Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Chương 5: Hôm nay cũng là một ngày được tiếp xúc thân mật

Tô Trăn Trăn vốn là một cô nàng ế bằng thực lực, chỉ giỏi mạnh mồm trên mạng chứ chưa từng yêu đương. Nhìn gương mặt mỹ nam khuynh quốc khuynh thành đang đắm mình trong quầng sáng dịu nhẹ trước mắt, đầu óc nàng bỗng chốc trống rỗng.

Ánh mắt Mục Đán nhìn nàng lại thêm vài phần kỳ quái. Hắn đột ngột buông tay ra. Tô Trăn Trăn lộ vẻ tiếc nuối. Tuy Mục Đán là tiểu thái giám, thiếu mất cái chức năng kia, nhưng hắn đẹp trai mà!

Tô Trăn Trăn trở về hạ phòng trong trạng thái mơ màng. Nàng đưa tay sờ sờ má, cảm giác như hai ngón tay của tiểu thái giám vẫn còn đang véo lấy miếng thịt trên mặt mình, lành lạnh, thơm thơm.

Hôm nay có nên không rửa mặt nữa không nhỉ? Ấy không được, thế thì b**n th** quá.

"Tỷ tỷ." Vương Ngân vẻ mặt hớn hở sáp lại gần nàng.

"Sao thế?" Tô Trăn Trăn vẫn đang lâng lâng trên mây.

"Danh sách đến Trữ Tú Cung đã có rồi, tỷ được chọn đấy."

Hả? Tô Trăn Trăn được phân đến hầu hạ vị mỹ nhân đệ nhị Kim Lăng trong lời đồn. Vị mỹ nhân này tên là Tống Lê Trân, tuy chỉ là con gái của một quan văn ngũ phẩm nhỏ bé, nhưng lại sinh ra với dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, chim sa cá lặn.

"Tỷ tỷ, vị Tống tiểu chủ này..." Vương Ngân đột nhiên lộ vẻ khó xử, ghé sát tai nàng thì thầm: "Tỷ có nghe qua câu chuyện của nàng ấy chưa?"

"Chuyện gì?"

"Chuyện nàng ấy với vị tiểu tướng quân nhà họ Chu ấy."

À, biết rồi.

Nếu Tô Trăn Trăn nhớ không nhầm thì vị mỹ nhân này bị người ta bày mưu hãm hại đưa vào cung.

Vốn dĩ trong danh sách tiến cung không có tên nàng ấy. Nàng ấy là người trong mộng của Chu Trường Phong - cánh tay đắc lực của nam chính Thẩm Ngôn Từ. Để thu phục cánh tay đắc lực này, đặt nền móng cho cuộc bức cung sau này, Thẩm Ngôn Từ đã cố ý đưa mỹ nhân này vào cung. Đợi đến khi Chu Trường Phong cầu xin đến trước mặt vị "hiền thần" là y, y mới ra tay bày kế đưa Tống Lê Trân ra khỏi cung.

Như vậy, Thẩm Ngôn Từ mới có thể thuần phục được con ngựa chứng này, khiến Chu Trường Phong cam tâm tình nguyện bán mạng cho y.

Tô Trăn Trăn đoán, vì lần trước nàng chưa chết, nên thủ hạ của Thẩm Ngôn Từ định tận dụng nàng, ví dụ như giúp Tống Lê Trân trốn thoát khỏi hoàng cung.

Tô Trăn Trăn chuyển chỗ ở. Trước khi đi, nàng còn đặc biệt đến Tiểu Nam Cung đợi cả đêm, nhưng không gặp được Mục Đán. Mỹ thiếu niên đêm không về ngủ rốt cuộc đi đâu rồi không biết.

Vương Ngân không bị phân đến Trữ Tú Cung, nàng ấy bảo đã dùng bạc lo lót để được đến một chỗ tốt hơn. Khi nói câu này, mắt Vương Ngân sáng lấp lánh. Tô Trăn Trăn thầm nghĩ, đó chắc hẳn là một nơi cực tốt.

Các mỹ nhân mới vào cung chưa được bao lâu, chưa được sắc phong nên tạm thời gọi là tú nữ. Họ sống ở Trữ Tú Cung. Tô Trăn Trăn mang theo hành lý ít ỏi của mình đến Trữ Tú Cung. Tống Lê Trân tiến cung một mình, không mang theo tỳ nữ thân cận, so với những quý nữ khác thì có phần nghèo túng và chật vật hơn hẳn.

Tống Lê Trân thực ra sống ở Tống gia chẳng mấy vui vẻ. Tuy nàng ấy là đích nữ Tống gia, nhưng mẫu thân mất sớm, phụ thân lại lấy mẹ kế, sinh thêm một trai một gái, trong nhà càng không có chỗ cho nàng ấy dung thân.

Một năm trước, phụ thân nàng ấy vì con đường làm quan của mình, đã giấu Tống Lê Trân đến Chu gia từ hôn, chia rẽ đôi uyên ương thanh mai trúc mã này.

Chu Trường Phong vì muốn cưới được Tống Lê Trân, tình nguyện ra biên ải đánh giặc, muốn lập công danh sự nghiệp, trực tiếp vượt qua "lệnh cha mẹ, lời mai mối" để cầu cưới Tống Lê Trân. Hai người ước định, đợi Chu Trường Phong lập chiến công trở về sẽ thành thân. Nào ngờ Chu Trường Phong vừa đi, Tống Lê Trân đã bị phụ thân ép buộc đưa vào cung.

Trong phòng, Tống Lê Trân mặc một bộ y phục màu trắng đơn giản, trên người cũng không đeo trang sức gì, thần sắc yên tĩnh ngồi đó, trái ngược hoàn toàn với cảnh tượng náo nhiệt bên ngoài. Tô Trăn Trăn xách tay nải nhỏ bước vào, liếc nhìn cách bài trí trong phòng. Bàn ghế đơn giản, tổng cộng có hai gian, một gian phòng ngủ bên trong, một gian phòng khách nhỏ bên ngoài, và một mỹ nhân đẹp như tranh vẽ.

Quả nhiên là đệ nhị mỹ nhân Kim Lăng trong truyền thuyết, mày ngài mắt hạnh, mặt trái xoan dáng người liễu yếu đào tơ, nghe nói còn là một tài nữ cầm kỳ thi họa đều tinh thông. Nếu để vị bạo quân kia nhìn thấy, e là cũng chẳng nỡ chắp tay dâng cho người khác đâu nhỉ? Tuy là kẻ điên, nhưng dù sao cũng là đàn ông, à không, là thiếu niên. Nghe nói vị bạo quân kia năm nay mới mười bảy tuổi, đặt ở hiện đại thì mới là học sinh cấp ba thôi.

Gian trong là nơi Tống Lê Trân ở. Tô Trăn Trăn thân là cung nữ thân cận, ngoài lúc trực đêm phải ở trong phòng ra, bình thường sẽ ở hạ phòng của Trữ Tú Cung. Tuy đều là hạ phòng nhưng điều kiện tốt hơn chỗ cũ nhiều, từ giường chung lớn chuyển sang phòng hai người. Lúc Tô Trăn Trăn vào, đã có một cung nữ khác ở trong đó.

Chào đồng nghiệp nhé.

Hai người trò chuyện một lúc, thu dọn hành lý xong xuôi thì ai nấy đi tìm chủ nhân của mình.

"Cô nương." Tô Trăn Trăn tiến lên khẽ gọi.

Tống Lê Trân hoàn hồn, gật đầu với nàng.

"Nô tỳ tên là Tô Trăn Trăn."

Nhập gia tùy tục, Tô Trăn Trăn đã quá quen với việc tự xưng nô tỳ, gặp quý nhân thì quỳ còn nhanh hơn cả người cổ đại.

"Ừ." Tống Lê Trân gật đầu, tiếp tục mân mê miếng ngọc bội trong tay đến thẫn thờ.

Nếu Tô Trăn Trăn nhớ không nhầm thì đây là ngọc bội gia truyền mà Chu Trường Phong tặng cho Tống Lê Trân. Lát nữa thôi nó sẽ bị Lưu cô cô - người đến gây sự - đập nát.

Lưu cô cô là nữ quan quản lý Trữ Tú Cung, tính tình cay nghiệt lại tham tài. Tống Lê Trân tuy tính tình nhu mì nhưng cũng có giới hạn. Nàng ấy lập tức tranh cãi với Lưu cô cô. Lưu cô cô vốn dĩ đã không ưa Tống Lê Trân vì nàng ấy không có quà biếu xén, nay lại bắt được thóp nàng ấy dám cãi lại, bèn muốn trừng trị nàng ấy thật nặng, đến cả cung nữ thân cận là Tô Trăn Trăn cũng bị vạ lây.

Trong nguyên tác ghi chép, Tống Lê Trân bị đánh một trăm trượng, nàng cũng vậy. Đây là một trăm trượng lận đấy!

Tô Trăn Trăn tiến lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Cô nương, ngọc bội của người đẹp quá! Có thể cho nô tỳ xem một chút không?"

Tống Lê Trân không ngờ cung nữ mới đến này lại tự nhiên như vậy. Nàng ấy vốn tính tình dịu dàng, không biết từ chối người khác, bèn dặn dò: "Ngươi cẩn thận chút."

Tô Trăn Trăn đưa tay nhận lấy, cầm trên tay ngắm nghía. Chẳng bao lâu sau, Lưu cô cô quản lý Trữ Tú Cung đã tới. Bà ta trước tiên đi nịnh nọt những quý nữ có gia thế hiển hách, vơ vét được chút lợi lộc, sau đó mới chuyển sang những người có gia thế bình thường.

Những người này cũng hiểu quy tắc trong cung, dù ít dù nhiều cũng sẽ biếu xén chút đỉnh. Bà cô kia cầm được đồ tốt thì cười tươi như hoa, cầm phải đồ không đáng giá thì mặt sầm xuống như đưa đám.

Đến lượt Tống Lê Trân, vì trong lòng không muốn vào cung, lại thêm trong nhà không có ai chỉ điểm, không biết phải chuẩn bị lễ vật, nên Tống Lê Trân chẳng chuẩn bị gì cả.

Tô Trăn Trăn trả lại ngọc bội cho Tống Lê Trân. Lưu cô cô vừa bước vào, thấy Tống Lê Trân cầm ngọc bội trên tay, tưởng là đồ hiếu kính cho mình, đưa tay định giật lấy.

Tống Lê Trân kinh hãi biến sắc: "Cô cô, ngọc bội này..."

Tô Trăn Trăn đứng sau lưng Tống Lê Trân, khẽ kéo áo nàng ấy.

Đừng nói, đừng nói.

Tống Lê Trân quay đầu nhìn nàng, sững người lại.

Lưu cô cô nhìn miếng ngọc bội trong tay, chất lượng bình thường, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi: "Ngọc bội này làm sao?"

Tống Lê Trân lắc đầu. Lưu cô cô thấy vậy bèn đút ngọc bội vào túi, vẻ mặt ghét bỏ bỏ đi.

Đợi người đi khuất, Tô Trăn Trăn mới lấy ngọc bội trong tay ra trả lại cho Tống Lê Trân.

"Nô tỳ vừa rồi thấy trong hộp trang điểm của cô nương còn một miếng ngọc bội nữa, tưởng là một đôi, tự ý cầm lên xem, không ngờ lúc trả lại cô nương lại đưa nhầm."

"Nhầm là tốt, nhầm là tốt."

Tống Lê Trân áp ngọc bội vào ngực, vẻ mặt đầy may mắn.

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào, hóa ra là ban thưởng của Thái hậu tới. Lần này tú nữ tiến cung không nhiều, chỉ có hơn mười người, Thái hậu đều ban thưởng cho mỗi người, chỉ là vật phẩm ban thưởng không giống nhau.

Chỗ Tống Lê Trân có mười mấy cây lụa là gấm vóc, còn có trâm ngọc vòng vàng, so với các tú nữ khác thì nhiều hơn không biết bao nhiêu lần. Được Thái hậu để mắt tới vốn là chuyện tốt, nhưng Tống Lê Trân trông chẳng có vẻ gì là vui mừng. Bởi vì nàng ấy vốn dĩ không muốn được chọn trúng.

Hành động này của Thái hậu rõ ràng là đã chấm nàng ấy rồi.

Tô Trăn Trăn thấy sắc mặt Tống Lê Trân đột nhiên trắng bệch. Thật đáng thương.

Rất nhanh sau đó, Tô Trăn Trăn chỉ thấy bản thân mình đáng thương thôi.

Vì quá đau lòng nên ngày nào Tống Lê Trân cũng khóc. Tô Trăn Trăn an ủi một lần, hai lần, ba lần... đến lần thứ một trăm thì nàng buông xuôi luôn rồi.

Mỹ nhân khóc thì vẫn là mỹ nhân, nhìn cũng mãn nhãn phết. Tô Trăn Trăn hỏi: "Cái này người không ăn nữa chứ?"

Cơm nước của Tống Lê Trân chắc chắn đã được Thái hậu đặc biệt quan tâm, người khác chỉ có một món mặn một món canh, nàng ấy có tới ba món mặn một món canh, lại còn hai món thịt.

Tô Trăn Trăn là cung nữ, mỗi ngày chỉ có một món rau và một bát cơm trắng.

Tống Lê Trân: "..."

Mỹ nhân ăn ít, mỗi bữa chẳng ăn được bao nhiêu. Tô Trăn Trăn trút đĩa thịt anh đào chưa động đũa vào bát mình.

Tống Lê Trân: "..."

Vì chuyển đến Trữ Tú Cung nên đường đi Tiểu Nam Cung không còn thuận tiện nữa. Tống Lê Trân là một chủ tử dễ tính, gần như không có việc gì cần sai bảo nàng, nhưng vì Trữ Tú Cung quản lý nghiêm ngặt nên Tô Trăn Trăn rất khó tìm cơ hội lẻn ra ngoài tìm tiểu thái giám.

Mơ xanh ngâm của nàng đã làm xong, đựng trong một cái hũ sành nhỏ. Tô Trăn Trăn nếm thử một miếng, cảm thấy hơi ngọt quá, có phải cho nhiều đường rồi không?

Ồ, hóa ra là nghĩ đến mỹ thiếu niên nên trong lòng thấy ngọt ngào quá thôi.

Vị Lưu cô cô kia ngày nào cũng đến dạy các tú nữ lễ nghi trong cung, dạy xong, các tú nữ về phòng còn phải chép "Nữ Giới", sau đó mới là thời gian tự do.

Tống Lê Trân ban đầu còn khóc, sau thấy chẳng ai an ủi mình thì cũng thôi không khóc nữa, bắt đầu quay sang thêu thùa. Tay nghề của nàng ấy cực tốt, ngay cả người mù tịt về thêu thùa như Tô Trăn Trăn cũng nhìn ra được công phu, hoàn toàn có thể bán được giá cao rồi tự mua cho mình một chức quan.

Đêm xuống, Tô Trăn Trăn ngủ ở hạ phòng. Bạn cùng phòng bên cạnh đã ngủ say. Tô Trăn Trăn đưa tay lay lay nàng ta: "Dậy đi tuần đêm rồi."

Trữ Tú Cung mỗi đêm đều sắp xếp các cung nữ luân phiên đi tuần tra. Hôm nay nửa đêm đầu là Tô Trăn Trăn, nửa đêm sau vừa khéo đến lượt bạn cùng phòng của nàng.

Bạn cùng phòng mơ màng gật đầu dậy, khoác áo, xách đèn lồng đi ra ngoài. Tô Trăn Trăn vừa lạnh vừa buồn ngủ, vội vàng chui vào chăn đánh một giấc.

Sáng hôm sau, Tô Trăn Trăn tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã thấy bạn cùng phòng trừng hai mắt to tướng ngồi bên mép giường.

Hú hồn!

"Ngươi làm cái gì thế?"

"Tỷ, tỷ tỷ, muội, muội gặp ma rồi."

Tô Trăn Trăn: "..."

Chuyện Trữ Tú Cung có ma đồn đại khắp nơi. Không chỉ bạn cùng phòng của nàng nhìn thấy, mấy ngày sau đó, các cung nữ trực đêm đều nhìn thấy.

"Các ngươi cũng thấy à?"

"Đúng thế, ta cũng thấy, một nữ nhân áo trắng, tóc xõa rũ rượi đứng trên đầu tường múa..."

Thời cổ đại đèn đóm không sáng như hiện đại, cộng thêm mê tín dị đoan nghiêm trọng, nhiều chuyện chưa được khoa học giải thích nên người ta càng tin vào chuyện quỷ thần.

"Tỷ tỷ, tỷ có thấy không?"

Tội nghiệp bạn cùng phòng của nàng, đôi mắt vằn đỏ tơ máu, vẫn chưa thoát khỏi nỗi kinh hoàng hôm đó.

Tô Trăn Trăn lắc đầu: "Không thấy."

Thực ra nàng biết chuyện gì đang xảy ra. Người múa là Tống Lê Trân. Để không bị tuyển chọn, nàng ấy cố tình làm ra vẻ nửa đêm múa may quay cuồng, mục đích không phải giả thần giả quỷ dọa người, mà là để giả điên. Một nữ nhân điên khùng chắc chắn sẽ không được chọn vào hậu cung.

Quả nhiên, một ngày sau, các cung nữ đều biết người nửa đêm múa trên đầu tường chính là Tống Lê Trân.

"Không phải ta, buổi tối ta đều ngủ mà, cô cô." Tống Lê Trân đối mặt với sự chất vấn của Lưu cô cô, nhỏ nhẹ lắc đầu. Ánh mắt Lưu cô cô nhìn nàng ấy mang theo vài phần kinh hãi. Chuyện này đương nhiên phải báo lên Thái hậu.

Vương Cát nhận được tin tức từ Trữ Tú Cung, khom người bước vào Huyền Cực Bảo Điện.

Trong điện đang đốt hương luyện đan, trước lò luyện đan khổng lồ có mấy cung nữ đang đứng, còn có mấy tiểu đạo sĩ đứng trước mặt họ, rạch tay lấy máu. Vương Cát đã quá quen với cảnh này, đi xuyên qua đại điện vào bên trong.

Trong tẩm điện, Cố Thái hậu đang bái lạy bài vị Tam Thanh. Hai bên treo cờ Vân Long và cờ Quang Minh, trên vách tường vẽ cảnh thần tiên chầu trời, thần thoại Đạo giáo. Bên cạnh bà, một người đàn ông trung niên mặc áo pháp vàng, râu dài, dáng vẻ tiên phong đạo cốt.

"Nương nương." Vương Cát khẽ gọi.

Cố Thái hậu ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, mái tóc bạc trắng như cước, nhưng khuôn mặt lại trẻ trung lạ thường.

"Bên Trữ Tú Cung truyền tin đến, nói Tống tiểu chủ điên rồi."

Cố Thái hậu vẻ mặt bình thản phẩy phẩy cây phất trần trong tay: "Sớm không điên muộn không điên, lại điên đúng lúc này. Chút mánh khóe vặt vãnh ấy, ngươi đi xử lý đi."

"Vâng." Vương Cát lui ra.

Lúc đi ngang qua đại điện, một trong những cung nữ đang bị lấy máu bỗng nhiên mềm nhũn người ngã xuống đất. Tiểu đạo sĩ dửng dưng vẫy tay gọi hai tiểu thái giám đến, khiêng cung nữ này sang một bên.

Tống Lê Trân nhìn có vẻ im lặng ngồi đó, nhưng thực chất cả người đang run lên vì căng thẳng. Tô Trăn Trăn rót cho nàng ấy một bát trà sữa nóng. Đây là nàng tự làm. Đồ ăn Trữ Tú Cung đưa cho Tống Lê Trân ngon hơn người khác một bậc, nhưng Tống Lê Trân không thích ăn uống, thế là hời cho Tô Trăn Trăn.

Nếu còn trẻ mà đã tham lam hưởng thụ thì đúng là sướng cái thân rồi. Mỗi ngày một bát sữa bò tươi, Tô Trăn Trăn đổ thêm chút trà xanh, thêm tí mật ong, thế là có ngay một bát trà sữa đơn giản. Tống Lê Trân chưa từng uống thứ này, ngụm đầu tiên trôi xuống, đôi mày đang chau chặt của nàng ấy vô thức giãn ra, rồi chẳng biết từ lúc nào đã uống cạn cả bát.

Quả nhiên, không có cô gái nào cưỡng lại được trà sữa.

Bên phía Thái hậu rất nhanh đã phái người tới. Đó là một lão thái giám trông có tuổi, da mặt nhăn nheo như vỏ cây già, đứng sừng sững ở cửa như cái gốc cây khô, ánh mắt quét tới quét lui trên người Tống Lê Trân.

Tống Lê Trân dù sao cũng còn trẻ, ánh mắt né tránh, không dám nhìn thẳng. Lão thái giám cười khẩy một tiếng, bước vào, lưng thẳng tắp hành lễ: "Thỉnh an tiểu chủ, nô tài là thái giám quản sự bên cạnh Thái hậu nương nương, họ Vương."

Tống Lê Trân vội vàng đứng dậy đáp lễ: "Vương công công."

Vương Cát tuy là nô tài nhưng là người của Thái hậu, ai dám không nể mặt?

Lưu cô cô đứng sau lưng Vương Cát cười đến nhăn nhúm cả mặt mày, cái vẻ nịnh nọt ấy quả thực diễn giải sinh động thế nào là "thượng đội hạ đạp".

"Lưu cô cô, đây là cách ngươi chăm sóc Tống tiểu chủ sao?"

Bất ngờ bị điểm danh, Lưu cô cô ngớ người ra, rồi vội vàng ngụy biện: "Nô tỳ thương xót Tống tiểu chủ nhất, sao có thể ngược đãi tiểu chủ được chứ."

Tống Lê Trân thức trắng mấy đêm liền để múa, lại ăn uống thất thường, cả người gầy đi hẳn một vòng. Vương Cát chẳng thèm quan tâm đến Lưu cô cô, trực tiếp sai người lôi ra sân đánh năm mươi trượng. Đánh cho Lưu cô cô khóc cha gọi mẹ, đến cuối cùng không còn tiếng động nữa, chắc là đã ngất đi.

Sau đó có hai tiểu thái giám đến lôi Lưu cô cô đi. Lưu cô cô tuy là nữ quan của Trữ Tú Cung, nhưng trước mặt quyền thế, số phận của mình cũng chỉ là một câu nói của người ta.

"Lôi đến Thận Hình Ti." Vương công công thậm chí chẳng thèm liếc nhìn Lưu cô cô đang bị đánh đến da tróc thịt bong lấy một cái.

Tô Trăn Trăn theo bản năng giật giật mí mắt. Thận Hình Ti là nơi ăn thịt người, ai đã vào đó rồi thì muốn ra khó như lên trời, Lưu cô cô này coi như xong đời rồi. Sắc mặt Tống Lê Trân càng thêm trắng bệch. Tô Trăn Trăn nhận ra rồi, Lưu cô cô đây là bị giết gà dọa khỉ.

Vương Cát tiến lên, mặt nở nụ cười: "Tống tiểu chủ, bản lĩnh của người lão nô đã lĩnh giáo rồi. Lão nô khuyên người an phận một chút, người không nghĩ cho mình thì cũng nên nghĩ cho vị hôn phu hữu duyên vô phận kia của người."

Tống Lê Trân run lẩy bẩy như sắp ngất xỉu đến nơi. Vương Cát đang dùng Chu Trường Phong để uy h**p nàng ấy. Tống Lê Trân thỏa hiệp rồi.

Đây là ngày thứ tám Tô Trăn Trăn đến Trữ Tú Cung. Hôm qua Lưu cô cô đã bị Vương công công hạ lệnh lôi vào Thận Hình Ti. Hôm nay lại có một cô cô mới đến, họ Ngô.

Ngô cô cô có khuôn mặt nghiêm nghị, không hay cười nói, quản lý Trữ Tú Cung càng thêm nghiêm ngặt. Sau khi nhậm chức, bà ta còn gọi từng cung nữ quản sự bên cạnh các tiểu chủ đến huấn thoại.

Bên phía Tống Lê Trân chỉ có mỗi Tô Trăn Trăn là cung nữ thân cận. Không phải Nội Vụ Phủ không phái người mới đến, mà là Tống Lê Trân không cần.

Tô Trăn Trăn đứng trong phòng Ngô cô cô, cúi đầu nghe huấn thị.

Ngô cô cô là nữ quan của Trữ Tú Cung, có một gian phòng riêng. Tuy không lớn nhưng được cái là không gian riêng tư độc lập, trong phòng đặt một chậu than sưởi ấm.

Ấm thật đấy.

Tô Trăn Trăn lén lút nhích lại gần chậu than một chút. Ngô cô cô bưng chén trà nhấp một ngụm, sau đó mới chậm rãi mở miệng: "Biết mình phải làm gì không?"

Làm gì cơ? Tô Trăn Trăn bị hơi than hun cho ấm người, đầu óc đang đình trệ.

"Bên trên vẫn chưa nói cho ngươi biết sao?" Tô Trăn Trăn bỗng chốc tỉnh táo hẳn.

Bạo quân! Cái hoàng cung của ngươi lọt gió như cái sàng rồi đấy!

"Ngày giờ ấn định là ba ngày sau. Đến lúc đó ngươi dẫn Tống tiểu chủ ra ngoài đi dạo giải khuây, đi về phía hồ nước ở Ngự Hoa Viên, đẩy người xuống, tự nhiên sẽ có người tiếp ứng."

Tô Trăn Trăn ngoan ngoãn gật đầu, sau đó xoay người đi ra ngoài.

Tống Lê Trân hoàn toàn im lặng, như thể đã chấp nhận số phận. Lúc nàng ấy ngồi trong phòng thêu thùa, Tô Trăn Trăn ngồi bên ngoài ngẩn người.

A Trân, ngày lành của cô sắp đến rồi.

Trước cửa Trữ Tú Cung bỗng nhiên có một lão thái giám đi ngang qua.

Đây chẳng phải là lão già "tai biến mạch máu não" kia sao? Chưa bị tống vào Tàn Khố à? Trông chỉ đi hơi cà nhắc một chút thôi. Xem ra là đã ăn một trăm gậy rồi.

Lão thái giám nhìn thấy nàng, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt.

"Hừ."

Lão thái giám hừ một tiếng đầy ẩn ý rồi khập khiễng bỏ đi. Nhìn thì như đi ngang qua, nhưng thực chất không phải vậy. Tô Trăn Trăn ngẫm nghĩ kỹ, rồi đột ngột ngẩng đầu lên. Nàng nhớ ra rồi. Trong nguyên tác, cung nữ tay trong giúp Tống Lê Trân giả chết, vì sợ Thái hậu điều tra ra nên đã bị Thẩm Ngôn Từ hạ lệnh diệt khẩu. Đây rõ ràng là vị trí vật hi sinh, là định sẵn phải chết.

Lão già "tai biến" chết tiệt, đây rõ ràng là đang trả thù nàng!

Tô Trăn Trăn ngồi ăn tối cùng Tống Lê Trân, vẻ mặt như đưa đám. Dù tâm trạng rất tệ nhưng nàng vẫn không quên hỏi: "Tiểu chủ, cái đùi vịt quay này người không ăn chứ?"

Tống Lê Trân: "...Không ăn."

Theo cốt truyện nguyên tác, Tống Lê Trân không biết về kế hoạch này, mãi đến khi được chuyển ra khỏi hoàng cung gặp Chu Trường Phong mới biết sự thật. Thực ra Tống Lê Trân có biết sự thật hay không đối với Tô Trăn Trăn không quan trọng.

Quan trọng là nàng bị lão thái giám chết tiệt kia đẩy vào vị trí này, lần này không chết thì chừng nào lão thái giám kia chưa chết, nàng vẫn sẽ phải chết lần sau.

Tô Trăn Trăn xin phép Tống Lê Trân ra ngoài một chuyến. Tống Lê Trân không làm khó nàng, gật đầu đồng ý.

Tô Trăn Trăn hành lễ: "Đa tạ cô nương, chúc cô nương vạn sự như ý, cầu được ước thấy."

Tống Lê Trân cười khổ một tiếng, lắc đầu. Đời nàng ấy làm gì còn vạn sự như ý, cầu được ước thấy nữa chứ.

Tô Trăn Trăn đến Tiểu Nam Cung, ngồi xổm ở đó đợi. Đợi suốt một canh giờ, đợi đến khi trăng lên đầu ngọn liễu mới thấy bóng dáng quen thuộc kia.

"Ta còn tưởng ngươi sẽ không đến nữa." Dù sao lần trước nàng cũng không đợi được hắn. Tô Trăn Trăn vẫn ủ rũ như cũ, nàng ngẩng đầu nhìn tiểu thái giám đang bước đến trước mặt mình, đôi mắt đỏ hoe: "Ta sắp chết rồi..."

Lục Hòa Húc: "..."

Tiểu thái giám lạnh lùng nhìn nàng. Tô Trăn Trăn đưa tay định sờ tay áo tiểu thái giám, bị Lục Hòa Húc đoán trước tránh đi.

Tô Trăn Trăn khóc càng thương tâm hơn.

"Sao ngươi lại sắp chết nữa rồi?" Giọng điệu tiểu thái giám không tốt lắm. Hắn còn chưa chết đây này! Độc dược của ngươi rốt cuộc có tác dụng không đấy! Dạo này hắn ngủ ngon lắm!

Hôm đó hắn ngủ quên, lúc đến nơi thì không thấy nàng đâu. Sau đó ngày nào hắn cũng đến, tay trong này cũng không có mặt. Hôm nay đến rồi thì lại cái bộ dạng sống dở chết dở này.

Tô Trăn Trăn không thể nói những chuyện liên quan đến cốt truyện, cũng không thể nhắc đến Thẩm Ngôn Từ, càng không thể để lộ thân phận tay trong của mình, như vậy sẽ mang họa sát thân cho Mục Đán.

"Ta nằm mơ, mơ thấy Tống tiểu chủ mà ta hầu hạ nhảy sông tự vẫn. Ta vì thất trách bị hỏi tội, cũng không sống nổi nữa."

Tuy Tô Trăn Trăn nói chuyện này thành giấc mơ của mình, nhưng cốt truyện tiếp theo đúng là diễn ra như vậy. Tống Lê Trân nhảy sông tự vẫn giả chết, người trong cung vớt ba ngày ba đêm mới vớt được một cái xác trương phình. Đó là cái xác giả mà Thẩm Ngôn Từ đã chuẩn bị từ trước. Tống Lê Trân sau khi xuất cung thay tên đổi họ, trở thành thê tử của Chu Trường Phong. Chu Trường Phong cũng vì chuyện này mà một lòng một dạ với Thẩm Ngôn Từ.

Còn nàng thì bị âm thầm diệt khẩu. Sau đó Thẩm Ngôn Từ tung tin đồn ở Kim Lăng, nói Tống Lê Trân vì bị bạo quân cưỡng ép vào cung nên mới tự vẫn. Tuy đây chỉ là lời đồn trong dân gian, không truyền vào trong cung, nhưng hình tượng vốn đã lung lay của bạo quân lại càng thêm nguy hiểm.

"Tống tiểu chủ là ai?"

À, nàng vẫn chưa kể cho tiểu thái giám nghe những chuyện mình gặp phải mấy ngày nay.

"Ta vô tình đắc tội một lão thái giám, lão thái giám đó điều ta đến Trữ Tú Cung. Tống tiểu chủ là tú nữ mới tiến cung đợt này..."

Con người quả nhiên vẫn cần phải giải tỏa tâm sự.

Tô Trăn Trăn nói xong cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn.

Nhưng vẫn rất yếu đuối, lúc này mà có mỹ thiếu niên ôm nàng một cái thì tốt biết mấy. Thôi thì tạm biệt nhau một cách đàng hoàng vậy. Không ôm được thì dựa một chút cũng được.

Tô Trăn Trăn cẩn thận nghiêng đầu sang. Chưa kịp chạm vào mỹ thiếu niên đã bị hắn thẳng thừng đẩy ra.

Tô Trăn Trăn: "..."

Hôm nay cũng là một ngày được tiếp xúc thân mật.

May mà chưa dựa vào, hôm qua mình chưa gội đầu.

Lục Hòa Húc: "..."

"Tô Trăn Trăn?" Bên ngoài đột nhiên truyền đến giọng nói quen thuộc.

Tô Trăn Trăn khựng lại, nhìn ra ngoài. Chỉ thấy cách đó không xa, Tống Lê Trân xách đèn lồng đi về phía nàng.

"Ta thấy em mãi không về, sợ em gặp chuyện gì bất trắc nên đi tìm, không ngờ đi lạc..."

Ánh mắt Tống Lê Trân rơi vào người tiểu thái giám bên cạnh Tô Trăn Trăn, nàng ấy cười dịu dàng xua tay: "Em yên tâm, ta sẽ không nói ra đâu. Ta biết các em sống trong cung rất vất vả, có một người ở bên bầu bạn là chuyện tốt."

Nói đến đây, trong mắt Tống Lê Trân thoáng hiện vẻ cô đơn. Nhưng rất nhanh, nàng ấy điều chỉnh lại tâm trạng: "Lần sau em muốn ra ngoài cứ nói thẳng với ta, ta còn có thể... canh chừng cho em."

Tô Trăn Trăn: "???"

Đây chính là kiểu đại mỹ nhân tâm địa thiện lương trong truyền thuyết, bản thân không có được hạnh phúc thì mong người khác hạnh phúc sao?

"Ta là Tống Lê Trân." Tống Lê Trân sợ tiểu thái giám sợ hãi, tự giới thiệu thân phận. Nhưng khi đến gần, nhìn thấy ánh mắt của tiểu thái giám, nàng ấy theo bản năng sững sờ.

Tống Lê Trân là con gái quan nhỏ ngũ phẩm, căn bản chưa từng gặp Hoàng đế, nên nàng ấy không biết Lục Hòa Húc. Chỉ cảm thấy tiểu thái giám này dung mạo quá mức xinh đẹp, chỉ là quá gầy, biểu cảm có phần âm u, ánh mắt lại lạnh lẽo, nhìn vào khiến người ta rất khó chịu.

Trong cung chuyện cung nữ và thái giám "đối thực" tuy thỉnh thoảng vẫn xảy ra, nhưng nếu bị phát hiện sẽ bị tống vào Thận Hình Ti. Để hai người buông bỏ cảnh giác, Tống Lê Trân nói ra bí mật của mình: "Thực ra ta không tự nguyện vào cung, có lẽ các em cũng từng nghe qua chuyện của ta rồi."

Tống Lê Trân vẻ mặt buồn bã đứng đó, nhìn đôi tình nhân nhỏ "hòa hợp" trước mặt: "Ta rất ghen tị với các em."

Nói xong, Tống Lê Trân quay người đi ra cửa Tiểu Nam Cung, lẳng lặng đứng canh chừng cho bọn họ.

Tô Trăn Trăn: "...Cô làm thật đấy à, A Trân."

Lục Hòa Húc quay đầu, nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ và cái mũi cũng đỏ ửng của Tô Trăn Trăn. Hắn cảm thấy bực bội vô cớ.

"Thế thì để cô ta đến với người đàn ông của cô ta đi, người đàn ông của cô ta là ai?"

Bên cạnh vang lên giọng nói mất kiên nhẫn của tiểu thái giám.

Thực ra chuyện này cả thành Kim Lăng đều biết.

Dù sao vị Tống cô nương này cũng rất nổi tiếng, mọi người đều cho rằng nàng ấy và vị Chu tướng quân kia là một đôi trời sinh. Chỉ tiếc số phận trêu ngươi.

"Hình như tên là Chu Trường Phong hay sao ấy."

Tô Trăn Trăn nói xong, ngước mắt nhìn tiểu thái giám: "Ngươi nói cứ như thật ấy."

Nói xong, Tô Trăn Trăn cười ngượng ngùng: "Ta biết ngươi đang an ủi ta mà."

Lục Hòa Húc nhìn chằm chằm đôi mắt đỏ như thỏ con của nàng, trong lòng hơi khó chịu.

"Không phải chỉ là một giấc mơ thôi sao?"

Tô Trăn Trăn cúi đầu, lẩm bẩm một mình: "Ừ, chỉ là một giấc mơ thôi mà."

Nói xong, Tô Trăn Trăn tiếp tục thẫn thờ.

"Thuốc hôm nay đâu?"

"Quên rồi."

Lục Hòa Húc: "...Một tay trong mà làm việc nửa vời thế này thì làm nên trò trống gì được chứ."

Lời tác giả: Lục Hòa Húc: Tay trong này phế rồi, chôn đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta - Chương 5 | Đọc truyện chữ