Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta
Chương 51: 'Chủ nhân nhà ta đang đợi người ở bên trong.'
Năm nay, mùa mưa phùn ở Dương Châu đến sớm, mới đầu tháng sáu trời đã bắt đầu trút nước. Quần áo phơi ngoài sân mãi chẳng khô, Tô Trăn Trăn đành bấm bụng mua liền một lúc lượng quần áo đủ mặc cả tháng trời.
Sau nhiều ngày mưa dầm dề liên miên, y quán của nàng nằm ngay vùng trũng, thành ra nước ngập lênh láng. Nàng phải ngồi xổm dưới đất cặm cụi tát nước ra ngoài.
Nước mưa theo mái hiên chảy xuống tạo thành một bức rèm nước dày đặc, nện xuống những phiến đá xanh lộp bộp liên hồi.
Dọn dẹp xong vũng nước đọng trong tiệm, Tô Trăn Trăn mới nhận ra nửa lưng áo mình đã ướt đẫm mồ hôi lẫn nước mưa. Nàng dặn dò tiểu đồ đệ mới nhận coi chừng cửa tiệm, còn mình thì lui vào hậu viện thay y phục.
Viện nhỏ nhắn, vỏn vẹn ba gian sương phòng, cộng thêm một gian nhà xí lộ thiên và một gian bếp nhỏ.
Tô Trăn Trăn ở gian phòng chính, bên trong có nhà xí và phòng tắm riêng. Còn cái nhà xí bên ngoài là để dành cho những bệnh nhân lỡ bề cần giải quyết nỗi buồn và cho tiểu đồ đệ dùng.
Ngồi trước bàn trang điểm, Tô Trăn Trăn chải lại mái tóc, đăm đăm nhìn khuôn mặt phản chiếu trong gương. Làn da ố vàng, hàng chân mày và khóe mắt thô kệch, mái tóc dài xơ xác khô cằn, hai má điểm lấm tấm tàn nhang, chỉ duy nhất đôi mắt là vẫn giữ được vẻ trong veo, tĩnh lặng như mặt hồ thu.
Nàng mở chiếc hộp gỗ trên bàn, lấy ra mấy quả dành dành phơi khô rồi đi vào bếp.
Quả dành dành không chứa độc tính, cũng chẳng gây tác dụng phụ. Mỗi ngày, Tô Trăn Trăn đều đem nấu lấy nước cốt rồi thoa lên da, cách này giúp nhuộm da thành màu vàng vọt. Dẫu có hơi phiền toái, nhưng vì cái mạng nhỏ này, nàng cũng chẳng còn cách nào khác.
Nghe Tiểu Viên nói, hai năm trở lại đây đã không còn thấy động tĩnh gì về việc Cẩm y vệ đi lùng sục tung tích của nàng nữa. Xem chừng bọn chúng đã bỏ cuộc rồi.
Cái xác chết vô danh nàng bỏ lại năm xưa, rõ ràng là Lục Hòa Húc không hề tin đó là nàng. Nhưng đằng đẵng năm năm trời tìm kiếm trong vô vọng, ắt hẳn hắn cũng đành phải chấp nhận sự thật ấy thôi, phải không?
Đổ bát nước cốt dành dành vừa đun xong vào bình gốm bịt kín lại, Tô Trăn Trăn đang định tự thưởng cho mình một ly trà sữa thì tiếng gõ cửa vang lên dồn dập từ phía nhà bếp.
Tiểu đồ đệ chừng mười lăm, mười sáu tuổi, bị câm, chỉ biết ra dấu bằng tay.
"Đệ cũng muốn uống à?" Tô Trăn Trăn chỉ tay vào ly trà sữa còn đang pha dở.
Tiểu đồ đệ lắc đầu quầy quậy, chỉ tay ra hướng cửa trước.
Tô Trăn Trăn ló đầu ra nhìn. Ngăn cách giữa tiệm thuốc và hậu viện chỉ là một cánh cửa nhỏ, lúc này đang mở toang, bên ngoài tiệm thuốc đông nghịt người, chen lấn xô đẩy nhau.
"Hôm nay tiệm mình làm ăn phát đạt thế cơ à?"
Tô Trăn Trăn đặt ly trà xuống, bước ra xem thử. Quả thật, một đám người đang nhốn nháo chen chúc trong tiệm thuốc của nàng.
Mười ngày mưa liên tiếp trong mùa mưa phùn khiến mực nước sông dâng cao đột ngột. Đê điều vùng này đa phần được đắp bằng cát đất, gặp mưa dầm dề lại càng trở nên mềm nhão. Hậu quả là một đoạn đê phía Nam thành đã bị vỡ toác. Quan phủ đang rốt ráo huy động nhân lực đi vá đê, đồng thời khẩn trương đưa những người dân bị thương đến các y quán gần nhất trong thành để chữa trị.
Y quán của Tô Trăn Trăn nằm gần đoạn đê vỡ nhất, nên số lượng thương binh đổ về đây cũng đông nhất. Đa số bọn họ đều gặp nạn trong lúc chạy lũ hoặc tham gia ứng cứu, người thì bị vật nặng đè trúng, người thì bị mảnh vỡ cứa rách da thịt, người thì gãy xương.
"Tiệm ta chỉ chuyên trị nội khoa thôi! Các vị đưa người bị thương ra phía trước, tìm Lưu đại phu đi!" Tô Trăn Trăn vừa dứt lời, một nam nhân xồng xộc chạy vào, trên tay ẵm một phụ nhân. "Ở đây có người bị chết đuối!"
Tô Trăn Trăn liếc mắt nhìn, tình hình vô cùng nguy kịch.
"Đặt nàng ấy xuống đất."
Phụ nhân vừa được đặt nằm xuống, Tô Trăn Trăn lập tức xắn tay áo, dùng tay không móc sạch bùn đất trong miệng và mũi nạn nhân, rồi thực hiện hô hấp nhân tạo và ép tim lồng ngực.
"Khụ khụ khụ..." Phụ nhân ho sặc sụa, nôn ra mấy ngụm nước, mặt mày tím tái vì ngạt thở.
Tô Trăn Trăn lấy bộ ngân châm luôn mang theo bên mình, châm vào các huyệt Nhân Trung, Dũng Tuyền, Nội Quan. Phụ nhân lập tức thở hắt ra, sắc mặt dần hồng hào trở lại.
"Tiểu Hồng Thị, mau đi sắc một bát nước gừng." Tô Trăn Trăn thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy lau mồ hôi.
Tiểu đồ đệ của Tô Trăn Trăn tên là Tiểu Hồng Thị. Lúc nàng nhặt được nó, nó vẫn đang hôn mê bất tỉnh. Khi ấy, nó vẫn còn nói được, miệng cứ lẩm bẩm mãi hai chữ "hồng thị, hồng thị..." (quả hồng).
Thấy vậy, Tô Trăn Trăn bèn đi hái một quả hồng đặt bên cạnh giường nó.
Để cả một ngày trời mà nó vẫn chưa tỉnh, thế là Tô Trăn Trăn tự mình ăn luôn quả hồng.
Đến khi nó tỉnh lại thì đã chẳng nói được nữa, lại còn mất trí nhớ, chẳng nhớ mình là ai, từ đâu tới. Chuyện đời thật trớ trêu.
Tô Trăn Trăn dắt nó đến quan phủ trình báo, nhưng vì Tiểu Hồng Thị chẳng nhớ gì cả, nên đành phải chờ xem có ai đến báo án mất tích hay không.
Không có nơi nào để đi, Tô Trăn Trăn đành tạm thời giữ nó lại.
Lúc mới đến, nó lóng ngóng, làm gì cũng hỏng bét. Nay đã qua nửa năm, tay chân nó cũng đã nhanh nhẹn, tháo vát hơn nhiều.
Tiểu Hồng Thị dung mạo thanh tú, lại biết chữ, học việc cũng nhanh nhẹn, chỉ có điều mắc tật kén ăn.
Điều này bất giác khiến Tô Trăn Trăn nhớ đến một thiếu niên khác, người có dung mạo còn tuyệt mỹ hơn cả nó.
Tô Trăn Trăn thẩn thờ mất một lúc, mãi đến khi Tiểu Hồng Thị bưng bát nước gừng nóng hổi đến trước mặt mới giật mình tỉnh lại.
"Đút cho tẩu ấy uống đi."
"Lấy thêm vài thang Ngũ Linh Tán nữa."
Ngũ Linh Tán là bài thuốc giúp giảm bớt các triệu chứng sợ lạnh, ho khan, phù thũng, thủy thấp xâm nhập cơ thể sau khi bị đuối nước.
Tô Trăn Trăn vừa thu dọn bộ ngân châm, vừa phân loại bệnh nhân, hướng dẫn những người bị ngoại thương sang y quán của Lưu đại phu. Chẳng mấy chốc, tiệm thuốc của nàng đã vãn bớt người, yên tĩnh trở lại.
Lúc này Tô Trăn Trăn mới có thời gian thảnh thơi pha trà sữa.
Nàng lấy một ít trà xanh từ trong hộp trà, sau đó rót sữa tươi vừa đun sôi vào, thêm chút mật ong cho ngọt.
Thế là một ly trà sữa xanh thơm lừng đã hoàn thành.
Tô Trăn Trăn bưng ly trà sữa, thong thả ngồi xuống ghế. Vừa mới đặt mông xuống thì lại có khách đến.
"Tô nương tử, ta đến mua thuốc." Một nam nhân trẻ tuổi, khoác trên mình bộ y phục bộ khoái bước vào. Dung mạo hắn ta không lấy gì làm xuất chúng, chỉ dừng ở mức dễ nhìn, đường nét ngay ngắn.
"Được, vẫn như cũ chứ?"
"Phải."
Tô Trăn Trăn bốc thuốc cho hắn ta: "Mười văn tiền."
Triệu A Hải rút túi tiền, lấy ra đúng mười văn đưa cho nàng.
Lấy thuốc xong, Triệu A Hải vẫn chưa chịu rời đi ngay. Hắn ta đưa mắt nhìn quanh quất y quán một lượt, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt Tô Trăn Trăn.
Dù làn da nàng vàng vọt, đường nét thô kệch, chẳng có lấy một nét mĩ miều nào, nhưng đôi mắt lại sáng ngời, cuốn hút lạ thường.
"Tô nương tử, phu quân nàng vẫn chưa về sao?"
Tô Trăn Trăn cúi đầu, để lộ chiếc cổ gầy guộc: "Chàng ấy à, vẫn đang chinh chiến nơi sa trường. Nghe đâu lập được đại công gì đó, được Thánh thượng ban thưởng cho không ít đồ quý giá." Vừa nói, Tô Trăn Trăn vừa đưa tay chỉnh lại chiếc trâm bạc cài trên búi tóc khô xơ.
"Ngài xem này, nghe nói đây là món đồ chỉ có trong hoàng cung mới có đấy."
Triệu A Hải tuy chưa từng được tận mắt chứng kiến những kỳ trân dị bảo chốn hoàng cung, nhưng ở Cô Tô thành lại có một vị thái giám già nọ.
Lão thái giám ấy từng hầu hạ Tiên đế, sau khi cáo lão hoàn hương về quê nhà ở phủ Dương Châu, lão đã vung tiền xây dựng một tòa dinh thự nguy nga tráng lệ ở vùng ngoại ô, được người đời ví von như một tiểu vương phủ, lấy tên là Khúc Thủy Viên. Lão không những cưới thê tử mà còn nhận một đứa con nuôi, sống những chuỗi ngày vinh hoa phú quý tột bậc.
Lão thái giám tuy đã mất đi khả năng sinh dục, nhưng lòng tham sắc dục vẫn chưa từng tắt ngấm. Hễ thấy nữ nhân nào có chút nhan sắc là lão lại muốn nhúng chàm, thậm chí đến cả người có dung mạo tầm thường như Tô Trăn Trăn, lão cũng chẳng buông tha.
Vì trong thành rất hiếm đại phu là nữ nhi, nên công việc làm ăn của Tô Trăn Trăn vô cùng khấm khá. Nàng thường xuyên được mời đến các phủ đệ để khám bệnh cho nữ quyến, nếu không phải tiểu thư khuê các thì cũng là các vị phu nhân giàu sang phú quý.
Tô Trăn Trăn đã sớm nghe danh tòa tiểu vương phủ của lão thái giám ở ngoại ô.
Hôm ấy, một nha hoàn từ Khúc Thủy Viên đến thỉnh nàng đi khám bệnh.
Tô Trăn Trăn ngồi trên chiếc xe ngựa được lão đặc biệt sai đến đón, mang theo rương thuốc đến khám bệnh cho thê tử của lão thái giám, nào ngờ lại chạm mặt lão ta.
Đó là một gian nội trạch, vị phu nhân ốm yếu nằm trên giường ho sù sụ. Tô Trăn Trăn ngồi bên mép giường, cẩn thận bắt mạch cho bà ta.
Lão thái giám ngồi chễm chệ ngay đối diện, ánh mắt đục ngầu lướt qua khuôn mặt nàng, rồi chằm chằm nhìn vào thân thể nàng. Sự thô lỗ, sỗ sàng đến mức trắng trợn.
Lão thong thả bưng chén trà lên nhấp một ngụm.
Tuy khuôn mặt chẳng có gì nổi bật, nhưng thân hình này cũng không tệ.
Sau đó, thê tử của lão lại đổ bệnh thêm vài bận nữa. Lần thứ ba Tô Trăn Trăn đến khám, nàng vô ý để quên chiếc trâm cài tóc của mình lại.
Trên chiếc trâm bạc ấy có khắc con dấu của Ngân Tác cục (cơ quan chuyên chế tác đồ bạc trong cung).
Lão thái giám là người từng lăn lộn chốn thâm cung bí sử, nhìn qua là biết ngay đây là hàng thật giá thật.
Khi Tô Trăn Trăn quay lại lấy trâm, nàng vờ như vô tình tiết lộ chuyện phu quân mình sắp sửa được phong làm đại tướng quân.
Chẳng bao lâu sau, thê tử của lão thái giám liền khỏi bệnh một cách kỳ diệu.
Một cô nhi thân cô thế cô như Tô Trăn Trăn, thân gái dặm trường mở y quán ở thành Dương Châu, khó tránh khỏi việc bị kẻ gian dòm ngó, ức h**p. Thế nhưng, đằng sau lưng nàng lại là một bệ đỡ vô hình vô cùng vững chắc.
Nàng có một người phu quân đang xông pha trận mạc, nghe đâu lập được nhiều chiến công hiển hách, tương lai chắc chắn sẽ trở thành một vị đại tướng quân uy dũng! Vị đại tướng quân tương lai ấy còn gửi về cho nàng vô số vàng bạc châu báu, toàn những món đồ chỉ có trong hoàng cung, nghe đâu là do đích thân Bệ hạ ban thưởng.
Vị Bệ hạ đương triều, từ sau cuộc khởi nghĩa của Thanh Hư Thái Huyền Hội năm năm trước, thủ đoạn tàn độc, sắt máu của ngài càng thêm tàn khốc, khiến người ta nghe danh đã khiếp đảm.
Ngài thanh trừng hàng loạt thế lực của các gia tộc lớn. Nghe đâu, đường phố Kim Lăng ngày nào cũng nhuộm một màu máu đỏ tươi. Cẩm y vệ dưới sự chỉ huy của Hàn Thạc, đã trở thành thanh bảo kiếm sắc bén trong tay ngài, sinh sát đoạt quyền, thảy đều nghe theo một ý niệm của ngài.
"Tô nương tử, phu quân của nàng đi ròng rã năm năm trời vẫn chưa về, nàng không sợ sao?" Triệu A Hải buông lời ẩn ý.
Tô Trăn Trăn mỉm cười nhẹ nhàng: "Ta thì có gì phải sợ chứ? Phu quân ta năm nào cũng gửi về bao nhiêu vàng bạc châu báu, trong lòng chàng chắc chắn vẫn luôn nhớ đến ta. Mới tháng trước thôi, chàng còn viết thư cho ta nữa đấy. Để ta tìm xem... a, đây rồi, ta đọc cho ngài nghe nhé... 'Gửi thê tử, thoắt cái đã xa cách năm năm, ngày đêm thương nhớ...'"
Tô Trăn Trăn mới đọc được câu mở đầu, Triệu A Hải đã xoay người bỏ đi.
Nàng cầm tờ đơn thuốc trên tay, vờ đọc thêm vài câu nữa. Đợi khi bóng dáng Triệu A Hải khuất hẳn, nàng mới cất tờ đơn thuốc về chỗ cũ.
Thực ra, món trang sức duy nhất nàng mang từ trong cung ra chỉ có mỗi chiếc trâm bạc kia. Đó là món đồ nàng được thưởng từ thời còn làm cung nữ.
Ngụy Hằng vốn là người nhân từ, rộng lượng, thường xuyên ban phát bổng lộc cho cung nữ. Nếu là ở triều đại Tiên đế, những cung nữ thấp hèn làm sao có cơ hội sở hữu chiếc trâm bạc tinh xảo đến nhường này.
Chính vì vậy, lão thái giám kia mới lầm tưởng chiếc trâm bạc này là bảo vật Bệ hạ ban thưởng.
Còn những món trang sức khác, nàng chỉ việc tìm thợ rèn làm giả vài món, khắc thêm vài ký hiệu giả tạo lên đó, tốn chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Hơn nữa, nàng cũng chẳng dại gì mà ngày nào cũng mang ra khoe khoang. Món đồ nàng hay diện nhất vẫn là chiếc trâm bạc này.
Trời đã về chiều, Tô Trăn Trăn dặn Tiểu Hồng Thị trông coi cửa tiệm, còn mình thì xách rương thuốc đi thẳng đến chỗ Lưu đại phu.
Lưu đại phu bận tối mắt tối mũi, chân không chạm đất.
Vừa thấy bóng Tô Trăn Trăn, ông lão tức giận đến mức vểnh cả râu: "Sao bây giờ mới đến? Mau mau phụ một tay đi!"
Y quán của Lưu đại phu chật ních những người bị ngoại thương.
Tô Trăn Trăn lấy Kim Sang dược, Chỉ Huyết tán từ trong tiệm mình ra để xử lý các vết thương hở đang chảy máu đầm đìa. Đối với những ca gãy xương, nàng dùng nẹp gỗ sa mộc để cố định lại. Những người có vết thương sưng tấy, nhiễm trùng thì được đắp bồ công anh, rau sam giã nát để tiêu viêm, ngăn ngừa uốn ván.
Mãi đến khi xử lý xong xuôi mọi việc, trời đã nhá nhem tối.
Tô Trăn Trăn mệt mỏi rã rời. Thê tử của Lưu đại phu đã nấu xong cơm nước, ân cần giữ nàng lại dùng bữa.
Tô Trăn Trăn cũng chẳng khách sáo, ngồi xuống đánh liền hai bát cơm đầy. Trên đường về, nàng tiện tay mua một tô mì nóng hổi mang về cho Tiểu Hồng Thị.
Tiểu Hồng Thị cực kỳ thích ăn mì, trông bộ dạng này, có vẻ như nó là người gốc phương Bắc.
"Vẫn chưa nhớ ra được gì sao?"
Thiếu niên lắc đầu quầy quậy, cúi gằm mặt tiếp tục xì xụp ăn mì, tỉ mẩn gắp từng cọng hành lá thả ra ngoài bát.
Tô Trăn Trăn vươn vai vặn mình. Một ngày bận rộn trôi qua, nàng cảm thấy cả người mình bốc mùi chua loét.
Tô Trăn Trăn tắm gội sạch sẽ, rồi đánh một giấc no say.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tiểu Hồng Thị đã ngồi ngay ngắn trong y quán đọc sách.
"Tô đại phu, quan phủ sai người đến tìm ngài."
Tiếng gọi vọng vào từ ngoài cửa.
Tô Trăn Trăn vội vàng đứng dậy chạy ra xem. Nàng thấy mấy tên bộ khoái đang dẫn theo vài vị đại phu khác đi về phía này. Vừa thấy Tô Trăn Trăn, họ liền vẫy tay gọi nàng đi cùng.
Tri phủ Dương Châu Tưởng Tấn tuy tính tình cứng nhắc, có phần bảo thủ, nhưng cũng được tiếng là thanh liêm, chính trực.
Đứng trước sự cố vỡ đê bất ngờ, ông đã lập tức hạ lệnh dựng các lều bạt dã chiến để làm nơi tị nạn cho dân chúng, đồng thời triệu tập tất cả các đại phu trong thành đến hỗ trợ cứu chữa người bị thương.
Trận lũ lụt lần này tàn phá một khu vực không hề nhỏ. Theo thống kê sơ bộ, có đến hàng trăm người bị thương, nhiều ngôi nhà bị nước lũ cuốn trôi, khiến người dân rơi vào cảnh màn trời chiếu đất, không còn chốn dung thân.
Tô Trăn Trăn theo chân bộ khoái đến khu vực cứu hộ tạm thời. Nàng nhận thấy nơi này được sắp xếp vô cùng quy củ, ngăn nắp. Khu vực dành cho nam và nữ được chia thành hai lều riêng biệt, có lực lượng bộ khoái đi tuần tra liên tục để đảm bảo an ninh trật tự và giải quyết các vụ tranh chấp dân sự.
Tô Trăn Trăn được phân công hỗ trợ ở khu vực lều nữ.
Sau khi băng bó vết thương cho các nữ nhân, nàng phân phát thảo dược và hướng dẫn họ cách tự sắc thuốc uống.
"Này, bà nghe tin gì chưa? Nghe đồn cái cô Tô đại phu kia cũng đến đây giúp đấy."
"Tô đại phu nào cơ?"
"Thì cái cô mà có ông chồng đang đi đánh giặc, rồi còn rêu rao là sắp được phong làm đại tướng quân ấy. Ối dào, nói năng nghe oai phong lẫm liệt lắm. Chẳng biết thực hư thế nào, nhưng cứ cho là thật đi, cái giống đàn ông ấy à, toàn loại 'có mới nới cũ'. Một khi đã leo lên được chức đại tướng quân thì mấy ai còn nhớ đến người vợ tào khang ở nhà. Bẵng đi đằng đẵng năm năm trời, khéo khi ở ngoài kia hắn đã lập nhị phòng từ đời thuở nào rồi... Bà thấy tôi nói có lý không?" Vị đại nương dốc bầu tâm sự xong, chợt nhận ra mấy người phụ nữ ngồi đối diện bỗng dưng đồng loạt quay mặt đi, im bặt không nói năng gì.
Thấy sự nhiệt tình của mình bị dội một gáo nước lạnh, bà ta ngơ ngác không hiểu nguyên do, bèn quay sang cô nương trẻ tuổi đứng cạnh mình, hy vọng tìm được người đồng tình.
"Đúng vậy ạ." Tô Trăn Trăn mỉm cười rạng rỡ gật đầu đồng tình, sau đó "vô tình" kê thêm vài vị thuốc đắng nghét vào thang thuốc của bà ta. Bát thuốc đắng đến nỗi bà cụ già đầu rồi mà vẫn phải nhăn nhó, khóc dở mếu dở.
Xử lý xong mấy bà cô rảnh rỗi sinh nông nổi này, Tô Trăn Trăn cuối cùng cũng được nghỉ ngơi.
Nàng đeo rương thuốc bước ra ngoài, chợt thấy đằng xa có một đám đông đang xúm xít lại.
Tô Trăn Trăn kiễng chân ngó nghiêng, đập vào mắt nàng là cảnh tượng mấy gã bộ khoái đang hì hục phủ tấm vải trắng lên một thứ gì đó.
Những người mới đến chen lấn hỏi han những người đứng hàng đầu, và dĩ nhiên, họ cũng chẳng ngần ngại mà chia sẻ "thông tin nóng hổi" này.
"Nghe nói người ta vừa phát hiện một bộ xương khô dưới đê bị vỡ đấy."
Xương khô ư?
Hóa ra còn có cả án mạng cơ đấy.
Ngỗ tác (người khám nghiệm tử thi) đã có mặt tại hiện trường, bộ khoái cũng bắt đầu giải tán đám đông hiếu kỳ.
Đám đông bị xua đuổi, Tô Trăn Trăn thỏa mãn trí tò mò xong cũng đeo rương thuốc đủng đỉnh đi về y quán.
Tiểu Hồng Thị vẫn ngoan ngoãn coi tiệm. Tô Trăn Trăn xoa đầu khen ngợi nó vài câu rồi lui về phòng rửa ráy, nghỉ ngơi.
Mưa rào mùa hạ vẫn rả rích không ngừng. Có tin đoạn đê vỡ đang được khẩn trương gia cố, những ngôi nhà bị cuốn trôi cũng được quan phủ xuất ngân khố hỗ trợ xây dựng lại.
Không chỉ có vậy, ban ngày còn có người mang đến những nồi thuốc lớn phát miễn phí cho bá tánh.
Tô Trăn Trăn nếm thử một ngụm, nhận ra đây là loại trà giải nhiệt mùa hè được sắc từ kim ngân hoa, liên kiều, cát căn, cam thảo... giúp thanh nhiệt giải độc, bồi bổ chính khí, bài trừ tà khí, phòng ngừa dịch bệnh lây lan.
Ngoài ra, bộ khoái còn đi phát từng túi thuốc nhỏ miễn phí, bên trong có xương bồ, lá ngải cứu, phèn chua, hướng dẫn người dân thả vào nước uống hằng ngày.
Là người mở y quán, Tô Trăn Trăn cũng được phát một túi.
Nàng mở ra xem thử, chất lượng các vị thuốc đều khá tốt.
Xương bồ và ngải cứu có tác dụng kháng khuẩn, phèn chua giúp làm lắng bùn cát, cặn bẩn, ngăn ngừa việc uống nước lã nhiễm mầm bệnh.
Tô Trăn Trăn đang ngồi coi tiệm thì có một đại nương đến xin bắt mạch.
Nàng mời đại nương ngồi sau bức rèm che. Vừa an tọa, đại nương đã bắt đầu buôn chuyện về vụ án mạng xôn xao mấy ngày nay.
Thực ra, ở thành Dương Châu rất hiếm khi xảy ra những chuyện tày đình như vậy. Nên việc phát hiện bộ xương khô kia đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi khắp hang cùng ngõ hẻm. Ai nấy đều tò mò đồn đoán danh tính của kẻ xấu số.
"Nghe đồn trên người bộ xương kia có một miếng ngọc bội. Bộ khoái đang ráo riết điều tra xem nó là vật gia truyền của nhà nào đấy."
Ngọc bội vốn dĩ rất khó để truy tìm nguồn gốc, trừ phi nó có một đặc điểm nhận dạng vô cùng đặc biệt.
"Đại nương thấy khó chịu ở đâu?"
"Lúc nào cũng thấy trong người bứt rứt, nóng nực. Ban đêm ngủ hay đổ mồ hôi trộm, trằn trọc không yên..."
"Đại nương mãn kinh chưa?"
"Rồi, mới tắt được nửa năm nay thôi."
Tô Trăn Trăn hí hoáy viết vào sổ khám bệnh: "Ban ngày vô cớ phát nhiệt, ban đêm đổ mồ hôi ướt đẫm gối, bồn chồn khó ngủ."
Chắc là triệu chứng của thời kỳ mãn kinh rồi.
"Để ta bắt mạch cho đại nương."
Đại nương chìa tay ra.
"Tô đại phu, ta mắc bệnh gì vậy?"
Tô Trăn Trăn cẩn thận bắt mạch một lúc lâu rồi mới từ tốn đáp: "Phụ nữ sắp bước vào tuổi ngũ tuần, thiên quý cạn kiệt, ai rồi cũng phải trải qua giai đoạn này thôi, không phải là bệnh lạ gì đâu." Nói xong, nàng hỏi ý kiến: "Đại nương muốn bốc thuốc uống hay châm cứu?"
"Bốc thuốc đi."
"Được, ta sẽ kê cho đại nương bài thuốc 'Cam mạch đại táo hợp Tiêu dao tán', đại nương mang về sắc uống thử một tháng xem sao. Bình thường đại nương nên ăn nhiều câu kỷ tử, táo đỏ, long nhãn, hạt sen, vừng đen. Tránh đồ ăn cay nóng, cũng không nên làm việc quá sức hay cáu gắt."
"Ôi, được được, đa tạ Tô đại phu."
Khám xong cho vài bệnh nhân nữa thì trời cũng đã nhá nhem tối. Tô Trăn Trăn đang chuẩn bị đóng cửa tiệm thì thấy mấy tên bộ khoái mang theo thương truật, hùng hoàng, ngải cứu đến đốt xung quanh khu vực lều bạt.
Hành động này nhằm mục đích dùng khói thuốc để xua đuổi chướng khí, phòng ngừa dịch bệnh lây lan.
Tô Trăn Trăn đóng chặt cửa tiệm, chuẩn bị đi nghỉ.
Đêm khuya thanh vắng, nàng nằm trên giường, khung cửa sổ được che chắn bằng một lớp lụa mỏng màu xanh lục, bên ngoài còn buông thêm một tấm mành lau. Gió hè mơn man thổi từ ngoài vào, vừa mang lại cảm giác mát mẻ dễ chịu, vừa đảm bảo sự riêng tư, không lo bị người ngoài dòm ngó.
Tô Sơn năm nay đã tròn năm tuổi. Thời gian nó ngủ ngày càng nhiều, sở thích lớn nhất của nó là rúc vào một góc râm mát nhất trong viện đánh một giấc say sưa.
Hồi trước, Tô Trăn Trăn còn cặm cụi tự tay nấu cơm cho mèo. Nhưng từ ngày có Tiểu Hồng Thị, nhiệm vụ này đã được chuyển giao cho thằng bé.
Làm "bà chủ" nhàn nhã thì khỏe thật đấy, nhưng Tô Trăn Trăn cảm giác Tô Sơn dường như bị thằng bé chiều hư, ngày càng trở nên kén ăn thì phải.
Tô Trăn Trăn vừa ngả lưng xuống giường, Tô Sơn đã nhảy phóc lên bậu cửa sổ, kêu meo meo nũng nịu.
Nàng đành cam chịu bò dậy, mở hờ cửa sổ cho nó vào.
Tô Sơn lẻn vào phòng, cuộn tròn ngoan ngoãn dưới chân giường, nằm ngủ cùng nàng.
Tô Trăn Trăn cố tình khép hờ cửa sổ.
Theo thói quen, đợi khi nàng ngủ say, Tô Sơn sẽ tự động lẻn ra ngoài viện chơi đùa.
Tô Trăn Trăn ôm chiếc gối ôm bằng trúc chìm vào giấc ngủ.
Mùa hè oi bức, nàng ngủ không sâu giấc. Thế nên, khi có tiếng mở cửa sổ loạt xoạt vang lên, Tô Trăn Trăn liền bừng tỉnh.
Nàng mở hé mắt, thấy Tiểu Viên từ ngoài cửa sổ nhảy tót vào phòng.
"Toang rồi."
"Toang cái gì mà toang?" Tô Trăn Trăn xót xa nhìn lớp lụa xanh bị rách toạc trên cửa sổ. "Cô phải đền tiền cho ta đấy."
"Sư phụ bị bắt đi rồi."
Theo lời Tiểu Viên thuật lại, cái xác chết trôi dạt dưới chân đê vỡ ở thành Dương Châu không ngờ lại chính là người chồng đã mất tích ròng rã hai mươi năm trời của Liễu Trần sư thái.
Miếng ngọc bội tìm thấy trên xác chết là minh chứng rõ ràng nhất cho thân phận của hắn ta.
Theo kết quả điều tra của Tri phủ Dương Châu, nạn nhân đã bị kẻ ác dùng hung khí chém đứt cổ, sau đó vùi xác vào đoạn đê đang trong quá trình thi công lúc bấy giờ.
Năm xưa, sau khi người chồng mất tích bí ẩn, Liễu Trần sư thái vì quá đỗi đau buồn đã quyết định xuống tóc nương nhờ cửa Phật. Nào ngờ, hai mươi năm bặt vô âm tín, người chồng tưởng chừng đã xanh cỏ nay lại đội mồ sống dậy.
Đã bặt tăm bặt tích hai mươi năm, giờ đột nhiên lòi ra làm gì không biết?
"Ta đã lẻn vào nha môn xem trộm hồ sơ vụ án, quả thực sư phụ đã giết người, chuyện là như thế này..."
Theo lời kể của Tiểu Viên, chồng của Liễu Trần sư thái vốn dĩ là một gã đàn ông vũ phu, cục cằn. Hôm đó, gã say khướt, mượn hơi men mà lôi liềm ra đuổi chém bà.
Liễu Trần sư thái bị chém trúng mấy nhát, cứ ngỡ phen này mất mạng thì lưỡi liềm trong tay gã bỗng dưng tuột khỏi cán. Nhanh như chớp, bà vớ lấy chiếc liềm, vung tay chém chết gã chồng tàn nhẫn.
Sợ hãi sự việc bị bại lộ, Liễu Trần sư thái đã bí mật phi tang xác gã xuống đoạn đê đang được xây dựng. Sau đó, bà bịa ra câu chuyện chồng mình đi làm ăn xa. Lâu ngày không thấy về, bà lại tung tin gã đã bỏ theo nhân tình. Cuối cùng, lấy cớ trái tim nguội lạnh, bà quyết định nương nhờ cửa Phật, xuất gia làm ni cô.
Vì gã đàn ông kia vốn là kẻ mồ côi không nơi nương tựa, quan phủ lại chẳng tìm thấy thi thể, nên lời nói dối của Liễu Trần sư thái đã dễ dàng qua mặt tất cả mọi người.
Cho đến khi bộ xương khô kia được phát hiện.
Miếng ngọc bội tìm thấy trên thi thể là vật đính ước mà Liễu Trần sư thái đã cất công nhờ thợ khắc vào ngày thành thân của hai người. Trên đó không chỉ khắc ngày sinh tháng đẻ của hai vợ chồng, mà còn khắc rõ họ tên của họ. Vì vậy, Tri phủ Dương Châu đã nhanh chóng khoanh vùng nghi phạm.
"Sư phụ chắc chắn sẽ tìm cách thoát thân được chứ?" Tô Trăn Trăn tỏ vẻ khó hiểu.
Tiểu Viên đáp lời: "Nghe đồn vụ án này đã kinh động đến cả Cẩm y vệ."
Tô Trăn Trăn giật thót mình.
Quyền lực của Cẩm y vệ... đã bành trướng, thâu tóm mọi ngóc ngách đến mức này rồi sao?
Tiểu Viên vô cùng lo lắng: "Giờ chúng ta phải làm sao đây?"
Theo 《Đại Chu Luật》quy định: "Thê thiếp hành hung phu quân, phạt một trăm trượng; nếu gây tử vong, lập tức xử trảm; nếu mưu sát phu quân, xử lăng trì tùng xẻo."
Hệ thống luật pháp Đại Chu còn nhiều bất cập, hoàn toàn không hề có khái niệm "người vợ phòng vệ chính đáng trước hành vi bạo lực của chồng". Việc người chồng bạo hành, đánh đập, thậm chí là dùng hung khí uy h**p vợ chỉ được xem là "chồng dạy bảo vợ", là chuyện nội bộ trong gia đình.
Ngược lại, nếu người vợ có hành vi phản kháng, sẽ bị khép vào tội "phạm thượng", vi phạm luật pháp nghiêm trọng, tuyệt đối không có cơ hội được miễn xá.
"Để ta suy nghĩ xem..." Tô Trăn Trăn bắt đầu vắt óc suy tính kế sách đối phó.
Tiểu Viên chằm chằm nhìn Tô Trăn Trăn chưa đầy ba giây đã mất kiên nhẫn: "Ta không đợi được nữa đâu." Nàng ta đập bàn đứng phắt dậy, khiến Tô Sơn đang say giấc nồng dưới chân giường giật nảy mình tỉnh giấc. Đuôi nó xù lên như một cái chổi lông gà màu trắng chĩa thẳng lên trời.
"Cô định đi đâu?" Tô Trăn Trăn vội vàng vươn tay giữ chặt nàng ta lại.
"Đi cướp ngục. Ta nghe phong phanh bọn Cẩm y vệ đã áp giải sư phụ đến Dương Châu rồi."
Không ngờ hành động của chúng lại thần tốc đến vậy, xem ra là muốn định tội, thi hành án ngay lập tức.
Tô Trăn Trăn cố gắng ép bản thân phải giữ bình tĩnh: "Đó là hạ sách, hãy nghĩ ra cách nào bình thường hơn đi."
"Ta sẽ đi giết tên cẩu quan kia."
Lại càng điên rồ hơn.
"Ngồi xuống."
Tiểu Viên miễn cưỡng ngồi xuống, nhưng cái mông cứ nhấp nhổm không yên như thể trên ghế có gai: "Vậy cô nói xem phải làm sao bây giờ?"
Luật pháp đã quy định rành rành như vậy, lật lại bản án là điều hoàn toàn bất khả thi.
Tô Trăn Trăn đăm chiêu suy nghĩ một hồi lâu, rồi quả quyết nói: "Ta có thể điều chế một loại thuốc giả chết, để sư phụ dùng kế ve sầu thoát xác." Tình hình đã vô cùng cấp bách, vừa dứt lời, Tô Trăn Trăn lập tức bắt tay vào việc.
Nàng nhanh nhẹn bước vào gian phòng nhỏ được ngăn cách bởi một tấm rèm, nơi nàng cất giữ đủ loại thảo dược quý hiếm.
Tô Sơn nhảy phóc từ trên giường xuống, lon ton chạy đi vệ sinh.
"Không được, giờ không phải lúc đi vệ sinh."
Con mèo này không hiểu mắc chứng gì, lần nào Tô Trăn Trăn vào phòng lấy thuốc nó cũng lẽo đẽo đi theo, dù có buồn ngủ đến díp cả mắt cũng phải cố gượng mà lạch bạch theo sau.
Tô Trăn Trăn nhanh chóng lấy đủ các loại dược liệu cần thiết, tay thoăn thoắt bắt đầu điều chế.
Hạt lang đãng, rễ nhài, hoa mạn đà la... Để tăng thêm phần chân thực, nàng còn cẩn thận hòa thêm một chút nước lá trúc nhạt.
Hạt lang đãng có công dụng khiến người uống mất đi ý thức, đồng tử giãn to. Khi kết hợp cùng nước lá trúc nhạt, hỗn hợp này sẽ làm nhịp thở yếu đi, mạch đập chậm lại, tạo ra một trạng thái giả c·hết tinh vi đến mức ngay cả những ngỗ tác dày dạn kinh nghiệm cũng khó lòng phân biệt được thật giả. Ngỗ tác thời Đại Chu vốn chỉ dựa vào "vọng, văn, vấn, thiết" (nhìn, nghe, hỏi, bắt mạch), hoàn toàn không có những thiết bị y tế hiện đại hỗ trợ, nên việc phát hiện ra chân tướng gần như là điều không thể.
Đợi khi Liễu Trần sư thái uống thứ thuốc này vào, nàng và Tiểu Viên sẽ dùng tiền mua chuộc để mang "thi thể" của sư phụ ra ngoài. Sau đó, ba người sẽ cao chạy xa bay khỏi Dương Châu, trốn đến vùng Mông Cổ xa xôi.
Liễu Trần sư thái tuy mang danh tử tù, nhưng bản án chính thức vẫn chưa được ban xuống, cấp trên cũng không có lệnh cấm thăm nuôi.
Tô Trăn Trăn xách một giỏ tre nhỏ, xuất hiện trước cổng khu nhà lao dành cho nữ phạm nhân ở Dương Châu.
Trời đã ngả về chiều, nhưng cái nóng oi bức vẫn hầm hập bủa vây.
Tô Trăn Trăn men theo dải bóng râm bên bức tường bước đi, chợt thấy một chiếc xe ngựa đang đỗ phía trước.
Đó là một chiếc xe ngựa có rèm che bằng lụa xanh thẫm, thoạt nhìn khá giản dị.
Đỗ trước cổng nhà lao Dương Châu phủ, người phu xe khoác bộ đồ vải thô, đầu đội nón lá, khuôn mặt đen sạm, vóc dáng vạm vỡ, đôi bàn tay đang nắm chặt dây cương nổi rõ những khớp xương thô to.
Nhìn cách ăn mặc, có vẻ không giống người bản xứ Dương Châu. Hắn ta ngồi lặng thinh, đầu cúi gằm, toát lên phong thái của một kẻ hộ vệ thân thủ bất phàm.
Ánh mắt Tô Trăn Trăn lướt nhanh qua hắn, rồi kín đáo dò xét vào bên trong xe ngựa.
Chiếc xe đỗ im lìm, thỉnh thoảng có cơn gió mùa hạ thổi qua làm tấm rèm cửa khẽ lay động, nhưng bên trong tối om om, không thể nhìn rõ khung cảnh.
Tối quá.
Không thể nhìn rõ.
Nhưng dường như... có một bóng người đang ngồi bên trong.
Tô Trăn Trăn chỉ dám liếc nhìn một cái rồi vội vàng thu hồi ánh mắt.
Bởi nàng nhận ra ánh mắt của tên phu xe kia vô cùng nhạy bén.
Xác định chiếc xe ngựa này có lẽ không mang lại mối đe dọa nào, chắc hẳn cũng giống nàng, đến đây để thăm tù, Tô Trăn Trăn tiếp tục rảo bước.
Tấm rèm cửa xe ngựa khẽ rung rinh, một ngón tay thon dài, nhợt nhạt, các đốt ngón tay hằn rõ, thò ra vén một góc rèm. Ngón tay ấy nán lại một lát rồi lại thong thả rụt vào.
"Đi thôi." Một giọng nói trầm thấp, khàn khàn phát ra từ trong xe, lạnh lẽo, xa cách, mang theo luồng uy áp đáng sợ của bậc đế vương, như tiếng ngọc vỡ gõ vào băng, như tiếng chuông vàng va đập vang dội.
Bánh xe lộc cộc lăn bánh rời đi.
Cổng ngục nữ có ngục tốt canh gác nghiêm ngặt. Tô Trăn Trăn phải đút lót một ít bạc mới được cho vào.
Ngục nữ nằm sâu tít bên trong phủ nha. Vừa bước qua cánh cửa nhỏ, một mùi ẩm mốc, hôi hám đã xộc thẳng vào mũi. Do tường xây cao vút, cửa sổ nhỏ hẹp, chấn song sắt đan chéo chằng chịt như mạng nhện, nên dù là giữa ban ngày, không gian bên trong vẫn tối tăm, u ám.
Các phòng giam nằm san sát nhau. Vì nam ngục tốt không được phép vào khu vực này nên một bà mối quan được cử ra dẫn đường cho nàng.
Tô Trăn Trăn lẳng lặng bước theo bà mối quan.
Không gian trong ngục im ắng đến rợn người, thỉnh thoảng mới vang lên vài tiếng ho khùng khục kìm nén, hay tiếng thút thít khóc lóc nỉ non của nữ nhân. Nhưng chỉ cần bà mối quan đi trước hắng giọng quát tháo bằng chất giọng khàn đặc, thô lỗ, tất thảy những âm thanh ấy lập tức im bặt.
Ánh mắt Tô Trăn Trăn lướt qua từng phòng giam.
Đa phần các nữ phạm nhân đều trong bộ dạng nhếch nhác, đầu bù tóc rối, y phục rách rưới tả tơi. Người thì co rúm người run rẩy trong đống rơm rạ ẩm ướt, kẻ thì ngồi tựa lưng vào tường đá lạnh lẽo, ánh mắt đờ đẫn, trống rỗng như người mất hồn.
Phải đi mãi vào tận cùng, Tô Trăn Trăn mới nhìn thấy Liễu Trần sư thái.
Với thân phận là trọng phạm giết người, Liễu Trần sư thái bị đeo gông cùm nặng nề và giam giữ riêng biệt trong một buồng giam nhỏ hẹp.
Khi Tô Trăn Trăn tìm đến, bà đang ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào tường đá lạnh lẽo.
Nhìn lướt qua, có vẻ như bà không có thương tích nào, dường như chưa phải chịu đựng những đòn tra tấn dã man chốn ngục tù.
"Sư phụ." Tô Trăn Trăn khẽ gọi.
Nghe tiếng gọi, Liễu Trần sư thái từ từ hướng mắt về phía Tô Trăn Trăn, đồng tử khẽ dao động: "Sao con lại đến đây?" Bà mối quan đi cùng đang lục lọi giỏ đồ mà Tô Trăn Trăn mang theo.
Tô Trăn Trăn giải thích: "Chỉ là chút đồ ăn thôi ạ."
"Vụ án mạng này do đích thân Tri phủ đại nhân phê chuẩn bắt giam, nghiêm cấm truyền tin tức ra ngoài, cũng không được gửi bất kỳ đồ vật gì."
Tô Trăn Trăn lại nhanh tay dúi thêm một thỏi bạc vào tay bà ta.
"Sư phụ ta ăn chay, xin ngài chiếu cố cho một chút."
Bà mối quan ước chừng trọng lượng thỏi bạc trong tay, rồi quay mặt đi chỗ khác, làm ngơ.
Tô Trăn Trăn lấy gói giấy dầu bọc mấy cái bánh bao trong giỏ ra, đưa qua khe cửa sắt: "Con đến thăm sư phụ."
"Sư phụ, ăn chút gì đi rồi ngủ một giấc, chuyện gì rồi cũng sẽ qua thôi, có bọn con ở đây rồi."
Tô Trăn Trăn vừa nói vừa nhìn thẳng vào mắt Liễu Trần sư thái.
Liễu Trần sư thái nhìn nàng chằm chằm, vươn tay nhận lấy gói bánh bao, khẽ gật đầu chậm rãi.
Tô Trăn Trăn mỉm cười, xách chiếc giỏ tre đứng dậy, nói lời cảm tạ bà mối quan rồi cùng bà ta bước ra khỏi khu vực nhà lao.
Bầu trời đã chìm hẳn vào màn đêm đen đặc. Chiếc xe ngựa bí ẩn đỗ sát góc tường lúc nãy đã biến mất tăm.
Tô Trăn Trăn lững thững đi bộ về y quán.
Trời lại lất phất đổ mưa từ lúc nào chẳng hay. Nàng không mang theo ô, nhưng may thay cơn mưa cũng không quá nặng hạt.
Do mấy ngày trước mưa triền miên nên đường phố vẫn còn trơn trượt, lầy lội.
Đôi hài thêu hoa của Tô Trăn Trăn đã lấm lem bùn đất.
Nàng cố gắng tìm những mái hiên che nhô ra để tránh những hạt mưa bụi.
Tô Trăn Trăn cẩn thận chọn những chỗ đất khô ráo để đi, nhưng vẫn vô tình giẫm phải một phiến đá xanh bị cập kênh. Nước bẩn đọng bên dưới bắn tung tóe lên ống quần nàng.
Nàng thở dài thườn thượt, tiếp tục bước đi.
Tô Trăn Trăn thầm nghĩ, y quán này e là không thể tiếp tục kinh doanh được nữa rồi.
Nàng phải về kiểm tra lại sổ sách, xem món nào cần bán thì bán quách đi cho nhẹ nợ.
Bước chân Tô Trăn Trăn bỗng khựng lại. Nàng nhìn thấy một chiếc xe ngựa đỗ ngay trước cửa y quán nhà mình.
Tội đỗ xe bừa bãi nhẹ thì bị phạt tiền, nặng thì bị đánh bằng trượng. Nhờ hình phạt nghiêm khắc này mà đã lâu lắm rồi nàng không còn thấy ai dám đỗ xe bừa bãi trên đường phố Dương Châu nữa.
Nhưng nếu nàng không nhìn lầm, thì chiếc xe ngựa này chính là chiếc xe vừa đỗ trước cổng nhà lao Dương Châu lúc nãy.
Xem ra đúng là người từ nơi khác đến, không hiểu rõ luật lệ ở đây rồi.
Không có ai ở trong hay ngoài xe ngựa. Tô Trăn Trăn nhíu mày, đi vòng qua chiếc xe để mở cửa, lại phát hiện cánh cửa hông nhỏ nhắn của y quán đang mở toang.
Khoảng sân nhỏ bé, chỉ cần nhìn lướt qua là thấy hết thảy mọi thứ.
Tô Trăn Trăn đứng chôn chân tại chỗ. Mưa hạ giăng mắc làm cảnh vật trước mắt nàng trở nên nhạt nhòa, mờ ảo.
Không gian trong viện tĩnh lặng đến lạ thường. Ngay cả Tô Sơn - con mèo lười luôn chạy ra đón nàng mỗi khi về đến nhà, cũng không thấy tăm hơi đâu.
Vậy mà dưới mái hiên trước cửa phòng nàng, lại đặt một chiếc đèn lưu ly xách tay.
Ngọn đèn đã được thắp sáng, quầng sáng dìu dịu tỏa ra xung quanh, hòa quyện cùng làn mưa lất phất, tạo nên một cảnh tượng thơ mộng, huyền ảo đến mị người.
Kia... là thứ gì vậy?
Tim Tô Trăn Trăn đập thình thịch liên hồi.
Nàng định quay lưng bỏ chạy, nhưng cánh cửa nhỏ sau lưng đã bị ai đó đóng sầm lại.
Ngụy Hằng trong bộ y phục nam tử bình thường, phong thái nho nhã, lịch thiệp đứng sừng sững ở đó, đôi mắt khẽ rũ xuống. So với năm năm trước, diện mạo của ông không có quá nhiều thay đổi, chỉ là trên khóe mắt đã hằn thêm vài nếp nhăn, khiến ông trông càng thêm phần ôn hòa, tao nhã.
Nàng nuốt nước bọt đánh ực một cái, nghe thấy giọng nói trầm ấm của Ngụy Hằng vang lên: "Chủ nhân nhà ta đang đợi người ở bên trong."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận