Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta
Chương 35: Chính là muốn chàng khó chịu
Tô Trăn Trăn cảm thấy mình bình thường cũng không phải người mê đồng phục, giờ nghĩ lại có lẽ là do những bộ đồng phục đó đều thiếu một khuôn mặt khiến nàng hứng thú.
Trong lều nhỏ, Tô Trăn Trăn bảo Mục Đán chuyển một cái rương gỗ đến ngồi ở chỗ ánh sáng tốt nhất.
Nàng lục lọi trong bếp lò một hồi, cuối cùng cũng tìm được một thanh "bút than" ưng ý.
Trước đây nàng vẽ xấu như vậy là do dụng cụ không thuận tay.
Hội họa hiện đại đều dùng bảng vẽ điện tử, chỉ có một số nghệ sĩ lão làng mới kiên trì vẽ tay.
Tô Trăn Trăn thử cảm giác của "bút than" trước, sau đó mới bắt đầu vẽ.
"Không được động đậy."
Tô Trăn Trăn thấy thiếu niên định đứng dậy khỏi rương, lập tức lên tiếng ngăn cản.
Lục Hòa Húc chống hai tay, ngồi xuống lại.
Ánh mắt hắn dừng lại trên người nữ nhân.
Tô Trăn Trăn vẫn mặc bộ cung trang chưa thay, vẻ mặt nghiêm túc cầm thanh bút than quấn băng gạc bắt đầu vẽ.
Trên trang giấy trắng dần hiện lên những nét vẽ.
Trình độ hội họa của Tô Trăn Trăn tuy không cao siêu, nhưng hồi nhỏ cũng từng học qua.
Thôi, nàng bỏ cuộc.
Tô Trăn Trăn lén lút giấu bức tranh vừa vẽ ra sau lưng.
Nàng sẽ không bao giờ thử sức ở lĩnh vực mình không có năng khiếu nữa.
Lục Hòa Húc nhìn thấy hành động lén lút của nàng, cử động đôi chân và cánh tay tê mỏi, đứng dậy khỏi rương, bước về phía nàng.
"Không có gì hay đâu." Tô Trăn Trăn giấu bức tranh sau lưng.
Lục Hòa Húc cúi người, một tay ấn vai nàng, một tay giật lấy bức tranh.
"Đừng xem đừng xem."
Tô Trăn Trăn không kịp giật lại, Lục Hòa Húc nhìn cục than đen sì trên giấy im lặng một lúc: "Vẽ không tồi."
Tô Trăn Trăn: ...
Lục Hòa Húc ném bức tranh của Tô Trăn Trăn sang một bên, rồi bế nàng đặt lên rương.
Thiếu niên áp sát má nàng, thì thầm: "Không sờ sao?"
Hắn đã ngồi làm mẫu cho nàng vẽ lâu như vậy rồi.
Được không?
Tô Trăn Trăn nhìn khuôn mặt mỹ thiếu niên trước mắt, nỗi buồn về bức tranh nhanh chóng tan biến.
Nàng giơ tay, cách lớp y phục đặt lên lồng ngực thiếu niên.
Gầy thật đấy.
Tô Trăn Trăn có thể cảm nhận được xương cốt thiếu niên nhô lên, nàng thậm chí có thể dùng đầu ngón tay phác họa ra hình dáng của chúng.
Thiếu niên chống hai tay lên rương gỗ, hờ hững ôm nàng vào lòng.
Lục Hòa Húc hơi nghiêng người để Tô Trăn Trăn dễ dàng sờ mó hơn, giống như một con mèo con ngoan ngoãn để chủ nhân v**t v*, vẻ mặt đầy hưởng thụ.
Đầu ngón tay Tô Trăn Trăn trượt xuống, dừng lại ở eo hắn.
Còn xuống nữa thì...
[Không được sờ nữa.]
[Không có.]
Tô Trăn Trăn kiềm chế thu tay về, nói với thiếu niên: "Xong rồi."
Lục Hòa Húc ngẩng đầu, trong ánh mắt nhìn nữ nhân thoáng qua tia mờ mịt cụt hứng, hắn vẫn giữ nguyên tư thế cúi người.
Lục Hòa Húc chậm rãi chớp mắt, ánh mắt đen láy nhìn lên, chạm vào đôi đồng tử trong veo của nữ nhân.
"Ngày mai ta còn phải đi làm."
Nàng là một con trâu cày kiên cường và tỉnh táo.
"À đúng rồi, còn cái này nữa." Tô Trăn Trăn đứng dậy, tìm trong rương phía sau lọ thuốc mỡ tử thảo sinh cơ nàng tranh thủ làm gần đây, có tác dụng làm mờ sẹo, chuyên dùng để phục hồi da sau khi bị bỏng.
"Mỗi ngày một lần, nhớ nhất định phải bôi đấy." Vừa nói, Tô Trăn Trăn vừa cầm tay thiếu niên, vén tay áo rộng thùng thình của hắn lên, để lộ cánh tay loang lổ vết thương.
Ngoài những vết sẹo bỏng mới, Tô Trăn Trăn sớm đã phát hiện trên tay thiếu niên còn có những vết sẹo cũ khác, trông như bị vật sắc nhọn rạch.
Ai cũng có những bí mật không muốn người khác biết.
Tô Trăn Trăn không hỏi nhiều.
Chỉ là ánh mắt nhìn những vết sẹo cũ ấy thêm vài phần xót xa.
Nàng lấy thanh tre, cẩn thận bôi thuốc mỡ tử thảo sinh cơ lên cánh tay hắn, rồi dùng tay quạt quạt cho thuốc mau thấm.
Trời đã khuya, Tô Trăn Trăn mai còn phải đi làm không chịu nổi nữa đã ngủ rồi.
Lục Hòa Húc xách đèn lưu ly ra khỏi lều nhỏ của nàng đi lấy nước suối núi phía trước.
"Mục đại nhân?"
Phía sau Lục Hòa Húc truyền đến một giọng nói, hắn quay đầu nhìn lại, một nam nhân mặc phi ngư phục đứng sau lưng hắn.
Lúc này đang là giờ Cẩm Y Vệ đổi ca, xung quanh vắng tanh, Lý Cẩn Hoài bước tới: "Mục đại nhân, ngưỡng mộ đại danh đã lâu."
Vốn dĩ Mục Đán là một trong số rất nhiều con nuôi của Ngụy Hằng, không được nhiều người biết đến, cho đến trận chiến ở Triệu gia, hắn gọt Nhị công tử Triệu gia thành người lợn treo trước cửa phủ, danh tiếng mới vang xa.
Tất nhiên, chẳng phải danh tiếng tốt đẹp gì.
Mọi người hả hê vì tên Nhị công tử Triệu gia kia tội đáng muôn chết, nhưng cũng sợ hãi thủ đoạn giết người quá mức b**n th** tàn bạo của Mục Đán. Còn có người lén lút đồn rằng, Mục Đán b**n th** như vậy là do hắn là hoạn quan.
Ánh mắt Lý Cẩn Hoài dừng lại ở chùm chìa khóa đeo bên hông Lục Hòa Húc.
Đó là chìa khóa kho tế khí.
Vì Lục Hòa Húc ít khi lộ diện, ngay cả Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Hàn Thạc cũng khó gặp được hắn, nên Lý Cẩn Hoài mới nhậm chức không lâu căn bản không biết mặt hắn.
Tất nhiên, quan trọng nhất là Lục Hòa Húc không thích quản sự, mọi việc thường ngày đều do Ngụy Hằng xử lý.
"Ta có một nơi hay ho muốn đưa đại nhân đi, đại nhân có hứng thú không?"
Lục Hòa Húc không hứng thú.
"Nơi nào?"
"Một nơi khiến người ta vui vẻ."
Lục Hòa Húc chưa từng đến nơi như thế này.
Bước qua cánh cửa gỗ mun vòng đồng bình thường là vào một cái sân.
Đang là đêm khuya, xung quanh treo đầy đèn lồng sa đỏ.
Trong sân cây cối mùa thu xơ xác, người hầu đều đeo mặt nạ.
Theo chân người hầu đi vào trong, qua hành lang gấp khúc là đến một gian nhà chính, theo cầu thang bên cạnh nhà chính đi xuống là một tầng hầm.
Bề ngoài là một ngôi nhà bình thường nhưng bên trong lại chứa cả càn khôn.
Tầng hầm rất rộng, bên trong bày hàng chục cái bàn, có người phục vụ bên cạnh, nhìn quanh toàn những người mặc gấm vóc lụa là, nhìn là biết không phú thì quý, nhưng dáng vẻ lại cực kỳ điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào ống xí ngầu như sói nhìn thấy thịt.
"Cho ta mượn chút tiền đi, cho ta mượn thêm chút nữa, đợi ta gỡ vốn..."
Người hầu đeo mặt nạ không chút do dự mời người này vào phòng trong.
Khi người này đi ra, trong ngực lại có thêm ngân phiếu, không biết đã cầm cố thứ gì.
Tiếng xúc xắc lắc điên cuồng trong ống xí ngầu k*ch th*ch các giác quan của mọi người, khung cảnh tối tăm xung quanh khiến người ta không phân biệt được ngày đêm.
"Đại nhân, thử xem?" Lý Cẩn Hoài mời Lục Hòa Húc.
Lục Hòa Húc gật đầu, theo Lý Cẩn Hoài đến một cái bàn.
Lý Cẩn Hoài ra hiệu bằng mắt với kẻ lắc xí ngầu.
Kẻ đó ngầm gật đầu.
"Đại nhân, đây là trò đơn giản nhất, cược tài xỉu."
Lục Hòa Húc nhìn Lý Cẩn Hoài, lại nhìn kẻ lắc xí ngầu: "Ta không mang tiền."
Lý Cẩn Hoài lập tức rút mấy tờ ngân phiếu đưa cho Lục Hòa Húc: "Ta cho đại nhân mượn trước."
Bàn bên cạnh vang lên tiếng la hét điên cuồng vì thắng tiền.
"Ta thắng rồi, ta thắng rồi..." Người đó nắm chặt ngân phiếu nằm vật ra đất, lúc khóc lúc cười, như phát điên.
Bị bàn bên cạnh k*ch th*ch, không khí các bàn khác càng thêm náo nhiệt.
Lục Hòa Húc không bị ảnh hưởng mấy, hắn chẳng có hứng thú gì, vẻ mặt vẫn lạnh lùng, tùy tiện đặt cửa tài.
"Mở bát! Ba sáu sáu, tài!"
"Đại nhân xem ra vận đỏ lắm, muốn chơi tiếp không?" Lý Cẩn Hoài ở bên cạnh Lục Hòa Húc.
Lục Hòa Húc cụp mắt, không nhìn rõ biểu cảm: "Được thôi."
...
Nửa đêm, Lý Cẩn Hoài tiễn Lục Hòa Húc ra khỏi sòng bạc: "Đại nhân tay đỏ thật đấy, một đêm mà thắng được nhiều thế này."
"Ừm." Lục Hòa Húc vẻ mặt hờ hững.
"Đại nhân, mai lại đến nhé?"
Lý Cẩn Hoài không tin có người cưỡng lại được sự cám dỗ này.
Quả nhiên, hắn ta nghe thấy: "Đến."
Lý Cẩn Hoài lại quay vào sòng bạc, cơn nghiện của hắn ta bị khơi lên rồi.
Lục Hòa Húc một mình đi về.
Đường về hơi dài, Lục Hòa Húc xách đèn lưu ly, nhìn quầng sáng lắc lư, nhớ đến khuôn mặt Tô Trăn Trăn.
Lúc Lục Hòa Húc về Tô Trăn Trăn đã ngủ rồi.
Hắn đứng bên giường, đưa tay sờ mặt nữ nhân.
So với nơi khiến người ta vui vẻ nhàm chán trong miệng Lý Cẩn Hoài, nàng mới là người khiến hắn vui vẻ.
Lục Hòa Húc quay người đi xách nước suối núi đặt vào trong lều.
Sáng sớm hôm sau, Tô Trăn Trăn rửa mặt xong theo đoàn người đến Hoàng Miếu tiếp tục lau chùi tế khí.
Tế khí số lượng nhiều, yêu cầu lau chùi không một hạt bụi, lại không được làm hỏng, ai nấy đều tập trung cao độ.
Tô Trăn Trăn lại càng tập trung tinh thần.
Nàng đền không nổi.
Nhỡ làm hỏng, đền không phải là tiền mà là đầu.
Cuối cùng cũng hiểu tại sao mọi người không ai cười nổi, ngày nào cũng nơm nớp lo giữ mạng thì ai mà cười cho được.
Cần mẫn lau chùi tế khí cả ngày, cuối cùng cũng đến giờ tan làm.
Cửa kho tế khí được mở ra, thiếu niên mặc áo dài cổ tròn màu đỏ bước vào, như hôm qua kiểm kê số lượng từng món, kiểm tra xong, mọi người lục tục rời đi.
Tô Trăn Trăn đi chậm hơn, nàng đang đợi Mục Đán.
Thiếu niên xách đèn lưu ly đi tới từ phía sau nàng.
"Chỗ này là chàng để lại sao?" Tô Trăn Trăn trong người đang giấu xấp ngân phiếu hôm qua phát hiện trên giường.
Nàng không dám để trong lều, lại chẳng biết cất vào đâu, đành mang theo bên người.
"Ừm."
Mang trong người số tiền lớn, Tô Trăn Trăn căng thẳng tột độ: "Chàng lấy đâu ra thế?"
Lục Hòa Húc nghĩ ngợi một lát: "Đưa nàng đến một nơi."
Từ khi đến Hoàng Miếu, Tô Trăn Trăn chưa từng ra ngoài.
Nàng theo Mục Đán ra khỏi phạm vi Hoàng Miếu, hai người đến trước một ngôi nhà ở nông thôn.
Vì vị trí Hoàng Miếu hẻo lánh nên xung quanh toàn ruộng lúa nhà nông, ngôi nhà mới sửa sang này đứng sừng sững ở đây trông khá chói mắt, như biệt thự nghỉ dưỡng của nhà giàu xây ở quê.
Ngôi nhà chắc mới sửa sang chưa lâu, trong không khí còn vương mùi sơn nồng nặc.
Mục Đán có vẻ đã từng đến đây, rất thành thạo dẫn Tô Trăn Trăn xuống tầng hầm.
Tô Trăn Trăn nhìn cảnh tượng trước mắt, theo bản năng túm chặt tay áo thiếu niên.
"Chàng... muốn đưa ta đến chỗ này?"
Lục Hòa Húc gật đầu: "Bọn họ đều rất vui vẻ."
Tô Trăn Trăn hít sâu một hơi: "Chúng ta ra ngoài trước đã."
Tuy không hiểu nhưng thấy sắc mặt nữ nhân không tốt lắm, Lục Hòa Húc vẫn cùng nàng ra ngoài.
Ra khỏi ngôi nhà, Tô Trăn Trăn không nhịn được nữa, kéo Mục Đán đến chân tường bên cạnh ngôi nhà bắt đầu giáo huấn: "Cờ bạc không phải chuyện tốt, nó sẽ khiến chàng khuynh gia bại sản."
Lục Hòa Húc nói: "Ta sẽ không thua."
"Kẻ cờ bạc nào cũng nói mình sẽ không thua! Tóm lại sau này chàng không được đến nữa." Tô Trăn Trăn tức giận đỏ bừng mặt.
Cờ bạc là thứ rất khó cai.
Cơ chế phần thưởng kh*** c*m dopamine thúc đẩy, thắng muốn tiếp tục, thua muốn gỡ vốn, cộng thêm sự kích động điên cuồng của những người cùng cảnh ngộ trong sòng bạc, một khi sa chân vào cờ bạc là biển sâu không đáy, từ đó lý trí trở thành người dưng.
"Ừm." Hắn vốn cũng chỉ muốn làm nàng vui thôi, nếu nàng không vui thì không đến nữa.
"Chàng thề đi."
Lục Hòa Húc nhìn chằm chằm mặt nữ nhân một lúc, chậm rãi giơ tay lên: "Ta thề."
"Nếu chàng lừa ta..." Tô Trăn Trăn trừng mắt nghĩ lời đe dọa, nghĩ mãi mới ra, "Ta sẽ không bao giờ để ý đến chàng nữa."
Lục Hòa Húc dựa lưng vào tường, một tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn nàng: "Đáng sợ quá đi."
Tô Trăn Trăn: ...
Tô Trăn Trăn một mặt giận Mục Đán dám đi đánh bạc, mặt khác lại giận cái sòng bạc ngầm hại người này ở thời cổ đại mà cũng dám ngang nhiên lộng hành như vậy.
Nàng nhớ ở hiện đại, hồi khu nhà nàng mới có tin giải tỏa, đã có kẻ lập sòng bạc dụ dỗ những gia đình nhận được tiền đền bù đến chơi, hại biết bao gia đình tan nát.
"Loại sòng bạc hại người này nên bị niêm phong! Cho kẻ mở ra nó ngồi tù mọt gông!"
"Ừm." Lục Hòa Húc gật đầu đồng ý.
Việc này dễ ợt, chỉ là bây giờ chưa phải lúc, phải đợi thêm vài ngày nữa.
Hiếm khi ra khỏi khu vực lều trại Hoàng Miếu, để Mục Đán không nhớ đến cái sòng bạc kia nữa, Tô Trăn Trăn đề nghị đi dạo quanh đây.
Đây là một ngôi làng nông thôn rất mộc mạc.
Hai người đi từ cuối làng đến đầu làng thì nghe thấy tiếng chiêng trống vọng lại từ xa.
Phía trước đèn đuốc sáng trưng, tụ tập mấy chục người, đang tổ chức tiệc rượu hương quê.
Có đứa trẻ cầm diều chạy đi chạy lại, va phải Tô Trăn Trăn.
"Cẩn thận chút."
Tô Trăn Trăn đỡ đứa bé đứng vững, đứa bé cười hì hì chạy đi mất.
Có người chú ý đến hai người họ, bưng đồ ăn đi tới: "Hai vị là người nơi khác đến à?"
Tô Trăn Trăn gật đầu, ánh mắt dừng lại ở món đồ trên tay người phụ nữ trung niên: "Đây là bánh hồng sao?"
Người phụ nữ gật đầu, hào phóng nói: "Nếm thử đi, hôm nay làng chúng tôi mở tiệc, tế thần Thổ Địa sau vụ thu hoạch, cầu mong mùa màng bội thu, nếu hai vị đến vào ban ngày còn được xem tượng thần đi tuần làng nữa đấy."
Tô Trăn Trăn chưa từng thấy phong tục cổ xưa này, nàng chỉ thấy trên tivi thôi.
Người dân sẽ mổ lợn giết dê, chuẩn bị hương nến, rượu, ngũ cốc làm vật tế, do trưởng lão trong làng chủ trì lễ tế, thắp hương vái lạy, cầu mưa thuận gió hòa, ngũ cốc được mùa.
Sau khi tế lễ xong, những vật tế này được coi là may mắn sẽ chia cho dân làng, ý là thần linh ban phước, cùng hưởng mùa màng bội thu.
Tô Trăn Trăn nhận lấy miếng bánh hồng, rồi bẻ một nửa đưa cho Mục Đán.
Lấy chút may mắn nào.
Thiếu niên dường như nhớ lại vị chát của quả hồng dại trước đó, ngửi ngửi trước, thấy mùi vị có vẻ không tệ mới cắn một miếng.
Vỏ hồng mềm dẻo phủ lớp phấn trắng, cắn một miếng cảm nhận được thịt hồng dẻo dai bên trong, mang theo hương thơm ngọt ngào tự nhiên của hồng.
Lục Hòa Húc ăn hết nửa miếng, thấy Tô Trăn Trăn chỉ cắn một miếng nhỏ.
Tô Trăn Trăn không thích ăn đồ ngọt quá.
Nàng thuận tay đưa nửa miếng bánh hồng cắn dở cho Mục Đán.
Ngoài bánh hồng, trên bàn còn có những món ăn khác.
Người phụ nữ rất nhiệt tình: "Đến là khách, đừng khách sáo."
Tô Trăn Trăn dắt tay Mục Đán lấy ít bánh gạo và bánh hồng, tìm một chỗ ngồi xuống.
Cách đó không xa còn có gánh hát, tuy chỉ là gánh hát rong nhưng cũng tạo không khí.
Trước đây Lục Hòa Húc chỉ thấy sân khấu kịch ồn ào, ồn đến mức hắn muốn giết người.
"Đang hát gì thế?" Thiếu niên ăn bánh hồng, lại cắn một miếng bánh gạo.
So với bánh gạo nhạt nhẽo thì rõ ràng bánh hồng hợp khẩu vị hắn hơn.
Tô Trăn Trăn thì thích bánh gạo hơn.
"Ta cũng không biết." Tô Trăn Trăn lắc đầu, nàng cũng không thích nghe kinh kịch, xem kịch nói thì nhiều hơn.
Nghe một lúc, Tô Trăn Trăn nghe thấy ba chữ "Mộc Quế Anh" quen thuộc, liền nói: "Hình như là Dương gia tướng."
"Dương gia tướng là gì?"
Hả?
Tô Trăn Trăn quay đầu, ngơ ngác nhìn Mục Đán.
"Chàng chưa từng nghe kịch sao?"
Lục Hòa Húc lắc đầu.
"Dương gia tướng là câu chuyện về một gia đình trung quân báo quốc."
Lục Hòa Húc gật đầu.
Hai người đang nói chuyện, bên cạnh có mấy đứa trẻ đang chọi dế.
Tô Trăn Trăn tò mò ghé lại xem, hai đứa trẻ đang hô hào: "Lên lên lên".
"Đây là cái gì?"
Tô Trăn Trăn cảm thấy Mục Đán đã biến thành thiếu niên tò mò rồi.
"Chọi dế."
"Ta cũng muốn chơi." Thiếu niên tựa cằm lên vai Tô Trăn Trăn, vòng tay ôm nàng từ phía sau.
Tô Trăn Trăn dùng vài đồng xu mua chuộc hai đứa trẻ, thành công giành được quyền nuôi dưỡng hai con dế, rồi cùng Mục Đán mỗi người cầm một cọng cỏ bắt đầu chọi dế.
"Lên lên lên..."
Hai con dế trong hũ sành bị cọng cỏ khều râu chân, một lúc sau bắt đầu lao vào nhau, lăn lộn cắn xé, phát ra tiếng kêu "ri ri".
Lục Hòa Húc một tay chống cằm, tay kia vê cọng cỏ tiếp tục khều dế.
Con dế của hắn bất ngờ nhảy lên, đè lên con dế của Tô Trăn Trăn.
Tô Trăn Trăn lập tức dùng cọng cỏ gạt ra.
Lục Hòa Húc ngước mắt nhìn nàng: "Nàng gian lận."
Tô Trăn Trăn hùng hồn: "Đâu có quy định luật chơi."
Tô Trăn Trăn và Lục Hòa Húc chơi chán chê, hai người xách một giỏ bánh hồng và bánh gạo về, về đến lều trại thì gặp một người.
Vị Phó chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Lý Cẩn Hoài.
Nam nhân mặc phi ngư phục, eo đeo Tú Xuân đao, dáng người cao lớn, dung mạo tuấn tú, chỉ nhìn tướng mạo thì quả thực không tệ, nghe nói trong đám cung nữ cũng có nhiều người thầm thương trộm nhớ hắn ta. Nhưng vì danh tiếng Cẩm Y Vệ quá hung dữ nên những cung nữ này cũng chỉ dám nghĩ thầm, dù sao ai cũng không muốn yêu đương mà mất mạng.
Nhưng Tô Trăn Trăn biết, tên Lý Cẩn Hoài này còn có một tật xấu tày trời.
Phó chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Lý Cẩn Hoài vì nợ nần cờ bạc chồng chất nên phải làm việc cho Thẩm Ngôn Từ.
Ngay từ đầu khi bị người của Thẩm Ngôn Từ dẫn vào sòng bạc, số phận của Lý Cẩn Hoài đã bị Thẩm Ngôn Từ nắm trong tay.
Nếu Tô Trăn Trăn nhớ không nhầm thì cái sòng bạc ngầm đó cũng do người của Thẩm Ngôn Từ mở.
Đúng là dù thắng hay thua thì tiền cũng chui vào túi nhà mình.
Ánh mắt Lý Cẩn Hoài dừng lại ở bàn tay đang nắm chặt của Tô Trăn Trăn và Mục Đán.
"Là đệ muội phải không?"
Chuyện Tô Trăn Trăn và Mục Đán là đối thực quả thực đồn đại khá xa.
Nhưng tại sao tên Lý Cẩn Hoài này trông có vẻ rất thân thiết với Mục Đán?
Lý Cẩn Hoài chỉ nghe nói Mục Đán làm đối thực với một cung nữ, không ngờ cung nữ này lại xinh đẹp đến vậy.
Thật đáng tiếc, lại đi theo một thái giám.
"Đệ muội ngày thường nếu có việc gì cứ đến tìm ta." Lý Cẩn Hoài ôn tồn nói.
Tô Trăn Trăn không nói gì, chỉ một mực trốn sau lưng Mục Đán.
Lý Cẩn Hoài cũng không để ý: "Đệ muội tính tình có vẻ trầm lặng nhỉ."
"Ừm, đi thôi." Mục Đán nắm tay Tô Trăn Trăn, kéo nàng đi thẳng.
Vừa về đến lều, Tô Trăn Trăn liền kéo rèm xuống ngay lập tức, rồi nắm tay Mục Đán khổ sở khuyên can: "Hắn không phải người tốt, chàng đừng chơi với hắn." Nói xong, Tô Trăn Trăn chợt nhớ ra điều gì, trố mắt nhìn: "Chính hắn đưa chàng đi đánh bạc đúng không?"
Lục Hòa Húc nói: "Ừm."
Trên ghế trong lều chất đầy quần áo của Tô Trăn Trăn.
Lục Hòa Húc ngồi trên rương, Tô Sơn nhảy phắt lên, ngồi xổm trên vai hắn.
Lục Hòa Húc không đuổi nó đi, chỉ nhìn Tô Trăn Trăn hỏi: "Sao nàng biết hắn đánh bạc?"
"Bởi vì, bởi vì ta nghe nói người vừa rồi lén lút rất thích đánh bạc, còn rủ rê cả người của Cẩm Y Vệ đi đánh bạc cùng, bị vị Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ kia mắng cho mấy lần, ngoài mặt thì nói sửa đổi, thực ra sau lưng vẫn lén đi đánh bạc."
Những chuyện bí mật này, với thân phận của Tô Trăn Trăn thì không thể biết được, nàng nhìn thấy Lý Cẩn Hoài mới nhớ ra vài dòng ngắn ngủi trong nguyên tác.
Mục Đán vẫn giữ tư thế chống cằm nhìn nàng: "Ừm."
"Ta là ám cọc mà, ta có mạng lưới quan hệ của riêng mình." Tô Trăn Trăn giải thích khô khốc, "Tóm lại chàng không được đi đánh bạc, cờ bạc là thứ dính vào một lần là rất khó cai."
Ánh mắt Lục Hòa Húc dán chặt vào mặt nữ nhân, trong lều nhỏ ánh đèn lờ mờ, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét.
Lục Hòa Húc đã thử đánh bạc rồi, hắn chẳng thấy có gì thú vị cả.
Hắn cảm thấy, Tô Trăn Trăn trước mặt thú vị hơn cờ bạc nhiều.
Dính vào một lần là rất khó cai.
Câu này nên dùng cho nàng mới đúng.
"Ừm."
Dù Mục Đán đã đồng ý rồi nhưng Tô Trăn Trăn vẫn rất tức giận.
Hận không thể trù ẻo Lý Cẩn Hoài uống nước sặc chết, ra đường bị ngựa đá chết ngay lập tức.
Tô Trăn Trăn tức tối đấm thùm thụp vào gối.
Tô Sơn định chạy lại làm nũng với nàng bị khí thế của nàng dọa sợ, chui tọt vào tủ quần áo trốn luôn.
Tô Trăn Trăn đấm gối mệt lử, đứng bên giường thở hồng hộc.
Kích động quá rồi, Tô Trăn Trăn.
"Đỏ quá." Hai bàn tay từ phía sau vươn tới, nâng mặt nàng ngửa ra sau.
Nàng là bị tức đỏ mặt đấy.
Tô Trăn Trăn ngửa đầu nhìn Mục Đán đứng sau lưng mình.
Nàng vươn tay, nhéo mạnh cái mũi cao thẳng của thiếu niên.
Thiếu niên cau mày: "Khó chịu."
[Chính là muốn chàng khó chịu.]
[Cho chừa cái tội đi đánh bạc.]
"Còn đi đánh bạc nữa không?" Tô Trăn Trăn nhéo mũi thiếu niên hỏi.
Lục Hòa Húc mở to mắt nhìn nàng, vì bị bịt mũi nên giọng nói hơi ồm ồm: "Không đi nữa."
[Ngoan lắm.]
[Mũi đẹp thật đấy.]
Mũi của thân xác này của Tô Trăn Trăn khá giống mũi nàng kiếp trước, cánh mũi sống mũi đều không rõ nét, hơi tẹt, nhưng lại hợp với khuôn mặt này một cách kỳ lạ, tuy vậy nàng vẫn rất ghen tị với chiếc mũi cao thẳng tắp, sống mũi sâu, cánh mũi thon gọn vừa phải của Mục Đán.
[Muốn cắn một cái.]
Tô Trăn Trăn vừa nghĩ xong, đôi tay đang nâng mặt nàng đột nhiên trượt xuống, ấn vai nàng xoay người lại.
Tô Trăn Trăn bị xoay hơi chóng mặt, thiếu niên ấn nàng ngồi xuống mép giường.
Tô Trăn Trăn vừa ngồi xuống đã cảm thấy đầu mũi nóng lên.
Hơi thở thiếu niên phả vào mặt nàng, đầu lưỡi mềm mại l**m qua chóp mũi nhỏ nhắn xinh xắn của nàng, rồi thăm dò cắn nhẹ.
Thực ra mũi Tô Trăn Trăn tuy không cao như thiếu niên nhưng lại nhỏ nhắn mềm mại, như vầng trăng khuyết, vô cùng thanh tú.
"Nàng cũng có thể cắn ta." Thiếu niên áp sát mặt nàng, thì thầm.
Tô Trăn Trăn theo bản năng nuốt nước bọt, ánh mắt rơi vào chóp mũi xinh đẹp của thiếu niên.
Nàng vươn tay, vòng qua cổ thiếu niên, hơi ngửa đầu, môi men theo môi hắn đi lên, khẽ h*n l*n ch*p m** cao thẳng, rồi cắn một cái.
"Ưm."
Lục Hòa Húc rên khẽ.
Tô Trăn Trăn vẫn chưa chịu thôi, nàng tiếp tục cắn môi thiếu niên, rồi trượt xuống, hôn lên cổ hắn.
Vì tư thế bất tiện nên nàng kéo người ngã xuống giường.
Lục Hòa Húc bị nữ nhân đè xuống giường, hắn nằm đó, nhìn Tô Trăn Trăn cúi người xuống, cắn một cái vào cổ hắn.
Cú cắn này mạnh hơn hai cái trước nhiều, thậm chí còn mang theo vài phần cắn xé.
Tô Trăn Trăn nếm được vị máu tanh nhàn nhạt.
Bình thường nàng không bao giờ thô bạo như vậy, dù có thèm muốn nhan sắc Mục Đán cũng chỉ dám rón rén hái hoa, sợ làm tổn thương mỹ thiếu niên.
Tất nhiên, chủ yếu là do nàng có tâm sắc nhưng không có gan sắc. Thuộc kiểu mồm mép thì giỏi, đến lúc ra trận thật thì run lẩy bẩy vứt giáp bỏ chạy.
Cắn xong, Tô Trăn Trăn vừa xót xa vừa hối hận.
Nàng thực sự hơi giận, hắn không biết cờ bạc hại người thế nào đâu.
Đầu ngón tay Tô Trăn Trăn v**t v* vết cắn rớm máu trên cổ Mục Đán.
"Đau không?"
Gò má thiếu niên ửng lên sắc hồng mềm mại như đánh phấn, lan dần xuống dưới mắt, ánh mắt hắn nhìn nàng tràn ngập d*c v*ng mờ ảo, rõ ràng là không đau, mà là rất sướng.
Khoảnh khắc tiếp theo, vị trí đảo ngược.
Tô Trăn Trăn bị thiếu niên đè dưới thân.
Ngón tay hắn trượt dọc theo má nàng xuống dưới, vén cổ áo nàng ra, để lộ chiếc cổ trắng ngần mảnh khảnh.
Cổ nữ nhân dưới ánh đèn toát lên vẻ đẹp như ngọc quý, trông như tinh thể mật ong trắng ngưng tụ.
Mắt Lục Hòa Húc tối sầm lại, l**m môi, cúi đầu xuống.
Tô Trăn Trăn theo bản năng co người lại, nhưng bị thiếu niên một tay ấn vai, ép phải mở ra.
So với cảm giác da bọc xương của Mục Đán, da thịt Tô Trăn Trăn rõ ràng đàn hồi hơn, mềm mại hơn.
Rất dễ cắn.
Lục Hòa Húc say mê cắn một cái, rồi lại một cái nữa.
"Đủ rồi đủ rồi..."
Tô Trăn Trăn một tay túm tóc thiếu niên, nhưng vô tình làm bung búi tóc của hắn.
Tóc dài của thiếu niên xõa xuống, trùm lên hai người như một tấm màn đen.
Tô Trăn Trăn nắm chặt tóc hắn, nhưng lại cảm thấy lực cắn trên xương quai xanh mình càng mạnh hơn.
Thôi xong, tóc.
Tô Trăn Trăn vội vàng buông tay, thiếu niên thả lỏng lực đạo, hắn nhẹ nhàng l**m láp vết cắn rớm máu trên xương quai xanh nữ nhân.
Thân hình mảnh khảnh của thiếu niên phủ lên người nàng, ngước mắt nhìn nàng.
Trong đôi mắt đen láy đẫm nước, như thể vừa được ăn ngon
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận