùng hai ngón tay nhón vạt áo của lão thái giám lên, phủ kín mặt lão. Không nhìn thấy thì coi như không cần cứu.

Nam nhân ngồi xe ngựa đến đây. Trời mùa hè sáng sớm, Tô Trăn Trăn lẽo đẽo theo sau Lục Hòa Húc đang khoác áo choàng đen, trùm kín đầu, bước ra khỏi Khúc Thủy Viên. Khắp nơi trong vườn vương vãi những vệt máu chưa kịp lau sạch, nhưng tuyệt nhiên không thấy xác chết nào. Chắc là đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi.

Đi sau lưng hắn, chỉ cần ngước mắt lên là nàng thấy ngay tấm lưng cao lớn sừng sững. Cao thật đấy. Hắn cao lớn thế này từ bao giờ vậy? Nàng nhớ lần đầu gặp hắn, hắn chỉ cao ngang tầm nàng, hoàn toàn là dáng dấp của một thiếu niên. Về sau, hắn có cao hơn nàng một chút, nhưng cũng đâu đến mức khoa trương như bây giờ. Chỗ này chắc phải mét chín mất?

Bước ra khỏi tòa nhà, đập vào mắt nàng là chiếc xe ngựa bọc lụa xanh quen thuộc.

Xe ngựa khá nhỏ, nếu chỉ mình Lục Hòa Húc ngồi thì vừa vặn, thêm nàng vào thì trở nên chật chội. Tô Trăn Trăn ngồi thu lu một góc, cúi gầm mặt, cơ thể lắc lư theo nhịp xe chạy, suốt dọc đường không hé răng nửa lời. Trong xe đặt một chậu đồng đựng tảng băng lớn, Tô Trăn Trăn cứ nhìn chằm chằm vào tảng băng đang tan chảy dần mà thẫn thờ. Dù có băng nhưng không khí trong xe vẫn ngột ngạt, bí bách. Rèm xe đã bị buông kín mít. Nam nhân cởi bỏ áo choàng, ngả đầu tựa vào thành xe.

"Trong tiệm thuốc của ta có viên giải nhiệt đấy."

"Không cần."

Được thôi. Không cần thì thôi.

Hai người chìm vào im lặng, mãi cho đến khi xe ngựa dừng trước cửa tiệm thuốc.

"Xuống đi."

Tô Trăn Trăn vội vàng cúi đầu bước xuống.

Xe ngựa lạnh lùng lăn bánh lướt qua nàng, không chút lưu luyến. Tô Trăn Trăn đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng chiếc xe khuất dần, rồi mới quay vào trong viện.

Đẩy cửa phòng Tiểu Hồng Thị, nàng thấy cậu chàng đang bị trói gô bằng dây thừng thô trong phòng. Tô Trăn Trăn chạy về phòng lấy kéo cắt dây trói cho cậu, hỏi: "Không sao chứ?"

Tiểu Hồng Thị tức tối khoa tay múa chân loạn xạ với nàng.

Tô Trăn Trăn đáp: "Không hiểu."

Tiểu Hồng Thị: ...

"Không sao thì ra mở cửa tiệm đi."

Tiểu Hồng Thị: ...

Tiểu Hồng Thị ngồi bệt dưới đất, nhìn chằm chằm Tô Trăn Trăn. Tô Trăn Trăn nhìn cậu chàng với vẻ mặt khó hiểu. Tiểu Hồng Thị chỉ tay vào mặt nàng. Tô Trăn Trăn đưa tay sờ lên mặt mình. Quên mất là chưa hóa trang. Tô Trăn Trăn đứng dậy, tiện tay kéo Tiểu Hồng Thị đứng lên: "Đi mở cửa tiệm đi."

Tiểu Hồng Thị vừa đi vừa ngoái lại nhìn, vẻ mặt đầy tiếc nuối. Tô Trăn Trăn chẳng bận tâm đến cậu chàng, sau một đêm vất vả, nàng đã buồn ngủ díp cả mắt. Vào phòng, nàng ngã vật xuống giường ngủ li bì.

Ngủ một mạch đến tận trưa, nàng bị cơn đói đánh thức. Tô Trăn Trăn nằm trên giường định thần lại, qua lớp cửa sổ bọc lụa xanh, ánh nắng mùa hè chói chang, rực rỡ hắt vào. Người nàng nhớp nháp mồ hôi vì nóng. Tô Sơn ngồi xổm bên mép giường nhìn nàng, thấy nàng tỉnh giấc liền sán lại đòi v**t v*.

Tô Trăn Trăn vươn tay xoa đầu nó, rồi uể oải ngồi dậy. Sau một đêm bị vắt kiệt sức lực, cơ thể nàng rã rời như muốn long ra từng mảnh. Tô Trăn Trăn đứng trước bàn trang điểm, cúi xuống nhìn, lớp hóa trang trên mặt tuy đã trôi hết nhưng thứ bôi lên tóc vẫn chưa gội sạch. Nàng bê chậu gỗ vào phòng tắm.

Hồi đó để tiện sinh hoạt, Tô Trăn Trăn đã dẫn một dòng suối nhỏ từ ngọn núi phía sau nhà vào phòng tắm. Ngọn núi ấy không cao, cũng chẳng có thú dữ, lại nhiều thảo dược quý, đó là lý do nàng chọn thuê cửa tiệm này. Nước suối trong vắt, ngọt lành, đọng lại trong một cái bể nhỏ, ngày nào cũng sạch sẽ tinh tươm. Tuy Tô Trăn Trăn ít khi uống, nhưng thường ngày vẫn dùng để rửa mặt, súc miệng, lười biếng thì dùng để tắm luôn. Đóng chặt khung cửa sổ tre duy nhất trong phòng tắm, nàng tắm rửa sạch sẽ, khoan khoái bước ra. Đi ngang qua tủ thuốc, thấy gói quả dành dành bên trong, ánh mắt nàng khựng lại một chút, nhưng rồi không lấy ra. Đã bị phát hiện rồi thì còn ngụy trang làm gì nữa.

Tô Trăn Trăn đẩy cửa bước ra ngoài. Cả ngày hôm qua chỉ ăn mỗi đĩa bánh ngọt, giờ bụng nàng đói cồn cào. Trời nóng quá, nàng chẳng buồn nấu nướng, tiện tay hắt một quả dưa chuột mọc ở góc tường, rửa qua bằng nước giếng, bẻ hai đầu rồi vừa gặm vừa đi ra ngoài.

"Tô đại phu, cuối cùng cô cũng tới rồi..."

Vị đại nương đang ngồi đợi trong tiệm thuốc nói được nửa câu thì khựng lại, ngó nghiêng ra sau lưng Tô Trăn Trăn: "Tiểu Hồng Thị, Tô đại phu đâu? Sao vẫn chưa tới?"

Tiểu Hồng Thị đang cầm cuốn sách trên tay, chỉ tay về phía Tô Trăn Trăn. Tô Trăn Trăn nói: "Đại nương đợi một chút nhé, con đi ăn bát hoành thánh đã."

Đại nương nhận ra giọng nói quen thuộc, há hốc mồm nhìn Tô Trăn Trăn đi lướt qua trước mặt mình.

Ăn xong bát hoành thánh ở quán bên cạnh quay về, đại nương lập tức đứng bật dậy, chạy quanh nàng ngắm nghía từ đầu đến chân, rồi thân thiết nắm lấy tay nàng: "Tô đại phu ơi, cô... cô dùng bí quyết gì mà dưỡng nhan thần kỳ thế?"

"Dùng bột hạnh nhân trộn mật ong đắp mặt, trắng da lắm ạ."

Đại nương gật đầu lia lịa, quên bẵng luôn cả việc khám bệnh, vội vàng chào tạm biệt rồi đi như bay, xem ra cũng chẳng phải bệnh tật gì nghiêm trọng.

Tô Trăn Trăn bảo Tiểu Hồng Thị đi ăn trưa, còn mình ngồi vào quầy trông tiệm.

Gió hè hây hẩy thổi qua, Tô Trăn Trăn ngước mắt nhìn bầu trời. Nóng thật. Nàng lật giở cuốn sách Tiểu Hồng Thị để quên trên quầy. Chẳng hiểu gì cả. Còn trẻ thế này mà đã đọc mấy thứ cao siêu vậy sao?

Tô Trăn Trăn ngáp một cái, chống cằm gà gật buồn ngủ. Tay áo thêu hoa màu tím mỏng manh, rộng thùng thình trễ xuống, để lộ một đoạn cánh tay trắng ngần. Mùa hè dễ buồn ngủ, nàng lại đang thiếu ngủ trầm trọng, cộng thêm bát hoành thánh vừa ăn xong, cơn buồn ngủ càng ập đến dữ dội. Hơi say hoành thánh rồi.

Không khí ẩm ướt, oi bức phả vào mặt, dòng người qua lại tấp nập trước cửa tiệm thuốc. Trước cửa tiệm treo một tấm rèm lau, che khuất một nửa tầm nhìn bên trong, người đi đường chỉ nhìn thấy một cánh tay trắng nõn nà đang chống cằm ở đó. Tô Trăn Trăn thiu thiu ngủ được một lúc, bỗng cảm thấy có gì đó không ổn, nàng mở choàng mắt, thấy Triệu A Hải đang đứng sững sờ trước quầy.

Triệu A Hải ngẩn ngơ nhìn chằm chằm Tô Trăn Trăn như thể lần đầu tiên nhìn thấy nàng.

"Tô... Tô nương tử?"

Tô Trăn Trăn hỏi: "Vẫn như cũ à?"

Triệu A Hải ngơ ngác gật đầu. Ánh mắt hắn ta dính chặt lấy Tô Trăn Trăn, không rời nửa bước.

Tô Trăn Trăn gói thuốc đặt lên quầy: "Mười văn tiền."

Triệu A Hải móc tiền ra trả, khuôn mặt đen sạm đỏ bừng: "Nàng... nàng sao lại... trở nên xinh đẹp thế này?"

Tô Trăn Trăn ngồi xuống ghế, đáp: "Dùng bột hạnh nhân trộn mật ong đắp mặt đấy."

Triệu A Hải há hốc mồm, thốt ra một tiếng: "Hả?"

Trời nóng như đổ lửa, Triệu A Hải mồ hôi nhễ nhại đứng chôn chân trước quầy, chẳng nỡ rời đi. Mãi đến khi Tiểu Hồng Thị ăn trưa xong quay về, thấy Triệu A Hải đứng như trời trồng ở đó mới nhíu mày khó chịu.

Triệu A Hải bóp chặt gói thuốc trong tay đến mức bẹp dúm: "Nghe nói phía Nam thành mới mở một tửu quán, ta... ta muốn..."

Triệu A Hải chưa kịp nói hết câu, Tô Trăn Trăn đã cắt ngang: "Tửu quán nào thế? Phu quân ta đã về rồi, tay nghề nấu nướng của ta không được tốt lắm, ta đang tính rủ chàng ra ngoài ăn một bữa. Nếu Triệu đại ca biết chỗ nào ngon thì giới thiệu cho ta với nhé."

Phu quân... Sắc mặt Triệu A Hải chuyển từ đỏ sang trắng bệch: "Phu quân nàng... về... về rồi sao?"

Triệu A Hải là bộ khoái, tiếp xúc với đủ hạng người nên hiểu biết rộng hơn dân thường. Hắn lập tức hiểu ra lý do cho sự thay đổi của Tô Trăn Trăn. Thời loạn lạc, đạo đức suy đồi, nữ nhân xinh đẹp dễ rước họa vào thân. Chẳng phải sắc đẹp là cái tội, mà là lòng người đê hèn. Giờ đây, cuộc khởi nghĩa đã bị dập tắt, trật tự xã hội được lập lại, luật pháp nghiêm minh, chẳng ai dám tùy tiện ức h**p phụ nữ, phu quân nàng lại đã trở về, đương nhiên nàng có thể khôi phục dung nhan thật sự. Triệu A Hải nuốt cục tức vào trong, lủi thủi bỏ đi.

Tô Trăn Trăn nhìn sắc trời, dặn dò Tiểu Hồng Thị: "Ta ra ngoài một lát."

Giờ Mùi vừa qua, là thời điểm nóng nhất trong ngày. Tô Trăn Trăn đội mũ màn che mặt bước ra khỏi cửa. Nàng đi đến nhà lao phủ Dương Châu. Tiểu Viên đã đánh xe ngựa đợi sẵn ở cửa nhà lao. Thấy Tô Trăn Trăn đến, Tiểu Viên nhảy xuống xe: "Người ta làm mấy chuyện này toàn chọn đêm hôm khuya khoắt, sao cô lại chọn giữa ban ngày ban mặt thế này?"

"Ta có nỗi khổ tâm riêng."

Ban ngày ban mặt thì khó gặp người kia hơn.

Nói xong, Tô Trăn Trăn dẫn Tiểu Viên đi vào trong nhà lao. Theo lệ cũ, Tô Trăn Trăn đút lót tiền cho ngục tốt gác cổng, rồi tìm gặp bà mối quan hôm nọ.

"Ta đến thăm Liễu Trần sư thái, phiền bà giúp đỡ."

Tô Trăn Trăn dúi bạc vào tay bà mối quan.

Bà mối quan nhận tiền nhưng vẻ mặt khó xử: "Người chết rồi, ngỗ tác đang khám nghiệm thi thể."

Tô Trăn Trăn giả vờ kinh hãi, người ngả ra sau, may mà có Tiểu Viên đỡ kịp. Nàng cất tiếng than khóc thảm thiết.

"Đêm qua ta nằm mơ thấy Liễu Trần sư thái báo mộng nói người sắp cưỡi hạc về trời. Tỉnh dậy ta cứ nghĩ chỉ là giấc mơ thôi, nhưng trong lòng cứ bồn chồn không yên, mới tính đến thăm người, nào ngờ, nào ngờ ác mộng thành sự thật... Sao lại thế này, sao lại thế này cơ chứ..."

Bà mối quan thấy xác chết nhiều rồi nên chai sạn cảm xúc, chỉ thấy phiền phức. Dù sao người chết trong tay bà ta quản lý, bà ta cũng phải chịu trách nhiệm.

"Vốn dĩ sức khỏe sư phụ đã yếu, không ngờ lần gặp hôm qua lại là lần cuối..."

"Là do bà ấy tự bệnh mà chết?"

Bà mối quan chộp lấy sơ hở. Trong thời gian bà ta quản lý, nếu nữ tù nhân chết bất đắc kỳ tử thì bà ta phải chịu trách nhiệm, nhưng nếu chết do bệnh tật thì không liên quan gì đến bà ta.

"Đúng vậy, số kiếp sư phụ khổ, mắc bệnh nan y... Bà có thể cho chúng ta vào nhìn mặt người lần cuối được không?"

"Bên trong có ngỗ tác đang khám nghiệm thi thể." Ngập ngừng một lát, bà mối quan sực nhớ ra điều gì đó, gật đầu: "Sư phụ cô ốm chết, không liên quan đến ta đâu đấy, cô phải khai báo thành thật với ngỗ tác."

"Vâng." Tô Trăn Trăn gật đầu, theo bà mối quan đi vào trong.

Nàng đội chiếc mũ màn trắng toát, đi vào tận cùng dãy hành lang, nơi giam giữ Liễu Trần lần trước. Cửa lao mở toang, gông cùm trên người Liễu Trần đã được tháo bỏ. Bà nằm trên đống cỏ khô ẩm mốc trong bộ quần áo tù nhân, bên cạnh là một ông lão ngỗ tác trạc ngũ tuần đang ngồi xổm kiểm tra và ghi chép. Qua lớp vải màn, ánh mắt Tô Trăn Trăn lướt qua Liễu Trần một lượt, rồi dừng lại trên người ông lão ngỗ tác.

Ngỗ tác đang cúi đầu kiểm tra, ông ta vạch mí mắt Liễu Trần ra xem xét đồng tử. Đồng tử hơi giãn, hết cứu rồi. Ngỗ tác chấm bút lông vào mực, viết một dòng chữ vào cuốn sổ ghi chép trên tay. Thông thường như vậy là xong. Nhưng ông lão ngỗ tác này lại cẩn thận đưa hai ngón tay bắt mạch cho Liễu Trần.

Tô Trăn Trăn lập tức quỳ sụp xuống: "Sư phụ ơi, sư phụ đi rồi con biết sống sao đây..."

Nàng gục đầu lên ngực Liễu Trần, lén lút ấn chặt vào mạch máu cổ tay bà. Giả chết chứ không phải chết thật. Tô Trăn Trăn không dám đánh cược liệu ông lão ngỗ tác này có phát hiện ra mạch đập yếu ớt của Liễu Trần hay không.

Ngỗ tác liếc nhìn Tô Trăn Trăn đang khóc lóc thảm thiết dưới lớp mũ màn.

"Bà ấy là gì của cô?"

"Sư phụ từng cứu mạng ta."

Ngỗ tác gật đầu, đứng dậy: "Hiếm có người trọng tình trọng nghĩa như vậy." Nói xong, ông ta quay sang bà mối quan: "Chết rồi."

Sau đó ngỗ tác đi viết báo cáo, cấp trên cũng chẳng rảnh hơi mà xuống kiểm tra xem là chết thật hay giả chết.

Tô Trăn Trăn "khóc" thêm một lúc rồi đứng dậy, lại móc ra một túi bạc đưa cho bà mối quan: "Sư phụ ta không con không cái, ta muốn đưa bà ấy đi tìm nơi non xanh nước biếc để an táng, mong bà tạo điều kiện."

"Mang đi đi."

Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Bà mối quan cũng chẳng muốn dây dưa, chỉ dặn dò Tô Trăn Trăn: "Nếu quan phủ có hỏi đến thì cứ bảo là bệnh chết."

"Vâng."

Tô Trăn Trăn gọi Tiểu Viên vào khiêng xác Liễu Trần đi.

"Sư phụ nên giảm béo đi thôi." Tiểu Viên và Tô Trăn Trăn phải dùng hết sức bình sinh mới khiêng được Liễu Trần lên xe ngựa.

"Đúng đấy, suốt ngày ăn chay mà sao nặng thế không biết."

Cuối cùng cũng đưa được Liễu Trần lên xe ngựa, Tô Trăn Trăn mệt đứt hơi, nàng vội vàng tháo mũ màn xuống hít thở không khí, xua tan cái nóng hầm hập trong người, rồi bắt đầu bắt mạch kiểm tra tình hình cho Liễu Trần.

Thuốc giả chết này nếu dùng sai liều lượng rất dễ biến giả thành thật. Tô Trăn Trăn cũng là lần đầu tiên sử dụng. Tuy đã cân đong đo đếm kỹ lưỡng nhưng nàng vẫn không khỏi lo lắng. May mắn thay, mọi chỉ số của Liễu Trần đều bình thường. Chỉ cần một nén nhang nữa là bà sẽ tự tỉnh lại.

"Chúng ta ra khỏi thành thôi." Tiểu Viên đánh xe đưa Tô Trăn Trăn và Liễu Trần ra ngoại thành. Tô Trăn Trăn vén rèm xe lên, lo lắng nhìn ngó xung quanh.

"Tiểu Viên, có ai bám theo chúng ta không?"

Tiểu Viên đáp: "Không thấy ai cả."

Vậy thì tốt rồi.

Trời nóng bức, Tô Trăn Trăn tìm được một chiếc quạt trong xe, phe phẩy quạt mát cho Liễu Trần, rồi cởi bớt cúc áo cho bà dễ thở khi tỉnh lại.

Xe ngựa an toàn ra khỏi thành Dương Châu. Tô Trăn Trăn nhận thấy hơi thở của Liễu Trần đã trở lại bình thường, mí mắt rung rung, có vẻ sắp tỉnh.

"Sư phụ đừng vội, từ từ hãy tỉnh." Tô Trăn Trăn ghé sát tai Liễu Trần thì thầm.

Liễu Trần nằm im, không cựa quậy nữa.

Tô Trăn Trăn nhét vài tờ ngân phiếu vào tay nải trong xe, rồi bảo Tiểu Viên dừng xe.

"Cô đưa sư phụ đi trước đi." Tô Trăn Trăn vừa nói vừa nhảy xuống xe, đội mũ màn lên đầu.

"Cô không đi à? Chẳng phải đã bàn là cùng đi sao?"

"Ta còn chút việc phải xử lý, đừng lo cho ta."

Tiểu Viên cau mày, nhưng không nghĩ ngợi nhiều, gật đầu: "Vậy cô mau chóng theo sau nhé, cô biết chúng ta sẽ đi đâu mà, nhớ giữ liên lạc."

Tô Trăn Trăn gật đầu.

Tiểu Viên đánh xe đưa Liễu Trần rời đi. Nhìn chiếc xe ngựa khuất dần sau con đường núi ngoằn ngoèo, Tô Trăn Trăn thở phào nhẹ nhõm, quay người trở lại thành Dương Châu.

Hoàng hôn buông xuống, Tô Trăn Trăn tìm thấy một cửa tiệm bán đồ tang lễ trên phố. Vì là nơi xui xẻo nên các cửa tiệm này thường tránh mở gần tửu lầu, tiệm bán đồ cưới, tiệm vải vóc... mà chọn những nơi hẻo lánh. Thế nên vừa bước chân vào con phố này, Tô Trăn Trăn đã cảm thấy lạnh lẽo vô cùng. Nàng chọn đại một cửa tiệm bước vào, trước cửa bày biện một hai cỗ quan tài gỗ mỏng làm sẵn.

Ông chủ tiệm đang tỉa tót mấy chậu tùng bách trước cửa, thấy Tô Trăn Trăn vén mũ màn lên ngắm nghía quan tài, liền đon đả giới thiệu: "Tiểu nương tử mua quan tài à? Ở đây có gỗ ngô đồng, gỗ sam, gỗ nam mộc, giá cả khác nhau."

"Gỗ ngô đồng là hàng có sẵn, giá rẻ. Gỗ sam và nam mộc thì phải đặt làm, hoa văn chạm khắc bên trên, vải lót bên trong đều có thể tùy chọn."

"Lấy cái này đi, ta đang cần gấp." Tô Trăn Trăn chỉ tay vào cỗ quan tài gỗ ngô đồng trước cửa.

"Được, nương tử yên tâm, cỗ quan tài này tuy là gỗ ngô đồng giá rẻ nhưng đã được quét dầu trẩu, chống ẩm chống mọt, chôn cất chắc chắn lắm. Nương tử có cần mua thêm gì không? Áo liệm, khăn tang, ở đây có bán cả bộ, không cần về nhà tự may đâu."

"Lấy một bộ áo liệm, thêm một bộ đồ tang nữa."

"Vâng, quan tài hai lượng bạc, áo liệm và đồ tang năm tiền, tổng cộng là hai lượng bốn tiền. Cô nương muốn đưa đến đâu? Có cần người khiêng không?"

"Tiệm thuốc họ Tô."

Ông chủ tiệm sững người, nhìn kỹ khuôn mặt Tô Trăn Trăn: "Ta cứ ngờ ngợ, hóa ra là Tô đại phu, cô thay đổi nhiều quá..."

Tô Trăn Trăn nhìn ông chủ tiệm, chẳng có chút ấn tượng nào. Ông chủ tiệm cười nói: "Hồi Dương Châu loạn lạc, ta đưa con gái đi chạy nạn, ngất xỉu ngay trước cửa tiệm thuốc của cô, cô không nhớ sao?"

Tô Trăn Trăn cứu nhiều người quá nên chẳng thể nhớ hết nổi.

"Cô không nhớ cũng phải, nhưng ta thì nhớ cô lắm. Tô đại phu mua quan tài làm gì vậy?"

Mặt Tô Trăn Trăn đượm vẻ bi thương: "Một vị sư phụ thân thiết với ta vừa qua đời, bà ấy không con cái, ta giúp lo hậu sự."

"Ra là vậy, Tô đại phu sao không nói sớm, chuyện này cứ để ta lo." Sợ Tô Trăn Trăn từ chối, ông chủ tiệm vội vàng nói tiếp: "Tô đại phu đừng khách sáo, cửa tiệm ta vẫn thường để dành vài cỗ quan tài, hễ gặp người chết rét chết đói ngoài đường đều tẩm liệm, chôn cất miễn phí."

Ngập ngừng một chút, ông ta nói thêm: "Cũng là nhờ học tập tấm lòng Bồ Tát của cô đấy, tích đức hành thiện thôi, không đáng gì đâu, cô cứ yên tâm, ta sẽ lo liệu chu toàn."

Tô Trăn Trăn không từ chối được nữa, đành nhận lời: "Đa tạ."

Đêm khuya, ông chủ tiệm quan tài cùng mấy người làm giúp Tô Trăn Trăn chôn cất quan tài, dựng bia mộ, đốt vàng mã xong xuôi mới ra về. Tô Trăn Trăn ngồi một mình trước bia mộ, trước mặt là một đống lửa nhỏ đang cháy dở những tờ tiền giấy. Nàng dùng cành cây bới bới đống tro tàn, định bụng lát nữa sẽ lấp đất lên. Trên người nàng mặc bộ đồ tang trắng toát, trời đã tối mịt nhưng cái nóng vẫn hầm hập chưa tan. Mặc bộ đồ tang bí bách, nàng hất ít đất vào đống lửa, ngồi thêm một lúc trước bia mộ, cảm thấy đã đủ lễ nghĩa liền đứng dậy định ra về thì bất chợt nghe thấy tiếng bánh xe lăn lộc cộc. Đêm khuya thanh vắng, lại ở nơi hẻo lánh ít người qua lại do nàng cố tình chọn lựa, tiếng xe ngựa vọng lại rõ mồn một.

Tiếng ngựa hí vang trời, cỗ xe dừng ngay trước mặt Tô Trăn Trăn. Nhìn chiếc xe ngựa quen thuộc, tim nàng đập thình thịch.

Tô Trăn Trăn đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bàn tay thò ra từ sau tấm rèm, vén rèm lên.

Một chiếc đèn lưu ly xách tay hiện ra trước mắt nàng đầu tiên. Tô Trăn Trăn nuốt nước bọt ực một cái. Nam nhân vận hắc bào, tay xách đèn lưu ly, bước xuống xe ngựa.

Hắn đứng đó, từ trên cao nhìn xuống Tô Trăn Trăn. Tô Trăn Trăn ngước nhìn hắn, trên khuôn mặt trắng ngần vẫn còn vương những giọt nước mắt. Nửa đêm nửa hôm lại gặp Lục Hòa Húc.

"Làm cái gì ở đây?" Giọng nam nhân khàn đục, thân hình cao lớn đổ bóng xuống bao trùm lấy Tô Trăn Trăn.

Khuôn mặt nữ nhân lộ vẻ bi thương. Nàng sở hữu một dung mạo xinh đẹp, đặc biệt là đôi mắt long lanh như nước hồ thu, những giọt lệ như hạt châu lăn dài trên má mà không vương lại chút nào trên mi mắt.

"Liễu Trần sư thái có duyên với ta, ta muốn tiễn bà ấy đoạn đường cuối cùng."

Lục Hòa Húc lặng lẽ nhìn nàng, rồi chậm rãi thốt ra hai từ: "Đào mộ."

Tô Trăn Trăn: !!!

"Liễu Trần sư thái đã an nghỉ rồi, đừng kinh động đến bà ấy..."

Gã phu xe của Lục Hòa Húc nhảy xuống xe, tiện tay bẻ một cành cây lớn bên cạnh mộ bắt đầu hì hục đào bới.

Tô Trăn Trăn lao tới, ôm chầm lấy nấm mộ: "Không được! Muốn đào mộ thì bước qua xác ta trước đã!"

Một bàn tay từ phía sau vươn tới, túm lấy cổ áo nàng kéo ngược ra sau.

"Á, buông ra, đừng đào..." Tô Trăn Trăn vùng vẫy không được, bị người ta ôm ngang hông giữ chặt vào lòng.

"Đừng động đậy." Hơi thở nam nhân phả vào gáy nàng.

Đôi bàn tay thon dài, đẹp đẽ thuở thiếu niên giờ đây các khớp xương đã to hơn, cứng cáp hơn, siết chặt lấy eo nàng, khóa chặt nàng trước ngực hắn.

[Tay to quá.]

Bàn tay đang giữ chặt eo bụng Tô Trăn Trăn khựng lại một chút, rồi siết mạnh hơn. Tô Trăn Trăn trơ mắt nhìn ngôi mộ bị đào xới tung lên, lộ ra cỗ quan tài bên dưới.

Mộ mới đắp, đất còn tơi xốp nên rất dễ đào, quan tài trông cũng còn rất mới.

Gã phu xe dùng cành cây cạy nắp quan tài ra, để lộ bên trong. Ảnh Nhất bẩm báo: "Chủ tử, bên trong chỉ có một bộ áo liệm."

[Tiêu đời rồi.]

Tô Trăn Trăn rũ rượi cả người, không dám quay lại nhìn Lục Hòa Húc. Dù nàng đã đoán trước chuyện này khó mà qua mắt được hắn, nhưng không ngờ lại bị vạch trần nhanh đến thế.

[Nhưng chắc là Tiểu Viên đã đưa Liễu Trần sư thái đi xa rồi nhỉ?]

Sau lưng bỗng vang lên tiếng cười khẩy của nam nhân. Tô Trăn Trăn linh cảm có điều chẳng lành. Trước ngôi mộ hoang vắng bỗng xuất hiện thêm một chiếc xe ngựa nữa. Tô Trăn Trăn ngẩn người nhìn chiếc xe ngựa quen thuộc này.

[Hả?]

Một nữ nhân áo đen bước xuống xe, một tay vén rèm xe lên, để lộ hai người ngồi bên trong. Đó là Tiểu Viên và Liễu Trần sư thái. Cả hai đều bị trói gô bằng những sợi tơ bạc sắc bén, chỉ cần cựa quậy là da thịt sẽ bị cứa rách toạc. May thay, trông họ có vẻ biết điều, trên người không có vết thương lớn nào, chỉ có Tiểu Viên là mặt mũi bầm dập.

Tiểu Viên nhìn thấy Tô Trăn Trăn, mếu máo: "Ta đánh không lại ả ta."

Tô Trăn Trăn: ... Đồ vô dụng!

Liễu Trần bị giải về ngục, gông cùm trên người lại càng thêm nặng nề. Tiểu Viên cũng bị bắt giam. Còn Tô Trăn Trăn thì bị Lục Hòa Húc đưa về nơi ở tạm thời của hắn.

Bước xuống xe ngựa, đập vào mắt Tô Trăn Trăn là một cánh cổng đồ sộ. Dinh thự này to thật đấy. Đây là một tòa trạch viện nằm ngay trong thành Dương Châu, ba gian ba lớp cửa, ngói xanh tường trắng, kiến trúc quy củ, không chạm trổ cầu kỳ, mang đậm phong cách lâm viên Giang Nam, tốt hơn cái sân nát của Tô Trăn Trăn không biết bao nhiêu lần.

Tô Trăn Trăn lẽo đẽo theo sau nam nhân, đi qua hành lang gấp khúc. Hành lang uốn lượn, hai bên là những vườn hoa được chăm sóc kỹ lưỡng, hoa mùa hè nở rộ rực rỡ khắp nơi, hương hoa thoang thoảng quyện trong không khí ẩm ướt, oi nồng.

Con đường thật dài. Nam nhân đi phía trước, bóng hắn đổ dài dưới ánh đèn. Tô Trăn Trăn theo bản năng ngẩng đầu nhìn chằm chằm một lúc, rồi cúi gầm mặt xuống khi rẽ qua khúc ngoặt để tránh chạm phải ánh mắt hắn.

Hai người đi thẳng vào gian phòng chính. Trong phòng dường như không có đồ dùng cá nhân, chỉ có vài món đồ nội thất cơ bản, không giống nơi có người ở thường xuyên.

Tô Trăn Trăn nhìn thấy trên giá treo quần áo trước giường có mắc một chiếc áo choàng đen, hoa văn và màu sắc hơi khác so với chiếc Lục Hòa Húc đang mặc. Lần đầu gặp lại, hình như hắn mặc chiếc áo đó.

Vết lông mèo vẫn còn dính trên đó kìa. Tô Trăn Trăn đứng đó, nhìn nam nhân đi ra sau tấm bình phong. Một lát sau, tiếng nước chảy vang lên, có vẻ như hắn đang tắm.

Tô Trăn Trăn nhìn ra cửa, rồi lại nhìn tấm bình phong. Nàng rón rén lùi lại phía sau.

"Còn động đậy nữa trẫm đánh gãy chân nàng." Giọng nói nam nhân vọng ra từ sau tấm bình phong, lẫn trong tiếng nước chảy.

Tô Trăn Trăn đứng im thin thít. Sao hắn nhìn thấy được hay vậy? Sao nàng chẳng nhìn thấy gì cả? Tô Trăn Trăn đành ngồi xuống ghế. Trên bàn có ấm trà và chén trà, nàng đưa tay nhấc thử ấm trà lên. Rỗng không. Cũng chẳng có bánh trái gì. Tô Trăn Trăn cúi đầu ngồi đó, một lúc sau mới dám len lén ngẩng lên quan sát căn phòng.

Căn phòng rất rộng, chỗ nàng đang ngồi là tiền sảnh, phía sau là phòng ngủ, trong phòng ngủ ngăn một tấm bình phong làm nơi tắm rửa vệ sinh. Trong phòng đặt hai ngọn đèn lưu ly chân đứng. Một ngọn ở ngay sau lưng nàng không xa, ngọn còn lại ở góc phòng ngủ. Ánh sáng của đèn lưu ly sáng hơn đèn dầu thường rất nhiều, so với đèn lồng cũng vượt trội hơn hẳn. Chỉ có điều nó quá nặng và đắt đỏ, chỉ có nhà giàu mới dám dùng. Vì là mùa hè nên trong phòng đặt rất nhiều chậu đồng đựng đầy nước đá cao đến nửa người, đá chưa tan được bao nhiêu, có vẻ như vừa mới được thay.

Cửa ra vào treo rèm lau sậy, các khe hở cửa sổ đều được bịt kín, trời đã tối, không còn ánh nắng gay gắt nên cửa sổ được mở ra cho thoáng gió. Qua khung cửa sổ mở hé, Tô Trăn Trăn nhìn thấy một hồ nước trong vắt trong sân. Hồ nước này lớn hơn cái bể trong phòng tắm của nàng nhiều, cả người ngâm mình vào cũng thoải mái. Bên hồ trồng dày đặc những bụi trúc, thân trúc mảnh mai xanh mướt, in bóng xuống mặt hồ, tạo nên những mảng bóng râm mát mẻ. Tô Trăn Trăn đang mải ngắm nhìn những bụi trúc thì tiếng nước chảy trong phòng ngừng bặt.

Lục Hòa Húc bước ra từ sau tấm bình phong, đã thay một bộ quần áo khác, chỉ mặc độc một chiếc áo lót trắng, mái tóc ướt sũng dính bết vào người, vài lọn tóc vương trên cổ và vai làm ướt đẫm vạt áo.

Hắn mang theo hơi nước mát lạnh, nhưng giữa hai lông mày lại ngưng tụ một vẻ u ám không tan, khiến cả người toát lên vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn.

Tô Trăn Trăn vẫn cúi đầu ngồi đó. Nam nhân bước tới, ánh mắt lướt qua khuôn mặt nàng. Nữ nhân vẫn mặc bộ đồ tang trắng toát, đôi mắt hơi sưng, trông sạch sẽ đến mức vô thực.

Gió hè thổi qua, những bụi trúc quanh hồ xào xạc. Lá trúc xanh rì, bóng trúc lay động.

Giữa bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở ấy, Tô Trăn Trăn lại nghe thấy tiếng bước chân của nam nhân. Hắn đi vào phòng ngủ bên trong. Nơi đó chỉ có một chiếc giường, một tủ quần áo và một giá treo đồ.

Lục Hòa Húc cúi xuống, lấy một chiếc hộp từ đầu giường, đặt lên bàn trước mặt Tô Trăn Trăn.

Tô Trăn Trăn nhìn chằm chằm vào tay Lục Hòa Húc một lúc, rồi mới chuyển hướng nhìn sang chiếc hộp.

"Cái này... là gì vậy?"

Chẳng lẽ trong hoàn cảnh này hắn lại muốn tặng quà cho nàng?

Đầu ngón tay Lục Hòa Húc ấn lên nắp hộp, gõ nhẹ vài cái, hắn nhướng mắt nhìn Tô Trăn Trăn, chậm rãi thốt ra hai từ.

"Kim bạc."

Kim bạc? Khuôn mặt Tô Trăn Trăn lộ vẻ khó hiểu, nàng cẩn trọng hỏi, sợ chọc giận người trước mặt: "Chẳng phải ngài... sợ nó sao?"

Nam nhân trông có vẻ bình thản, nhưng lời nói thốt ra lại khiến Tô Trăn Trăn tối tăm mặt mũi.

"Nghĩ đến việc sẽ giết nàng, trẫm không còn sợ nữa."

"Muốn giết nàng một lần, thì bỏ vào một cây; muốn giết nàng hai lần, thì bỏ vào hai cây."

Tô Trăn Trăn: ...

Đầu ngón tay còn vương hơi nước của nam nhân lướt trên mặt hộp, hắn v**t v* chậm rãi, thuần thục như đã làm hành động này cả ngàn lần.

"Nàng từng nói với trẫm, kẻ phụ bạc chân tình sẽ phải xuống địa ngục nuốt một vạn cây kim."

Tô Trăn Trăn: ...

Tô Trăn Trăn muốn quay về quá khứ tát chết cái bản thân đã thốt ra câu nói đó.

Lục Hòa Húc buông tay khỏi chiếc hộp gỗ đàn hương, đôi mắt đen láy lạnh lẽo dán chặt vào mặt Tô Trăn Trăn: "Không mở ra xem sao?"

Tô Trăn Trăn nhìn chiếc hộp gỗ đàn hương tinh xảo, do dự một lát rồi vươn tay ra, nhưng không nhấc nổi.

Khoan đã, trong này chứa bao nhiêu cây kim vậy? Chắc phải đến ba cân (1,5kg) mất?

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận