Bạo Quân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta
Chương 16: Cuối cùng cũng chạm được rồi
Tô Trăn Trăn nằm bên mép giường ngủ thiếp đi, đến khi tỉnh lại thì phát hiện trên giường đã chẳng còn ai.
Cửa sổ chưa mở, ánh nắng ban mai rọi vào phòng, hôm nay lại là một ngày nắng đẹp.
Thời gian tuyệt vời để ở riêng với mỹ thiếu niên lại bị nàng ngủ quên mất, lười biếng thế này thì làm sao theo đuổi người ta được chứ.
Tô Trăn Trăn cử động cơ thể cứng đờ, cảm thấy cổ như bị trẹo.
Trời còn sớm, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào huyên náo, cửa viện không đóng, một đội Cẩm Y Vệ đeo đao xông vào, bắt đầu lục soát tiểu viện.
Tô Trăn Trăn nép mình vào góc tường cúi đầu đứng đó, nghe rõ cả tiếng tim mình đập thình thịch.
Người dẫn đầu bước vào, quan sát nàng từ trên xuống dưới một lượt: "Có thấy một kẻ mặc đồ đen nào không?"
Tô Trăn Trăn lắc đầu.
Đội Cẩm Y Vệ kia vừa vặn lục soát xong: "Đại nhân, không có ai cả."
"Đi."
Đội Cẩm Y Vệ này đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Tô Trăn Trăn thở phào nhẹ nhõm.
Nàng còn tưởng thân phận nằm vùng của mình bị bại lộ rồi chứ, hóa ra chỉ là truy bắt hắc y nhân.
Cẩm Y Vệ canh phòng nghiêm ngặt như vậy mà còn dám xông vào, không biết là gan to hay là liều mạng nữa.
Tô Trăn Trăn từ góc tường bước ra, định đi đóng cửa phòng thì bất chợt một giọt nước rơi xuống mặt.
Nàng đưa tay quệt qua má, một vệt máu đỏ tươi đập vào mắt.
Tô Trăn Trăn đứng chôn chân tại chỗ, không dám ngước lên nhìn.
Nàng nhấc chân, tay chân cứng đờ muốn bước ra khỏi căn phòng này.
Nhưng kẻ nấp trên xà nhà còn nhanh hơn nàng.
Một lưỡi dao găm lặng lẽ kề sát cổ nàng, theo sau là giọng nữ trầm thấp: "Đừng động đậy."
Tô Trăn Trăn lập tức đứng im như tượng.
"Ngươi biết chữa bệnh?"
Trong phòng chất đầy thảo dược nên hắc y nhân mới hỏi như vậy.
Tô Trăn Trăn vội vàng đáp: "Biết, ngươi đừng giết ta, ta có thuốc, có thể chữa thương."
Lưỡi dao kề cổ nàng từ từ thu lại: "Quay lại đây."
Tô Trăn Trăn cẩn thận xoay người, nhìn thấy nữ tử mặc đồ đen bịt mặt phía sau, dáng người mảnh khảnh, chỉ lộ ra đôi mắt, trên cánh tay có một vết dao chém sâu thấu xương.
Nhìn thấy mặt Tô Trăn Trăn, đôi mắt hắc y nhân rõ ràng hơi mở to hơn một chút.
Chắc chắn không phải bị nhan sắc của nàng làm cho kinh ngạc, mà là người quen.
Tô Trăn Trăn mở tủ thuốc nhỏ của mình, lấy ra một lọ sứ trắng đưa cho nàng ta: "Thuốc cầm máu."
Hắc y nhân thân hình mảnh mai nhưng không hề thiếu sức mạnh nhìn chằm chằm Tô Trăn Trăn một lúc, đột nhiên nắm lấy cánh tay nàng, rạch một đường lên mu bàn tay nàng.
"Ưm..."
Tên khốn kiếp!
Tô Trăn Trăn đau đớn kêu lên, nhìn hắc y nhân rắc thuốc lên vết thương của mình.
Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, hắc y nhân mới dùng thuốc đó cho vết thương của chính mình.
"Quay đi."
Tô Trăn Trăn ngoan ngoãn quay người lại.
Khoảnh khắc tiếp theo, nàng cảm thấy gáy đau nhói.
Lại bị chặt gáy rồi.
Cảm giác đau đớn quen thuộc này.
Hắc y nhân một tay đỡ lấy nữ tử, kéo nàng lên giường, sau đó xóa sạch dấu vết trong phòng rồi mới nhảy cửa sổ rời đi.
Tô Trăn Trăn nghĩ, chắc là nàng đang nằm mơ, nhưng dù biết là mơ cũng khiến người ta sợ hãi.
Nàng trở lại nhà lao tăm tối ẩm ướt của Chiếu ngục, lần này không có tiểu thái giám đến cứu nàng.
Những dụng cụ tra tấn nàng từng thấy lần trước được bày ra trước mặt, trên đó vương vãi những vệt máu cũ loang lổ.
Nàng nhìn thấy trên đó trói một người phụ nữ, tóc đen bết máu, bạch y trên người đẫm máu, thoi thóp hơi tàn.
Người nọ nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu nhìn về phía nàng.
Tô Trăn Trăn nhìn thấy người đó có khuôn mặt y hệt mình.
Hà... Tô Trăn Trăn hít sâu một hơi lạnh, tỉnh dậy từ cơn ác mộng.
Trời nóng thế này mà người nàng ướt đẫm mồ hôi lạnh, vết thương trên mu bàn tay cũng đau rát.
Trời đã tối, bóng đêm bao trùm, nhưng trong phòng lại có ánh sáng.
Trong căn phòng nhỏ có thêm một chiếc đèn lưu ly.
Tiểu thái giám đứng trước tủ thuốc của nàng, đang tò mò xem xét những loại thuốc kỳ lạ nàng chế ra.
Tô Trăn Trăn ngơ ngác ngồi dậy, xòe bàn tay đang nắm chặt ra, phát hiện bên trong có một chiếc lá vàng.
Tô Trăn Trăn: ...
Lúc đầu nàng còn chưa chắc chắn, nhưng giờ xem ra hắc y nhân kia chính là Liễu Thính Nguyệt rồi.
Làm nghề này đúng là nguy hiểm thật.
Nghĩ đến đám Cẩm Y Vệ hung thần ác sát xông vào lúc nãy, Tô Trăn Trăn không nhịn được mà rùng mình.
Biết đâu lúc nào đó nàng cũng chết bất đắc kỳ tử.
Nghe thấy tiếng động phía sau, Lục Hòa Húc quay người lại.
Nữ tử ngồi đó thẫn thờ, tóc dài xõa tung, y phục xộc xệch, sắc mặt trắng bệch, trông như bị rút mất hồn phách.
Lục Hòa Húc bước tới: "Ngươi ngủ nhiều thật đấy."
Có khả năng là nàng bị ngất xỉu không?
Có lẽ vì ánh sáng trong phòng quá ấm áp, hoặc cũng có thể vì thiếu niên trước mắt quá đẹp.
Tô Trăn Trăn ngẩng đầu, đuôi mắt hơi ửng đỏ, nàng rướn người về phía trước, dang tay ôm chầm lấy hắn.
Cơ thể thiếu niên cứng đờ, theo bản năng cau mày, một tay đặt lên vai nàng.
[Ta thật sự rất sợ.]
[Ta không muốn ở một mình nữa.]
Nhiệt độ cơ thể nàng thấm qua lớp y phục của thiếu niên.
Lục Hòa Húc rũ mắt, bàn tay đặt trên vai nữ tử rốt cuộc vẫn không dùng sức đẩy nàng ra.
Khóc thảm thiết thật.
Hắn nghĩ, thật đáng thương.
Tô Trăn Trăn thực sự rất sợ hãi.
Nàng nắm chặt ống tay áo rộng thùng thình của tiểu thái giám, đôi mắt sưng húp như quả hạch đào, khuôn mặt ngước lên nhìn hắn chăm chú, giọng nói nghẹn ngào: "Ngươi có muốn... kết làm đối thực với ta không?"
Tiểu thái giám không trả lời.
Trong phòng yên tĩnh đến mức ánh sáng trong mắt Tô Trăn Trăn dần vụt tắt.
Cánh tay đang ôm lấy tiểu thái giám của nàng từ từ trượt xuống.
[Làm sao bây giờ, khó chịu muốn chết đi được.]
Một người bảo hắn đừng chết, lại suốt ngày đòi chết.
Đồng ý với nàng là được chứ gì.
Thật phiền phức.
"Được."
Hả?
Thực ra lúc đó Tô Trăn Trăn chỉ là bốc đồng nhất thời, nàng thực sự không ngờ Mục Đán sẽ đồng ý.
Và hình như hắn thực sự có tám múi cơ bụng.
Tô Trăn Trăn sờ sờ mặt mình, lúc nãy nàng áp vào bụng thiếu niên, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn kia, rõ ràng gầy như vậy, eo nhỏ như vậy mà lại có cơ bụng.
Tô Trăn Trăn tuy không mê tín, nhưng vẫn đi xem lịch.
Ngày mai là mùng một tháng bảy, ngày đầu tháng, thích hợp cưới hỏi.
Tô Trăn Trăn lấy số bạc mình tích cóp được ra, nàng muốn xuống núi mua chút đồ dùng cho hôn lễ.
"Chúng ta xuống núi được không?"
Theo quy định thì nàng là cung nữ, không được tùy ý rời khỏi cung Thanh Lương.
"Được."
"Thật sao?"
Tiểu thái giám gật đầu với nàng, sau đó khi mặt trời lặn vào ngày hôm sau, hắn cầm một tấm lệnh bài xuất hiện ở cổng tiểu viện vẫy tay gọi nàng.
Tô Trăn Trăn đã chuẩn bị xong từ sớm, lập tức cầm túi tiền đi theo.
Kể từ khi xuyên sách, Tô Trăn Trăn ở trong hoàng cung gần nửa năm, cả ngày bị tường cung vây hãm làm trâu làm ngựa, nàng vốn tưởng phải đợi đến năm hai mươi lăm tuổi mới được xuất cung, không ngờ nhờ phúc của Mục Đán mà được ra ngoài sớm để cảm nhận thành Kim Lăng thời cổ đại.
Vì đang là mùa hè nên ban ngày oi bức, người đi đường thưa thớt, nhưng vừa vào đêm, những người đã bí bách cả ngày liền đổ ra đường.
Dọc đường đi, tửu lầu quán trà, thuyền hoa du ngoạn tấp nập, trên đường người đông như mắc cửi, lại nhìn thấy đèn lồng Ngao Sơn, đèn đuốc kéo dài bất tận, đẹp không sao tả xiết, nghe nói là đồ trang trí dịp Tết Đoan Ngọ tháng trước vẫn chưa dỡ xuống.
Tô Trăn Trăn tỏ ra rất phấn khích, trái ngược với sự hào hứng của nàng, tiểu thái giám có vẻ không mấy hứng thú, thậm chí dọc đường đi đôi mày thanh tú cứ nhíu chặt, hai tay khoanh trước ngực, mặt lạnh tanh, chuyên chọn những chỗ vắng vẻ mà đi, như thể cực kỳ ghét con người.
Nhưng khuôn mặt thiếu niên này quá đẹp, khiến các thiếu nữ không kìm được cứ nhìn chằm chằm vào hắn.
"Ăn kẹo hồ lô không?"
"Không ăn."
Tô Trăn Trăn mua hai xiên kẹo hồ lô, một xiên cho Mục Đán, một xiên mình ăn.
Nàng không hảo ngọt, kẹo hồ lô hơi quá ngọt, ăn một quả liền dừng lại, quay đầu nhìn thì thấy thiếu niên đứng sau lưng đã ăn hết lớp đường bên ngoài kẹo hồ lô, chỉ còn lại những quả táo gai trơ trọi.
Tô Trăn Trăn: ...
Vì là lần đầu kết hôn nên Tô Trăn Trăn cũng không có kinh nghiệm, và có vẻ tiểu thái giám còn thiếu kinh nghiệm hơn nàng.
Nàng dựa theo ký ức của mình, dẫn Mục Đán đến cửa hàng mứt quả, định mua ít táo tàu, lạc...
"Hai vị sắp thành thân sao? Chúc mừng hai vị, sớm sinh quý tử nhé."
Ông chủ đã quen tiếp khách, vừa thấy mua hai thứ này là lời chúc phúc tuôn ra như suối.
Ơ...
Tô Trăn Trăn bỗng thấy hơi ngượng, cũng không phải nàng ngại cho mình, mà là sợ Mục Đán ngại.
Dù sao bọn họ cũng chẳng có cơ hội sớm sinh quý tử đâu.
Biết đâu có thể học theo Ngụy Hằng, nhận một đứa con nuôi.
Nàng quay người lại, thấy thiếu niên hoàn toàn không để ý đến lời ông chủ nói, chỉ chăm chú nhìn hộp kẹo màu hổ phách đặt chính giữa cửa hàng.
"Dô, tiểu lang quân thật tinh mắt, đây là hàng ngoại nhập, gọi là kẹo bơ hạt."
Tô Trăn Trăn hỏi: "Ngươi muốn ăn không?"
"Không muốn."
"Mua một ít đi." Tô Trăn Trăn bảo ông chủ cân một ít, chỉ một chút xíu thôi mà đã tốn mất một tháng bổng lộc của nàng.
Thôi kệ, ngàn vàng khó mua nụ cười mỹ thiếu niên.
Chưa ra khỏi cửa hàng, Lục Hòa Húc đã bưng hộp kẹo bơ hạt, bỏ một viên vào miệng, đôi mắt híp lại, rõ ràng là thấy ngon.
Tô Trăn Trăn cũng đưa tay lấy một viên, vừa cho vào miệng đã thấy vị ngọt đậm đà, kẹo chắc, thơm mùi sữa, cắn ra bên trong là nguyên một hạt hạnh nhân.
Hai người ra khỏi cửa hàng mứt quả, lại đi đến tiệm bánh ngọt gần đó, mua một hộp bánh táo đỏ nhỏ, kèm theo một bình rượu mơ đang vào mùa.
Đồ ăn đồ uống mua xong rồi, còn lại là đồ trang trí và quần áo.
Ví dụ như chữ Hỷ đỏ, áo cưới, nến hỷ...
Tuy đơn giản nhưng nghi thức cần thiết cũng không thể thiếu, cuộc sống chính là được tạo nên bởi những điều này.
Hai người đi về phía con phố chuyên bán đồ cưới.
"Ta ở trong cung không có bạn bè gì, chúng ta thành thân có cần mời bạn bè của ngươi đến ngồi một chút không?"
Khi Vương Cát còn tại vị, đối thực là điều cấm kỵ, bị phát hiện sẽ bị đày vào Thận Hình Ty, dưới sự trừng phạt nghiêm khắc, văn hóa đối thực trong hoàng thành từng một thời chỉ có thể tồn tại trong bóng tối vặn vẹo. Mãi đến khi Ngụy Hằng thay thế Vương Cát trở thành Đại nội tổng quản, hắn thi hành chính sách khoan dung nhân từ, đưa ra tiêu chuẩn, đối thực bình thường sẽ không bị trừng phạt.
"Không có bạn bè." Thiếu niên ngậm kẹo trong miệng, giọng nói hơi mơ hồ.
"Vậy... có cần nói cho nghĩa phụ ngươi biết không?"
"Không cần." Lục Hòa Húc đưa tay mò kẹo bơ hạt, phát hiện bên trong đã bị hắn ăn sạch.
Hắn l**m môi, có chút chưa đã thèm.
"Được."
Tô Trăn Trăn không hỏi lý do, nếu Mục Đán không muốn nói cho Ngụy Hằng biết thì không nói.
"Chúng ta còn phải mua hai bộ hỷ phục, một đôi nến hỷ và một bộ chăn hỷ nữa."
Đây đã là những nghi thức thành hôn đơn giản nhất rồi.
Hai người vào phố đồ cưới, mua chữ Hỷ và nến đỏ, sau đó lại đến tiệm may, ông chủ mang ra mấy mẫu chăn hỷ và hỷ phục thịnh hành nhất năm nay.
"Cái này thế nào?" Tô Trăn Trăn chọn một mẫu.
"Tiểu nương tử thật tinh mắt, đây là mẫu Uyên ương nghịch nước." Ông chủ khen ngợi hết lời: "Nhìn chất vải này, đường thêu này xem."
Lục Hòa Húc cúi đầu nhìn, hai con vịt: "Ừm."
Hắn gật đầu, rõ ràng không mấy hứng thú với tiệm may.
Tô Trăn Trăn chọn chăn hỷ, còn lại hỷ phục.
Đều là đồ may sẵn, ông chủ nhìn chiều cao vóc dáng hai người, chọn cho họ kích cỡ vừa vặn.
Mua sắm đồ cưới xong xuôi, trời cũng không còn sớm, Tô Trăn Trăn và Mục Đán cùng nhau quay về núi Thanh Lương. Lúc đi ngang qua cửa hàng mứt quả kia, Tô Trăn Trăn lại đau lòng bỏ ra một tháng bổng lộc nữa mua cho Mục Đán một hộp kẹo bơ hạt.
Thiếu niên cõng chăn hỷ sau lưng, vừa ăn kẹo bơ hạt vừa chậm rãi đi men theo lề đường, dường như là đang tránh né đám đông.
Tô Trăn Trăn cõng hai bộ hỷ phục và một ít đồ ăn phía sau.
Người đông đường hẹp, nàng bị ai đó huých một cái, người nghiêng sang một bên, bình rượu mơ nhỏ bằng bàn tay trong tay va vào người Mục Đán bên cạnh.
[Đụng trúng rồi.]
[Gần quá.]
[Người thơm quá, bảo bối, chàng là một viên kẹo bơ hạt.]
Thiếu niên cúi đầu nhìn nàng, gò má nữ tử trắng ngần, rõ ràng trông nàng còn giống núi băng kem sữa hơn hắn.
Lục Hòa Húc theo bản năng nghiến răng, không biết cắn một miếng sẽ có mùi vị thế nào.
Hắn giơ tay, xách lấy bình rượu mơ đang lắc lư kia.
Tô Trăn Trăn đứng sau lưng hắn, nhìn ánh đèn hắt lên khuôn mặt hắn.
Sao hình như... cao lên rồi thì phải.
"Nghe nói gì chưa? Bệ hạ muốn tổ chức thi lại kỳ khoa cử lần này." Một người đàn ông trung niên vẻ mặt thư sinh ôm sách vở trong lòng, vai đeo tay nải vội vã đi về phía nhà trọ.
"Ta còn nghe nói vụ gian lận thi cử lần này bắt rất nhiều người, hơn hai mươi quan chấm thi bị lăng trì, những kẻ gian lận bị bắt lần này sẽ bị cấm thi vĩnh viễn, không được làm quan."
"Đúng vậy, trước đây có tin đồn vị Bệ hạ của chúng ta bị điên, giờ xem ra chưa biết chừng là giả điên đấy. Bày mưu tính kế trong màn trướng như vậy, đúng là không kêu thì thôi, một tiếng kêu làm kinh động lòng người."
Tô Trăn Trăn nghe mấy thư sinh đứng tụ tập bàn tán sôi nổi, trên mặt đều lộ vẻ mong chờ kỳ thi lại.
Nhìn xa hơn về phía trước, nàng thấy có một đài cao, trên đài có một người ăn mặc như thư sinh đang nói chuyện, tay chân múa may, đầy vẻ kích động, nhưng người bên dưới lại bỏ đi ngày càng nhiều.
"Vụ gian lận thi cử lần này có lần một ắt có lần hai, ai dám đảm bảo kỳ thi lại sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa..."
"Đi thôi đi thôi, còn bận ôn bài nữa."
"Đúng đấy, nghe nói người giám thi lần này là vị tân Lễ bộ Thượng thư kia, cũng xuất thân hàn môn."
"Này, mọi người nghe ta nói đã, mọi người nghe ta nói..."
Ngươi muốn nói cái gì?
Tô Trăn Trăn đi ngang qua trước đài.
Người thư sinh kia lập tức nói: "Tiểu nương tử, về nói với người nhà cô, chuyện gian lận thi cử này có lần một ắt có lần hai, hoàn toàn không thể ngăn chặn được..."
"Có cho trứng gà không?" Tô Trăn Trăn quét mắt nhìn một lượt, trên đài chỉ có một tờ giấy, bên trên ký một cái tên.
Thư liên danh?
À, trong nguyên tác có một đoạn các thí sinh thi trượt viết thư liên danh gửi đến Cẩm Y Vệ, sau đó bị đánh đuổi ra ngoài.
Việc này gây ra làn sóng phẫn nộ trong giới sĩ tử hàn môn, khiến danh tiếng của vị bạo quân kia càng thêm tồi tệ.
Nàng nhớ hoạt động này còn do Thẩm Ngôn Từ phái người tổ chức.
Giờ xem ra, trên thư liên danh này cũng chẳng có ai ký tên cả.
Người thư sinh kia nghẹn lời: "Đi đi đi."
Không có trứng gà thì thôi vậy.
Tô Trăn Trăn dẫn Mục Đán rời đi.
Người thư sinh ngồi xổm trên đài, nhìn người xung quanh thưa thớt dần, vẻ mặt hắn trở nên âm u, nhảy xuống đài xé nát thư liên danh, sau đó khoảnh khắc tiếp theo, không biết từ đâu xuất hiện một toán Cẩm Y Vệ, bịt miệng lôi hắn đi.
Tô Trăn Trăn và Mục Đán trở về cung Thanh Lương thì cũng đã gần giờ Tý.
Tiếng côn trùng rả rích, cây cỏ tốt tươi, trong không khí thấm đẫm hương vị của mùa hè.
"Ta đi xào mấy món."
Trong bếp nhỏ ngày nào cũng có người mang rau dưa hoa quả tươi đến.
Tiểu thái giám ngồi trên ghế đẩu trong bếp, dưới sự chỉ đạo của Tô Trăn Trăn rửa hai quả dưa chuột và hai quả cà tím.
Tô Trăn Trăn làm món dưa chuột xào trứng và cà tím kho.
Nàng không giỏi nấu các món thịt, rau củ thì chỉ cần xào qua dầu, nêm chút muối là được.
"Có thể bưng ra ngoài rồi."
"Bưng đi đâu?"
Tô Trăn Trăn quay đầu, thấy thiếu niên đang khom lưng đứng trước hai đĩa thức ăn, cúi đầu ngửi ngửi.
"Bàn đá ngoài sân ấy."
Có lẽ vì không hứng thú với hai món này nên thiếu niên đứng thẳng dậy, mỗi tay cầm một đĩa, quay người bưng ra ngoài.
Ngoan quá.
Tô Trăn Trăn ngắm nhìn bóng lưng ngoan ngoãn của mỹ thiếu niên một chút, rồi mới nhớ ra mình còn làm một món khoai lang ngào đường.
Nàng bưng đĩa khoai lang ngào đường ra bàn đá ngoài sân, thiếu niên đang kiễng chân hái nho ở góc sân.
Giàn nho này mọc hoang, lan từ góc tường ra, vì không làm giàn nên chỉ bò dọc theo chân tường một đoạn, kết rất ít quả.
Mục Đán đứng đó, ngón tay trắng nõn ngắt một quả bỏ vào miệng.
"Chua không?" Tô Trăn Trăn sáp lại gần.
Nàng cũng thèm lắm rồi, nhưng vẫn không dám ăn, cứ sợ chua.
"Không chua."
Vậy để nàng nếm thử.
Tô Trăn Trăn tự hái một quả, chùi chùi vào áo, sau đó bóc vỏ, cắn một miếng.
Oẹ... chua đến mức nàng quên cả quản lý biểu cảm.
Tô Trăn Trăn nước mắt lưng tròng nhìn Mục Đán.
Thiếu niên chớp mắt, lại bỏ một quả vào miệng: "Không chua."
Tô Trăn Trăn: ...
"Qua ăn cơm thôi."
Nàng nghe thấy giọng mình chua loét.
Một bình rượu mơ nhỏ được đặt ở đó, đã mở nắp để rượu thở.
Tô Trăn Trăn có thể ngửi thấy mùi hương mơ thanh mát.
Thiếu niên vừa chú ý đến đĩa khoai lang ngào đường trên bàn: "Đây là cái gì?"
Món trẻ con.
"Khoai lang ngào đường, nếm thử không?"
Ngón tay thon dài của thiếu niên cầm đũa, gắp một miếng khoai lang, những sợi đường mảnh dẻ như tơ nhện dính dấp kéo lên.
"Nhúng vào bát nước lạnh này."
Tô Trăn Trăn chỉ vào bát nước lạnh đã chuẩn bị sẵn bên cạnh.
Miếng khoai lang được nhúng vào nước lạnh.
Gắp ra ăn sẽ rất giòn.
Tô Trăn Trăn ngồi bên cạnh, đợi Mục Đán ăn hết đĩa khoai lang ngào đường này mới cùng hắn về phòng thay đồ.
Hai người vẫn mỗi người một phòng.
Tô Trăn Trăn rửa mặt qua loa, sau đó ngồi trước bàn trang điểm thoa chút phấn hồng nhạt, cuối cùng nhìn thỏi son màu đỏ tươi, nàng nghĩ ngợi một chút rồi vẫn tô một ít.
Khuôn mặt nàng hiện tại thuộc kiểu mỹ nhân ngây thơ, trang điểm quá đậm ngược lại không hợp.
Bộ hỷ phục được treo trên giá áo, Tô Trăn Trăn đứng dậy, hai tay v**t v* chất vải, không phải loại vải quá tốt, đường cắt may cũng không hoàn hảo, duy chỉ có màu sắc nhuộm rất đẹp, đỏ rực như đóa mẫu đơn đang nở rộ.
Nàng lấy xuống, cẩn thận mặc vào người.
Màu đỏ chính tông rực rỡ, lờ mờ hiện ra trong gương, trên mặt gương còn dán chữ Song Hỷ.
Tô Trăn Trăn ấn tay lên ngực, không hiểu sao lại thấy hồi hộp.
Dù sao cũng là lần đầu tiên kết hôn, hồi hộp là chuyện bình thường.
Nàng tự an ủi bản thân, sau đó nghe thấy bên ngoài có tiếng động liền đẩy cửa bước ra.
Cửa phòng đối diện đã mở, Mục Đán mặc hỷ phục đứng đó, thiếu niên da trắng, bộ hỷ phục đỏ rực càng làm tôn lên làn da trắng lạnh của hắn, đêm dài in bóng hắn, hàng mi đen nhánh, tóc đen như mực, hắn quay người nhìn nàng, hai tay chắp sau lưng, dung mạo tuyệt mỹ.
Vì chênh lệch chiều cao một chút xíu, nên Tô Trăn Trăn bỗng cảm thấy trong ánh mắt hắn có vài phần bễ nghễ.
Trong đồng tử đen láy của Lục Hòa Húc in bóng hình nữ tử mặc hỷ phục.
Màu đỏ tanh nồng nhớp nháp khi khoác lên người nàng, bất ngờ lại trở nên nhu mì.
Tô Trăn Trăn hơi ngửa đầu, đi đến trước mặt thiếu niên.
Nàng ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Có bái thiên địa không?"
"Nếu nàng muốn."
"Vậy bái đi."
Ai biết được kiếp này còn tìm được mỹ thiếu niên như vậy để bái thiên địa lần nữa không chứ.
Vì không có người chủ trì, nhìn dáng vẻ Mục Đán cũng biết hắn không rõ quy trình hôn lễ, Tô Trăn Trăn nhớ lại những cảnh trong phim truyền hình, căng thẳng run rẩy mở miệng: "Nhất bái thiên địa."
Nàng và thiếu niên đứng cùng một chỗ, vái trời đất một lạy.
"Nhị bái cao đường."
Lục Hòa Húc xoay người, hai người đối diện với những chiếc ghế trống không.
Tô Trăn Trăn không bái xuống.
Thiếu niên bên cạnh cũng không bái.
"Cái đó, còn một cái phu thê giao bái nữa."
Sau một hồi im lặng, hai người không nói gì, trực tiếp bỏ qua bước thứ hai, tiến hành phu thê giao bái.
Ánh trăng mờ ảo, bọn họ đứng đối diện nhau, ánh trăng dịu dàng chiếu lên khuôn mặt non nớt của cả hai.
"Phu thê giao bái."
Tô Trăn Trăn nói xong, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng, khẽ cúi người.
Lục Hòa Húc cúi đầu nhìn nàng một cái, cũng chậm rãi cúi người xuống.
Trông cũng ra dáng ra hình phết.
"Được rồi, chúng ta ăn cơm thôi, muộn lắm rồi."
Tô Trăn Trăn bước ra ngoài trước, nàng ngồi xuống bên bàn đá, rót cho mình một ly rượu mơ.
"Ngươi uống được rượu không?"
"Không thích uống."
Tô Trăn Trăn không nói gì, đặt bình rượu mơ xuống.
Thực ra nàng định uống rượu hợp cẩn.
Ánh mắt Lục Hòa Húc lướt qua đôi mày đang rũ xuống của nàng: "Có thể uống một chút."
Rượu nhạt thếch đối với hắn cũng chỉ như nước lã.
"Vậy rót cho ngươi một chút xíu thôi." Đôi mắt người con gái lập tức sáng bừng lên.
Lần đầu tiên Lục Hòa Húc thấy một kẻ nằm vùng như vậy.
Cảm xúc đều viết hết lên mặt.
"Cái này coi như là rượu hợp cẩn của chúng ta."
"Rượu hợp cẩn?"
"Rượu hợp cẩn có nghĩa là, hòa làm một thể, đồng cam cộng khổ."
Thiếu niên cầm ly rượu trong tay, dường như đang nghiền ngẫm tám chữ này.
Lục Hòa Húc chống cằm ngồi trên ghế đá, người hơi ngả về sau, bộ hỷ phục trên người hơi rộng, trống trải phác họa dáng người mảnh khảnh của hắn. Thiếu niên mày ngài mắt phượng, đôi mắt dán chặt lên mặt nàng.
Hắn đang xem xét nàng.
Cuối cùng, hắn chậm rãi mở miệng: "Vậy, nàng sẽ phản bội ta sao?"
Hả?
"Sẽ không đâu." Tô Trăn Trăn lắc đầu.
Nàng sẽ không ngoại tình.
Ánh mắt thiếu niên nhàn nhạt rơi trên người nàng, không nói gì.
Tô Trăn Trăn nghĩ một chút, vươn ngón út của mình ra: "Kẻ phản bội phải nuốt một vạn cây kim, ngoéo tay."
Ánh mắt Lục Hòa Húc rơi vào ngón tay út đó, rất nhỏ, làn da không phải trắng lạnh lẽo mà giống như noãn ngọc. Móng tay màu hồng phấn xinh đẹp, đốt ngón tay hơi cong, đưa đến trước mắt hắn.
"Ngoéo tay là gì?"
"Chính là... ngoéo tay, đưa ngón út của ngươi ra đây."
Lục Hòa Húc đưa ngón út của mình ra.
Tô Trăn Trăn móc lấy ngón út của hắn.
"Ngoéo tay một trăm năm, không được thay đổi."
Thiếu niên tiếp lời nàng: "Kẻ thay đổi phải nuốt một vạn cây kim."
[Học nhanh thật, bé ngoan.]
Hai người mỗi người uống một ly rượu mơ, Tô Trăn Trăn cũng không còn căng thẳng như trước nữa.
"Hình như ta chưa hỏi, ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"
Tiểu thái giám có vẻ mệt, thần sắc ỉu xìu: "Mười chín."
Kém nàng ba tuổi, là em trai ngọt ngào.
Người ta là văn học phòng trọ, bọn họ là văn học đối thực hoàng thành.
"Sau này ta sẽ đối tốt với ngươi." Tô Trăn Trăn chân thành nói: "Chúng ta cùng nhau sống tốt qua ngày."
Nói xong, nàng nhìn khuôn mặt xinh đẹp láng mịn của thiếu niên trước mắt, bỗng có cảm giác như mình vừa dụ dỗ con gái nhà lành.
Vì đồ đạc trong phòng Tô Trăn Trăn quá nhiều, nên bộ chăn hỷ và nến hỷ được đặt trong phòng Mục Đán.
Hắn chắc không thường xuyên về ở, đồ đạc bên trong vẫn nguyên xi, bàn ghế phủ một lớp bụi mỏng.
Chăn hỷ trải trên giường, nến rồng phượng đỏ rực đặt trên bàn cạnh cửa sổ.
Tô Trăn Trăn mua rất nhiều chữ Hỷ cắt sẵn, vì nàng cũng không biết cắt, chắc khoảng mấy chục tấm, nghĩ rằng trong thời gian ngắn chắc sẽ không cưới lần hai nên nàng dán hết sạch số chữ Hỷ này.
Nhìn đâu cũng thấy, giường chiếu, bàn ghế, tủ kệ, cửa nẻo, thậm chí trên rèm giường cũng dán.
Trên bàn bày long nhãn táo đỏ nàng mua về, bên trên cũng đặt một chữ Hỷ.
Trông cũng ra dáng lắm.
Nến hỷ cháy rực, Tô Trăn Trăn uống chút rượu mơ, hơi chếnh choáng men say.
Bọn họ cùng ngồi trên giường hỷ.
Nữ tử đôi mắt ươn ướt nhìn thiếu niên ngồi bên cạnh, nàng nuốt nước bọt: "Cùng, cùng ngủ sao?"
Lục Hòa Húc chưa bao giờ ngủ cùng người khác.
"Ta không bao giờ ngủ cùng người khác."
"Ta chỉ ôm ngươi thôi, không làm gì cả."
Thiếu niên rũ mắt, nhìn nữ tử dè dặt thăm dò, sau đó dang hai tay, nhẹ nhàng ôm lấy hắn.
Rượu vào gan lớn, thân thể thiếu niên mềm mại mà dẻo dai như một khối ngọc mềm.
Nóng thật đấy.
Hóa ra hắn sợ nóng như vậy, người cũng nóng hừng hực.
Tiếng thở đều đều vang lên từ trong lòng Lục Hòa Húc.
Đã qua giờ Tý một canh giờ, còn một canh giờ nữa là trời sáng.
Tô Trăn Trăn tỉnh dậy từ trong giấc mộng, một mình chiếm trọn chiếc giường, trong phòng đã không còn ai.
Nến hỷ đã cháy hết, ánh nắng mùa hè từ bên ngoài chiếu vào, rõ ràng là ánh nắng rực rỡ như vậy, nhưng đối với nàng lại có vài phần vắng vẻ.
Hôm qua vừa mới kết hôn xong, hôm nay đã đi công tác rồi?
Tô Trăn Trăn ngồi bên mép giường một lúc, đưa tay thu dọn chăn hỷ, sau đó thay hỷ phục ra, nhìn căn phòng một lượt, vẫn chỉ có một mình nàng, giống như vừa kết hôn giả vậy.
Cổng viện có tiếng gõ cửa, Tô Trăn Trăn vừa vặn rửa mặt chải đầu xong, nàng đi ra mở cửa, thấy một đội Cẩm Y Vệ.
Gần đây Cẩm Y Vệ hoạt động thường xuyên, không biết là đang điều tra vụ án gì.
"Xem cánh tay."
Hả?
Tuy Tô Trăn Trăn là người hiện đại, không có quan niệm nam nữ thụ thụ bất thân gì cho lắm, mùa hè còn thích mặc áo hai dây đi chơi, nhưng theo quy tắc cổ đại thì việc này có vẻ không hợp phép tắc lắm nhỉ?
Cẩm Y Vệ kia vừa dứt lời, phía sau liền bước ra một tiểu thái giám lạ mặt.
Hóa ra là để thái giám xem.
Tô Trăn Trăn vén tay áo lên, để lộ đôi cánh tay trắng ngần.
Tiểu thái giám kia đưa tay chạm vào, như đang tìm kiếm gì đó, phát hiện không có dấu vết ngụy trang liền gật đầu với nàng, sau đó đi về phía đội Cẩm Y Vệ đang quay lưng lại.
Tô Trăn Trăn thấy thái giám kia khẽ lắc đầu.
Cẩm Y Vệ cau mày, đánh một dấu "x" vào cuốn sổ trên tay rồi tiếp tục đi về phía trước.
Tô Trăn Trăn đoán, Cẩm Y Vệ đang tìm Liễu Thính Nguyệt.
Nàng quay người đóng cửa, vào phòng thì phát hiện tủ thuốc nhỏ của mình đang mở.
Có trộm?
Tô Trăn Trăn đi tới, thấy trong tủ thuốc mất một lọ thuốc trị thương lần trước, nhưng lại có thêm một chiếc lá vàng.
Tô Trăn Trăn: ... Hoan nghênh quý khách lần sau lại đến.
Nhưng thuốc của nàng đâu phải thần dược, nhìn vết thương của Liễu Thính Nguyệt, không có mười bữa nửa tháng thì không khỏi được, làm sao qua mắt được Cẩm Y Vệ kiểm tra?
Vì trong nguyên tác không có chuyện Chu Mặc bị bắt, nên Tô Trăn Trăn cũng không chắc chắn hướng đi của sự kiện bất ngờ này, mãi đến chiều nàng đi đào thuốc, bị vị cô cô lần trước nhìn thấy, lại kéo nàng đi bưng bê, mới gặp lại Liễu Thính Nguyệt.
Nàng ta mặc áo mùa hè mỏng manh, có thể thấy cánh tay quấn vải, nghe nói là đêm qua dậy uống nước không cẩn thận làm đổ ấm nước, nước sôi tạt vào cánh tay.
Tàn nhẫn thật.
Tô Trăn Trăn theo bản năng ôm lấy cánh tay mình.
Tuy cùng là nằm vùng, nhưng nàng thực sự không làm được như Liễu Thính Nguyệt, tàn nhẫn với bản thân như vậy.
Tô Trăn Trăn bận rộn đến tận đêm khuya mới được thả về, trên người vẫn còn vương mùi rượu thịt của buổi tiệc.
Nàng đẩy cửa tiểu viện, đập vào mắt là trúc xanh trăng sáng, và cả thiếu niên đang ngồi dưới mái hiên.
Cảm giác cô đơn, bức bối trong lòng Tô Trăn Trăn khi thức dậy vào ban ngày nhìn thấy căn phòng tân hôn trống rỗng bỗng chốc tan biến.
Lục Hòa Húc mặc đồ thái giám, nghiêng đầu nhìn Tô Trăn Trăn vừa mới trở về.
Trong sân không thắp đèn, chỉ có chiếc đèn lưu ly được thiếu niên đặt bên cạnh dưới mái hiên tỏa ra ánh sáng.
Tô Trăn Trăn đi về phía đốm sáng đó, tâm trạng bỗng nhiên vui vẻ: "Ta về rồi đây, ngươi đợi ta lâu chưa?"
"Không."
"Vậy ngươi ăn chưa?"
"Chưa."
Trên bàn trong nhà có đặt một hộp thức ăn chưa động đến.
Tô Trăn Trăn mở ra, một đĩa thịt bò sốt tương, một đĩa mướp hương xào, một bát thịt kho, một bát cơm, và một bát chè váng sữa mè đen, tiêu chuẩn này sánh ngang với cung nữ thượng đẳng rồi.
May là trời nóng, ăn đồ nguội chút cũng chẳng sao, đỡ công nàng phải nấu.
Tô Trăn Trăn phát hiện Mục Đán không thích ăn cơm, hắn chỉ thích ăn đồ ngọt, là một cái dạ dày hảo ngọt tiêu chuẩn.
Bát chè váng sữa mè đen kia đương nhiên là để cho hắn ăn.
Tô Trăn Trăn nhìn hắn chậm rãi ôm hũ mật ong từ bếp nhỏ ra, rưới mật ong lên trên.
"Ngày mai ngươi có bận gì không?"
Tô Trăn Trăn ăn xong, hai người nằm dưới mái hiên nói chuyện.
"Không bận."
Thiếu niên sợ nóng, nghiêng đầu nằm đó, nửa người còn nấp sau lá chuối tây.
"Vậy ngươi có muốn cùng ta đi miếu Dược Vương không?"
Tô Trăn Trăn nhớ trong nguyên tác có nhắc đến miếu Dược Vương, bên trong thờ Dược vương Tôn Tư Mạc, trên bia đá trong điện có khắc rất nhiều bài thuốc dân gian.
Tô Trăn Trăn rất hứng thú với những bài thuốc đó.
"Ừm," Thiếu niên khép hờ mắt, "Ban ngày không đi."
"Vậy thì đi ban đêm." Ngừng một chút, Tô Trăn Trăn lại nói: "Bình thường ngươi muốn làm gì cũng có thể gọi ta đi cùng."
Thiếu niên khẽ động hàng mi, ánh mắt rơi trên mặt Tô Trăn Trăn, hắn nhìn nàng thật lâu, không trả lời.
Hắn không cần.
Hẹn xong thời gian, ngày hôm sau Tô Trăn Trăn cứ loay hoay thu dọn đồ đạc.
Nàng lấy rất nhiều giấy, còn gọt một ít than củi làm bút chì, nàng thực sự không dùng quen bút lông.
Sau khi mặt trời lặn, ánh sáng dần tắt, thiếu niên xách chiếc đèn lưu ly quen thuộc xuất hiện ở cổng tiểu viện.
Thực ra đôi khi Tô Trăn Trăn nghi ngờ tiểu thái giám này có phải do nàng tưởng tượng ra không.
Nàng bị cái hoàng cung đáng sợ này ép đến phát điên, mắc bệnh tâm thần, tự mình tưởng tượng ra một người bạn chơi là mỹ thiếu niên.
Nhưng lần đi dạo Chiếu ngục trước đó, nàng gặp Ngụy Hằng, lại được Mục Đán nắm tay đưa ra khỏi chốn địa ngục trần gian ấy.
Nàng nghĩ, hóa ra không phải nàng bị tâm thần.
Thật sự có một người như vậy.
Thật tốt.
Miếu Dược Vương nằm trong cung Thanh Lương, chỉ là vị trí hẻo lánh, phải đi một đoạn đường núi.
Trong miếu còn có tăng nhân, vì nằm trong hành cung nên không có dân thường đến thắp hương, ngày thường dựa vào ngân sách nhà nước để duy trì.
Miếu Dược Vương người không phận sự miễn vào, Mục Đán đứng bên cạnh Tô Trăn Trăn giơ lệnh bài trong tay lên, vị tăng nhân kia liền nghiêng người dẫn bọn họ vào.
Miếu Dược Vương không nhỏ, trong miếu có hơn mười tòa kiến trúc như cổng chào, điện thờ ngựa, tháp chuông trống..., Tô Trăn Trăn chủ yếu muốn đến khu đình bia đá ở phía đông đại điện miếu Dược Vương, bên trong thờ rất nhiều bia đá, trên đó khắc vô số bài thuốc.
Vì trời đã tối nên khắp nơi đều tối om, Tô Trăn Trăn đi đường thường đá phải sỏi đá ven đường và những tảng đá nhô lên.
Nàng vấp mấy cái, đụng vào người Mục Đán đi phía trước.
Thiếu niên hơi quay đầu nhìn nàng, Tô Trăn Trăn bắt gặp ánh mắt hắn, sau đó lặng lẽ vươn tay, nắm lấy bàn tay đang buông thõng của hắn.
Lục Hòa Húc không từ chối, hai người nắm tay nhau tiếp tục đi về phía trước.
Đến đình bia đá, xung quanh tối tăm, vị tăng nhân kia lấy cho nàng một chiếc đèn lồng xách tay, Tô Trăn Trăn cầm đèn lồng kiễng chân soi lên bia đá nhìn tới nhìn lui, sờ tới sờ lui, nghiên cứu cực kỳ nghiêm túc.
Tuy chỉ là một cuốn sách, nhưng thế giới này dường như đã bổ sung đầy đủ các chi tiết nhỏ nhặt.
Những bài thuốc trên này quá tinh diệu.
Tô Trăn Trăn xem đến mê mẩn, nàng xách đèn lồng soi kỹ từng chút một, đợi nàng xem xong một tấm bia đá thì đã qua một nén nhang.
Thiếu niên ngồi bên đình, đèn lưu ly đặt bên cạnh, yên tĩnh vô cùng.
Tô Trăn Trăn ngượng ngùng sáp lại gần: "Ngươi có thể giúp ta xách đèn lồng một chút được không?"
Nàng đứng sau lưng hắn, thiếu niên ngửa đầu nhìn nàng.
Dễ thương quá.
Tô Trăn Trăn ma xui quỷ khiến vươn tay, từ phía sau ôm lấy mặt hắn.
Đèn lưu ly đặt bên cạnh Mục Đán, ánh sáng mờ ảo bao trùm, ánh mắt Tô Trăn Trăn lướt qua khuôn mặt hắn, cuối cùng dừng lại ở nốt ruồi nhỏ xíu nơi yết hầu.
[Nốt ruồi trên cổ, lại nhìn thấy rồi.]
Nàng nuốt nước bọt, vươn đầu ngón tay xoa nhẹ một cái.
"Là nốt ruồi à, ta còn tưởng là vết bẩn chứ."
[A a a a a, nốt ruồi mọc trên yết hầu!]
[Cuối cùng cũng chạm được rồi!]
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận