Bản Lĩnh Chiến Thần (Bản Sắc Thần Y)

“Đại ca, chúng ta làm gì đây?”

“Tổng giám đốc Phương, chắc hẳn ông phải biết Cuồng Y Tôn Vĩnh An chứ?”, nghe thấy câu nói ấy của Phương Minh, Giang Tử Phong nói với vẻ kiêu ngạo.

“Biết, sao thế? Cậu Giang cũng có thể mời Tôn Vĩnh An tới chữa bệnh giúp tôi sao?”, nghe đến tên của Tôn Vĩnh An, trên mặt Phương Minh hiện lên nụ cười, ông ta nói tỉ thế thì không cần đâu, người kia đã mời được bác sĩ Tôn Vĩnh An tới rồi”.

“Hớ..”, nghe vậy, Giang Tử Phong ngây người ra, sau đó nhìn Trần Triệu Dương với vẻ mặt quái lạ.

Trần Triệu Dương cũng tỏ vẻ bất đắc dĩ, không biết có phải Tôn Vĩnh An xung khắc với anh không mà lần nào cũng gặp phải anh.

“Ông chủ, bên ngoài có người muốn gặp”, đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.

“Tôi ra ngay đây”, nghe vậy, Phương Minh biết người mà mình chờ đã đến rồi. Ông ta lập tức kích động, nhìn Giang Tử Phong và Trần Triệu Dương, áy náy nói: “Thật ngại quá, tôi chỉ có thể đưa dược liệu cho người kia thôi. Hai cậu có thể ở lại đây vui chơi miễn phí, xin thứ cho tôi không tiếp đón được nữa”.

Dứt lời, không đợi Trần Triệu Dương và Giang Tử Phong nói gì, ông ta đã chạy thẳng ra cửa, dáng vẻ vô cùng sốt sẳng.

“Đại ca, chúng ta làm gì đây?”, vốn dĩ Giang Tử Phong còn định nói Cuồng Y Tôn Vĩnh An là cái thá gì, ông ta cũng chỉ là kẻ thất bại trước đại ca mình mà thôi.

'Thế nhưng cậu ấy không có cơ hội để nói ra.

“Không sao, chúng ta đi theo xem sao”, Trần Triệu Dương. xua tay, dáng vẻ không mấy bận tâm.

Chứng dương hư của Phương Minh không dễ chữa thế đâu, nếu không thì ông ta đã chữa từ lâu rồi, dù sao ông ta cũng thuộc dạng giàu có mà.

Vậy nên anh muốn xem Tôn Vĩnh An có chữa được không, nếu ông ta chữa được thì anh đành thôi.

Nếu ông ta không chữa được, vậy thì xin lỗi, anh phải can thiệp vào rồi.

“Bác sĩ Tôn, đây là tổng giám đốc Phương Minh, doanh nhân nổi tiếng của Nam Hải, ông ấy chính là người muốn chữa bệnh, mong bác sĩ Tôn giúp đỡ ông ấy”, sau đó, người kia lại lên tiếng nhờ vả thay cho Phương Minh.

“Được, đi thôi, kiếm một căn phòng yên tĩnh, tôi sẽ khám cho ông”, Tôn Vĩnh An ngẩng đầu lên, gật đầu và nói với thái độ cao ngạo.

“Bác sĩ Tôn, lần này phải làm phiền ông rồi, xin mời đi theo lối này”, vừa nói, Phương Minh vừa cung kính đi trước dẫn đường.

“Ái chà, đây chẳng phải là cậu chủ Giang sao? Sao thế? Vẫn không cam lòng hả? Nếu không cam lòng thì phải có chút bản lĩnh, mời bác sĩ Tôn đến mới được”, nhìn thấy Giang Tử Phong, cậu thanh niên mặc vest kia lập tức cười ha ha, trong mắt mang theo nét trào phúng.

“Đại ca, chúng ta làm gì đây?” - Chương 346 | Đọc truyện tranh