Bản Lĩnh Chiến Thần (Bản Sắc Thần Y)

Đây chẳng phải là thiên tài võ thuật sao?

Cuối cùng, ông cụ Diệp làm tiêu hao sức mạnh ở ngón tay của Trần Triệu Dương.

Chỉ là ông ta cũng trở nên vô cùng thảm hại, nhất là hai †ay càng thêm sưng tấy.

Về phần quần áo trên người ông cụ Diệp thì vô cùng xộc xệch, đâu còn vẻ uy nghiêm rạng rỡ trước đó.

Mọi người xung quanh nhìn thấy cảnh này đều há hốc mồm.

Bọn họ không ngờ Trần Triệu Dương lại đánh ông cụ Diệp. thành bộ dáng này, hơn nữa còn chiếm được thế thượng phong.

Ngoài người nhà họ Diệp đang đau khổ nhất ra thì còn có người mở sàn cá cược, nếu không có ai đặt cược Trần Triệu Dương thẳng thì chắc chản gã sẽ kiếm được rất nhiều tiền, nhưng vừa rồi có người đã đặt cược 250 triệu cho Trần Triệu Dương thẳng.

Vốn dĩ gã ta nghĩ rằng người ta đã đem tiền đến tặng không cho mình, nhưng bây giờ có vẻ như điều này lại là đang lấy mạng gã.

Phải biết, đây là một ăn một trăm, mặc dù lần này, tiền cược cho Trần Triệu Dương thẳng ít hơn nhiều, nhưng cũng là một con số khổng lồ.

Đương nhiên Trần Triệu Dương không hề biết suy nghĩ của những người bên dưới, sau khi thi triển xong chiêu thức, anh đứng chắp tay sau lưng, trong mắt tràn đầy thất vọng.

Vốn nghĩ rằng mình có thể đánh một trận thỏa thích, nhưng giờ có vẻ như phải thất vọng rồi.

“Cậu... Cậu cũng là thiên tiên đại thành sao?”, ông cụ Diệp nói với đôi môi run rẩy mà vẫn giữ được bình tĩnh.

Cái gì? Khi những người xung quanh nghe ông cụ Diệp nói vậy, bọn họ đều trợn tròn mắt, nhìn Trần Triệu Dương đầy hoài nghi.

Phải biết rằng ông cụ Diệp đã gần 80 tuổi rồi mới đạt được thiên tiên đại thành.

Nhưng Trần Triệu Dương, ở tuổi đôi mươi, đã đạt được trình độ đó rồi.

“Trần Triệu Dương, tôi nhận thua, vậy ân oán của nhà họ Diệp với cậu chấm dứt ở đây, sau này nước sông không phạm nước giếng”, Diệp Thiên Nam hít sâu một hơi, đành ngậm bồ hồn làm ngọt nói.

“Haha, lão già, đừng nói ông bế quan đến mê muội đầu óc rồi chớ?”, Trần Triệu Dương cảm thấy nực cười khi nghe Diệp Thiên Nam nói vậy.

Lão già Diệp Thiên Nam này thật đúng là không biết xấu hổ mà, đã bị đánh thành bộ dạng như vậy rồi còn muốn cho. qua dễ dàng thế.

“Thăng nhãi con, tôi nói thật cho cậu biết, lai lịch của nhà họ Diệp thế nào cậu không thể tưởng tượng được đâu, có thể hòa giải với chúng tôi, đó là may mắn của cậu”, Diệp Thiên Nam nghe Trần Triệu Dương nói thì tức đến tím cả người.

Đây chẳng phải là thiên tài võ thuật sao? - Chương 320 | Đọc truyện tranh