Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta
Chương 2: Ngươi thật thơm
Ánh mắt Tô Trăn Trăn vô thức lướt qua phía dưới thân của tiểu thái giám, rồi lúc ngước lên lại bất ngờ chạm phải ánh nhìn của hắn. Không hiểu sao, nàng có ảo giác như bản thân đã bị nhìn thấu. Rõ ràng nàng nhìn rất kín đáo mà.
Tô Trăn Trăn khẽ ho một tiếng, theo thói quen nghề nghiệp, nàng nghĩ ngợi một chút rồi quay lại lấy một chiếc muỗng, c*m v** củ khoai lang: "Mau ăn đi, kẻo nguội mất." Nói xong, Tô Trăn Trăn cầm muỗng xúc phần khoai lang của mình lên ăn.
Tiểu thái giám đứng đó, nhìn chằm chằm củ khoai lang một lúc, lại nhìn Tô Trăn Trăn một lúc, sau đó bước đến trước mặt nàng. Tô Trăn Trăn đang ngồi xổm trên bậc đá dưới mái hiên, không dám ngồi bệt xuống vì quá lạnh. Tiểu thái giám vươn tay ra, đầu ngón tay trắng trẻo sạch sẽ toát lên vẻ thanh tao bẩm sinh của thiếu niên, khẽ chạm vào cổ nàng. Tay hắn rất lạnh, tựa như một khối băng áp vào da thịt. Chút hơi ấm ít ỏi trên người Tô Trăn Trăn bị cái chạm của hắn làm cho rùng mình một cái.
【Tay đẹp thật đấy, muốn l**m quá.】
Tiểu thái giám rụt tay lại, ánh mắt nhìn nàng mang theo vẻ quái dị khó tả. Tô Trăn Trăn dùng ánh mắt trong veo đáp lại: "Trên cổ ta dính thứ gì sao?"
Lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt hiện tại của mình trong gương, Tô Trăn Trăn đã lập tức bị kinh ngạc. Một gương mặt thuần khiết vô tội đến thế, vậy mà lại chỉ là một cung nữ quét dọn.
Tô Trăn Trăn tự thấy mình đã thể hiện đủ sự thiện chí, nhưng ánh mắt tiểu thái giám nhìn nàng lại ẩn chứa một ý tứ mà nàng không tài nào hiểu nổi. Hắn cứ nhìn nàng như vậy, chẳng nói chẳng rằng. Tô Trăn Trăn cảm thấy có chút ngượng ngùng. Thực ra nàng là một người hướng nội điển hình.
Vết thương trên người tiểu thái giám thực sự quá chói mắt. Ở hạ phòng có một cái sân nhỏ, tuy không lớn nhưng mọc rất nhiều thảo dược hoang dã. Năm ngoái khi mới xuyên không đến đây, Tô Trăn Trăn một mình buồn chán đào bới lung tung trong sân, đào được một củ gừng. Nàng dùng tro bếp bảo quản nó rồi bỏ vào hũ sành bịt kín lại.
Tô Trăn Trăn lấy cái hũ sành đó ra, lấy củ gừng bên trong rửa sạch sẽ, thái thành lát mỏng, sau đó chấm một ít rượu trắng uống dở hôm nay, kéo tay tiểu thái giám qua đắp lên cho hắn. Gừng tươi tẩm rượu trắng lau vết thương có thể hoạt huyết tan máu bầm.
Tiểu thái giám cau mày, ánh mắt nhìn nàng đầy cảnh giác nhưng lại không giãy giụa, dường như đang suy ngẫm để giải đáp thắc mắc nào đó. Điều này khiến Tô Trăn Trăn nhớ tới con mèo què chân ở trong sân nhà nàng trước khi xuyên không. Chân nó bị người ta đánh gãy, hễ thấy người là kích động, thậm chí đến mức cực kỳ căng thẳng. Tô Trăn Trăn phải mất nửa năm mới khiến nó chịu thân thiết với mình. Khi con mèo què chân cẩn thận từng li từng tí cuộn tròn trong lòng nàng, Tô Trăn Trăn nghe thấy tiếng pháo hoa nổ đùng đoàng trong đầu mình. Chân của con mèo què thực sự không thể lành lại được nữa, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống thường ngày của nó, vẫn leo mái ngói lật ngói, xuống đất bắt chuột như thường.
【Làn da này mịn màng thật đấy.】
Tiểu thái giám đột ngột rụt tay về, sau đó mặt không cảm xúc quay người bỏ đi.
Tô Trăn Trăn: "..."
Tiểu thái giám đi rồi, tha cho cái giếng cạn kia, cũng chẳng nhận củ khoai lang nướng nàng đưa. Tô Trăn Trăn đành phải một mình giải quyết hết củ khoai lang to tướng.
Trời dần tối, các cung nữ ở hạ phòng đều lục tục trở về. Họ đang tụ tập một chỗ bàn tán chuyện phiếm.
"Ta nghe nói hôm nay lại có ba cung nữ chết nữa đấy."
"Có phải vì chuyện kia không? Ta cũng có nghe nói."
"Chuyện gì vậy?" Vẫn có cung nữ không hay biết gì.
Tô Trăn Trăn cũng không biết.
Một cung nữ trong số đó hạ thấp giọng: "Có ba cung nữ nhân lúc Thánh nhân ngủ say, định dùng dây thừng siết cổ ngài ấy. Ai ngờ dây thừng bị thắt nút chết, không siết được, ngược lại còn bị Thánh nhân dùng kiếm đâm chết tươi."
Nghe nói mấy cung nữ đó vì tận mắt thấy Thánh nhân giết người như ngóe nên nơm nớp lo sợ một ngày nào đó mình cũng bị đâm một nhát kiếm xuyên tim. Trong lòng sợ hãi do dự, sau lại bị thế lực sau lưng xúi giục, quyết định ra tay trước cho chắc ăn, nào ngờ vì thế mà bỏ mạng. Tô Trăn Trăn quấn chặt chăn, bắt đầu tính toán xem mình còn phải ở trong cung bao nhiêu năm nữa mới được ra ngoài.
Sau ba ngày nghỉ, Tô Trăn Trăn lại đi làm như thường lệ. Thời tiết vẫn lạnh giá như cũ. Trên đường tan làm, nàng gãi gãi mấy ngón tay ngứa ngáy khó chịu vì bị cước, đôi mày thanh tú khẽ cau lại. Cơ thể này nghèo quá, đến một xu tiết kiệm cũng chẳng có, muốn nhờ người mua chút thuốc cũng không tìm được ai. Nghĩ đến đây, Tô Trăn Trăn không kìm được tiếng thở dài. Vừa ngẩng đầu lên liền thấy tuyết lại bắt đầu rơi lất phất.
Lần đầu tiên nhìn thấy tuyết rơi, Tô Trăn Trăn còn cảm thán trước vẻ đẹp của nó. Nhưng từ khi làm cái nghề trâu ngựa này, phản ứng đầu tiên của nàng khi thấy tuyết rơi chính là khối lượng công việc lại sắp tăng lên rồi. Thật muốn về nhà nằm trong chăn ấm xem trai đẹp tám múi nhảy s*x* dance quá đi mất. Đang nghĩ ngợi lung tung, Tô Trăn Trăn lại bất chợt nhớ đến mỹ thiếu niên hôm nọ. Dung mạo thật sự rất đẹp, đáng tiếc lại là một thái giám.
Tô Trăn Trăn vừa đi vừa thất thần, mặt đất trơn trượt, nàng trượt chân loạng choạng suýt ngã. Một bàn tay đeo chuỗi tràng hạt từ bên cạnh đưa ra đỡ lấy nàng.
"Tuyết rơi rồi, cẩn thận đường trơn."
Bàn tay đỡ Tô Trăn Trăn trắng trẻo mềm mại, mang theo khí chất thư sinh nho nhã, thoáng ngửi thấy mùi hương Phật thoang thoảng lạnh lẽo.
Lần theo ống tay áo bằng lụa thượng hạng, Tô Trăn Trăn ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một khuôn mặt tuấn tú vô song. Nếu nói tiểu thái giám mỹ thiếu niên hôm nọ mang vẻ đẹp thanh tú có phần âm u, thì gương mặt trước mắt này lại tuấn tú mang theo khí chất dịu dàng. Hơn nữa vì mùi hương Phật trên người, nên tạo cho người ta cảm giác từ bi hướng thiện.
Ánh mắt Tô Trăn Trăn di chuyển xuống dưới, chú ý đến trang phục trên người nam nhân. Tuy nàng không phải người cổ đại chính gốc, nhưng cũng hiểu ý nghĩa của bộ quan bào màu tím trên người y. Tô Trăn Trăn lập tức quỳ xuống. Hai tay nàng chắp lại đặt dưới trán, đầu ngón tay lộ ra vết thương do lạnh cóng rõ rệt.
"Đã va phải đại nhân, xin đại nhân thứ tội."
Sau lưng nam nhân có thái giám che dù cho y, những bông tuyết vụn rơi nghiêng trên người Tô Trăn Trăn, bám vào cần cổ đang cúi thấp của nàng, tôn lên làn da trắng ngần như mỡ đông. Thẩm Ngôn Từ đã gặp qua rất nhiều mỹ nhân, nữ tử trước mắt tuy có vài phần nhan sắc, không, phải là bảy phần nhan sắc, nhưng căn bản không lọt nổi vào mắt y.
Trên mặt Thẩm Ngôn Từ mang theo nụ cười, nhưng ánh mắt lại rất nhạt. Đó là sự lạnh lùng toát ra từ tận trong xương tủy, nhưng lại được che giấu cực khéo léo, người đời chỉ có thể nhìn thấy vẻ ôn nhu khiêm cung bên ngoài của y. Trên người y toát lên khí chất và phong thái được nuôi dưỡng từ thế gia đại tộc, dường như chẳng việc gì có thể khiến y đánh mất lễ nghi và giáo dưỡng.
"Trời lạnh, cầm lấy ô đi." Thẩm Ngôn Từ cúi người nhìn cung nữ trước mặt. Thân mình cung nữ rạp xuống rất thấp, khi y đến gần, nàng rõ ràng co rúm người lại. Tô Trăn Trăn đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh toát. Nàng nhớ ra rồi.
Trước đây nàng từng đọc một cuốn tiểu thuyết, trong đó có một nhân vật cung nữ làm nền trùng tên trùng họ với nàng. Cuốn sách này tên là "Hoàn Triều", kể về một vương triều bị lật đổ bởi một vị lương thần hiền đức danh tiếng lẫy lừng, một vương triều có hoàng đế mắc bệnh, một vương triều đầy rẫy giết chóc máu tanh, một vương triều bị Thái tử tiền triều khôi phục. Nam chính trong truyện tên là Thẩm Ngôn Từ, một Thái tử tiền triều ấp ủ giấc mộng phục quốc và đã thành công. Lần đầu tiên y xuất hiện trong truyện chính là dưới chân tường cung trong màn tuyết lất phất, nhường chiếc ô giấy dầu màu xanh cho một cung nữ tên là Tô Trăn Trăn.
Ánh mắt Thẩm Ngôn Từ khẽ động, nhưng nụ cười nhạt trên môi vẫn không đổi. Y biết rõ mình được đám nữ nhân này hoan nghênh đến mức nào.
"Đa tạ ý tốt của đại nhân, tỳ nữ thân phận thấp hèn, không dám vượt lễ."
Y bị từ chối rồi. Thẩm Ngôn Từ đứng thẳng dậy, ánh mắt nhìn nữ tử lạnh đi vài phần, nhưng nụ cười trên mặt lại càng thêm rạng rỡ: "Đã vậy thì tùy ngươi."
Thái giám che dù phía sau Thẩm Ngôn Từ cau mày nhìn Tô Trăn Trăn một cái, cảm thấy cung nữ này đúng là không biết điều. Cũng may vị Thẩm đại nhân này nổi tiếng là người tốt tính. Thẩm Ngôn Từ cùng thái giám kia rời đi. Tô Trăn Trăn vẫn giữ nguyên tư thế cũ không động đậy.
Nàng biết vị Thẩm đại nhân này là một kẻ nham hiểm phúc hắc, khẩu phật tâm xà đến mức nào. Trong sách, bề ngoài y là hiền thần nổi tiếng của Đại Chu, dịu dàng hòa nhã, được lòng người nhất, đối xử tốt với tất cả mọi người. Cuối cùng cũng nhờ sự hiền minh này mà được đẩy lên ngôi vị đế vương. Kỳ thực tất cả đều là kết quả do y dốc lòng toan tính, chứ chẳng phải thuận theo tự nhiên như bề ngoài. Thân phận thật sự của y là Thái tử tiền triều. Dã tâm che giấu tận xương tủy của Thẩm Ngôn Từ, chỉ có một mình Tô Trăn Trăn biết.
Vốn dĩ nàng tuyệt đối sẽ không dính dáng một chút quan hệ nào với loại người này. Nhưng thật không may, nguyên chủ lại là người của Thẩm Ngôn Từ. Thẩm Ngôn Từ cài cắm rất nhiều tai mắt trong cung, những việc này đều do thủ hạ của y làm.
Vì thế, là ông chủ lớn đứng sau màn, y chắc chắn sẽ không biết mặt từng con cờ, đặc biệt là loại tay trong cấp thấp như nàng. Tuy Thẩm Ngôn Từ không biết nàng, nhưng vị bạo quân kia sắp tìm ra nàng rồi.
Tim Tô Trăn Trăn đập thình thịch như trống dồn. Nàng sắp chết rồi. Tô Trăn Trăn chỉ là một con cờ hèn mọn nhất dưới trướng Thẩm Ngôn Từ, vì thế cho dù bị phát hiện cũng sẽ chẳng có ai đến cứu nàng, thậm chí còn đem nàng ra làm vật tế thần gánh tội thay.
Tô Trăn Trăn trở về hạ phòng. Vì nơi làm việc của nàng xa nhất nên mỗi lần về đến nơi, mọi người hầu như đã có mặt đông đủ. Trong phòng đốt một chậu than mùi không mấy dễ chịu, mấy cung nữ đang tụm năm tụm ba bàn tán chuyện phiếm.
"Nghe nói có một tiểu thái giám nhảy giếng chết rồi."
Sắc mặt Tô Trăn Trăn khẽ đổi, bất chợt nhớ đến tiểu thái giám có dung mạo xinh đẹp kia. Quả nhiên là đã chết rồi sao?
Chốn thâm cung nội viện, người ngoài nhìn vào thì thấy cao sang quyền quý, nhưng thực chất đến mạng sống của mình còn chẳng thể tự làm chủ. Hàng năm đều có thái giám, cung nữ nhảy giếng tự vẫn.
Tô Trăn Trăn biết mình không quản nổi, vì thế nàng cũng chỉ nằm trên giường thở dài không ra tiếng. Đồng thời trong lòng dâng lên một nỗi bi thương đồng bệnh tương lân. Nàng cũng sắp chết rồi. Vì lần trước có cung nữ nảy sinh sát tâm với bạo quân, nên cả hoàng cung bị lật tung lên một lượt.
Thẩm Ngôn Từ ung dung sai thủ hạ vứt ra vài con cờ không quan trọng để kết thúc chuyện này. Tô Trăn Trăn chính là một trong số những con cờ thí mạng đó. Nàng nhớ nguyên chủ cho đến lúc chết vẫn còn niệm tình Thẩm Ngôn Từ. Đúng vậy, nguyên chủ thầm thương trộm nhớ Thẩm Ngôn Từ. Là một kẻ lụy tình. Nghe nói cuối cùng nàng ta chết vẫn còn ôm chặt chiếc ô Thẩm Ngôn Từ tặng.
Tô Trăn Trăn trở mình, thấy có người vén rèm bước vào, trong tay ôm một chiếc ô giấy dầu quen thuộc.
"Hồng Hạnh, lấy đâu ra chiếc ô này thế? Trông có vẻ không rẻ đâu."
"Là Thẩm đại nhân tặng ta đó." Hồng Hạnh sinh ra với khuôn mặt kiều diễm, ít nhiều cũng được coi là một mỹ nhân.
Nàng ta ôm chiếc ô giấy dầu trong tay, trên mặt lộ ra nụ cười thẹn thùng. Lại thêm một kẻ lụy tình. Nếu Tô Trăn Trăn nhớ không nhầm thì Hồng Hạnh cũng là một tay trong.
Mặc dù Tô Trăn Trăn biết mình sắp chết, nhưng ngày hôm sau nàng vẫn phải đi làm. Trên mạng có một câu nói đùa rất nổi tiếng. Buổi sáng đi bệnh viện phát hiện bị ung thư, buổi chiều làm gì? Đương nhiên là đi làm rồi, vì chỉ xin nghỉ có nửa ngày thôi mà. Tô Trăn Trăn cảm thấy mình hiện tại chính là tình cảnh này. Lưỡi dao treo lơ lửng trên đầu, biết chắc sẽ rơi xuống, nhưng không biết khi nào sẽ rơi. Và để sinh tồn cho ngày hôm nay, nàng vẫn phải tiếp tục làm việc.
Hôm nay trời nắng, nàng tan làm sớm hơn. Trên đường về, Tô Trăn Trăn thấy phía trước có một đám người vây quanh. Nàng tò mò kiễng chân nhìn thử, chỉ thấy đám người đó mặt mày tái mét, có người không nhịn được mà nôn thốc nôn tháo. Đây là con đường tất yếu phải đi qua để về hạ phòng. Tô Trăn Trăn cắm đầu đi qua, nhìn thấy một đại thái giám thân hình béo tốt đang đứng đó, ánh mắt quét qua đám cung nữ này, cuối cùng dừng lại sau lưng nàng.
Tô Trăn Trăn còn chưa kịp phản ứng đã bị hai tiểu thái giám bên cạnh đại thái giám kia lôi xềnh xệch qua.
"Ngươi cũng qua đây mà nhìn cho kỹ."
Tô Trăn Trăn bị ép đứng đó. Nàng nhìn thấy phía trước có một cái xửng hấp khổng lồ, khiến nàng nhớ đến bộ phim Tây Du Ký bản cũ xem hồi nhỏ. Cảnh thầy trò Đường Tăng bị yêu quái bỏ vào xửng hấp, lồng ghép với tiếng nhạc vui nhộn, chẳng hề khiến người ta cảm thấy đáng sợ. Tô Trăn Trăn hồi nhỏ chẳng hiểu chuyện gì, đương nhiên không thấy sợ. Nhưng Tô Trăn Trăn của hiện tại đã có thể thấu hiểu nỗi sợ hãi tột cùng này rồi.
"Nói cho các ngươi biết, kẻ nào dám có dị tâm, đây chính là kết cục!" Đại thái giám bóp cổ họng nói. Mặt Tô Trăn Trăn trắng bệch hơn cả giấy. Đây là đang... hấp người.
Tô Trăn Trăn hồn xiêu phách lạc trở về hạ phòng. Các cung nữ trong phòng ngồi túm tụm, sắc mặt ai nấy đều rất khó coi, hiển nhiên đa phần đều đã biết chuyện hấp người hôm nay.
Tô Trăn Trăn sờ lên cái cổ lạnh toát của mình. Bị bán sang Myanmar chích điện ba ngày còn tưởng người nhà đang đùa với mình cơ đấy. Chiếc ô giấy dầu của Hồng Hạnh vẫn đặt bên gối nàng ta, đó là thứ nàng ta trân quý nhất.
"Thật không ngờ, Hồng Hạnh lại là nghịch tặc."
"Đúng vậy."
Các cung nữ thì thầm bàn tán, Tô Trăn Trăn ngả đầu nằm vật xuống giường. Nàng lại nằm mơ. Nàng mơ thấy mình đang ở một nơi rất nóng, khắp nơi đều là hơi nước bốc lên nghi ngút. Tô Trăn Trăn giơ tay muốn đẩy vật bên trên ra để thoát thân, nhưng lại bị người ta đè chặt. Nàng khó nhọc lên tiếng, lại phát hiện mình không tài nào phát ra âm thanh. Cuối cùng, Tô Trăn Trăn bị cảm giác ngạt thở làm cho tỉnh giấc. Nàng mở mắt ra, phát hiện q**n l*t nỉ của mình đang quấn chặt quanh cổ.
Tô Trăn Trăn: "..."
Tô Trăn Trăn nhìn sắc trời, bên ngoài trời còn chưa sáng, nàng đã phải dậy đi làm rồi. Vì nơi làm việc xa nhất nên nàng là người dậy sớm nhất, về muộn nhất trong cả hạ phòng. Làm, làm cái kiếp cung nữ tạp dịch này. Tô Trăn Trăn mặc quần áo tử tế rồi ra khỏi phòng. Tinh thần nàng không tốt lắm, ỉu xìu như cọng bún thiu. Đi ngang qua gian phối phòng bên cạnh điện Phụng Thiên, nàng lại nhìn thấy tiểu thái giám kia.
Chưa chết này.
Tô Trăn Trăn bỗng dưng thở phào nhẹ nhõm, xem ra tiểu thái giám nhảy giếng tự vẫn không phải là hắn.
Ánh mắt Tô Trăn Trăn di chuyển xuống dưới, nhìn vào mu bàn tay hắn. Vết thương dường như cũng đã lành lặn kha khá rồi.
Tô Trăn Trăn ma xui quỷ khiến bước tới: "Ta sắp chết rồi."
Tiểu thái giám quay đầu nhìn thấy nàng, lông mày lập tức nhíu chặt.
Tô Trăn Trăn chẳng thèm quan tâm đến sắc mặt khó coi của tiểu thái giám, nàng đột nhiên òa khóc nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem, rồi đưa tay túm lấy vạt áo hắn chùi nước mũi. Tiểu thái giám kinh ngạc nhìn nàng.
Lục Hòa Húc nhận được một danh sách tay trong, nhưng chỉ là danh sách cấp thấp, giống như vật tế thần bị ai đó ném ra để dẹp yên chuyện nào đó. Và cho đến tận bây giờ, ám vệ vẫn chưa tra ra kẻ đứng sau màn là ai.
Lục Hòa Húc không quan tâm. Bởi vì hắn thấy không sao cả, cũng chẳng hứng thú.
Danh sách tay trong này đã đến tay hắn từ rất lâu rồi. Ám vệ bên cạnh làm việc cho hắn, điều tra rõ ràng thông tin của từng người trong danh sách, thậm chí còn đính kèm cả tranh chân dung.
Vì vậy, ngay cái nhìn đầu tiên, Lục Hòa Húc đã nhận ra nàng.
Tô Trăn Trăn.
Một tay trong cấp thấp. Hắn có thể giết nàng bất cứ lúc nào.
Khi tay hắn chạm vào cổ nàng, hắn đã nghe thấy lời nàng nói.
【Tay đẹp thật đấy, muốn l**m quá.】
Bây giờ, tên tay trong này đang khóc lóc thảm thiết như thể ngày mai sẽ chết, kéo tay áo hắn chùi nước mũi ghê tởm, hắn lại nghe thấy tiếng lòng nàng đang nói:
【Ngươi thật thơm.】
Lời tác giả: Tô Trăn Trăn: Thơm thật đấy chị em ơi.
Lục Hòa Húc: Là phu quân.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận