"Đại ca, Tử Phong thế này không phù hợp để hành động trên chiến trường đâu ạ!", sau khi sự hứng khởi qua đi, Tật Phong lên tiếng.

Vừa rồi Trần Triệu Dương bảo dừng làm cho Tật Phong rất khó hiểu, không những cậu ta mà ngay cả bản thân Giang Tử Phong cũng thắc mắc.

Vừa rồi cậu ấy thật sự đã hạ quyết tâm giết chết đối phương nhưng cuối cùng lại bị Trần Triệu Dương yêu cầu dừng lại, lòng can đảm cũng nháy mắt bay biến.

"Sau này còn cơ hội, không thiếu lần này đâu", khác với dáng vẻ sốt sắng của họ, anh lại rất nhàn nhã.

Thật ra không phải là Trần Triệu Dương không muốn để Giang Tử Phong trưởng thành, anh biết trong tình huống này nếu bắt cậu ấy giết người thì sau này chắc chắn sẽ mắc các vấn đề về tâm lý, dù cho kẻ sắp bị giết có tội ác tày trời đi chăng nữa.

"Đại ca, bây giờ chúng ta về nước hay sao?", khi sắp. đến sân bay, Giang Tử Phong mới lấy lại được chút sức lực, hỏi.

"Không về, phòng đấu giá Tô Tỉ này đã tặng quà cho. chúng ta, nếu không đáp trả lại thì chẳng phải sẽ bị người khác chê trách không biết lễ nghĩa là gì sao?", Trần Triệu Dương mỉm cười, trong mắt hiện lên sự tàn khốc.

Nghe anh nói vậy, Tật Phong và những người khác đồng lòng cười, đây mới thật sự là Huyết Lang, là Trần Triệu Dương, và là đại ca của họ. Đến sân bay, sáu người lên chuyến bay đến Vụ Đô.

Không sai, họ hỏi thăm được tin phòng đấu giá Tô Tỉ ở Vụ Đô sẽ tổ chức một hội đấu giá vô cùng hoành tráng, thành phần tham dự có cả những người có chức vụ cao trong phòng đấu giá, đây sẽ là cơ hội cho bọn họ.

Phòng đấu gia Tô Tỉ ở ẩn dưới mắt xã hội rất nhiều năm, cho đến nay không một ai biết tổng bộ của họ ở nơi nào, người phía dưới không biết nhưng nhất định đám chức vụ cao biết.

Vì vậy, mục đích chuyến đi này của nhóm Trần Triệu Dương không đơn thuần chỉ là xáo trộn hội đấu giá mà còn muốn nhân cơ hội bắt những người có máu mặt của phòng đấu giá đi.

Chỉ cần bắt được bọn họ, Trần Triệu Dương sẽ có cơ may truy ra được tổng bộ của phòng đấu giá Tô Tỉ năm ở đâu.

Xưa nay anh chưa bao giờ là một người thụ động, chủ động tấn công hợp với anh hơn.

Nếu mâu thuẫn với phòng đấu giá Tô Tỉ đã không thể giải hòa được nữa thì phải hành động trước để chiếm thế thượng phong, bằng cách này, cục diện sẽ nằm trong tầm kiểm soát của anh.

"Đại ca, khói bụi ở đây còn nhiều hơn cả ở thủ đô nữa, đáng sợ quá!", vừa xuống máy bay ai cũng nhíu mày, không khí toàn là bụi làm cho người ta cực kỳ khó chịu, nhất là khi đến từ nơi ít bị ô nhiễm như Hắc Châu thì cảm giác này càng rõ ràng hơn.

"Được rồi, tôi mang các cậu đến đây không phải để hưởng thụ, phấn chấn lên nào', Trần Triệu Dương vừa đi xuống thì nhận ra thành phố này có gì đó kỳ lạ, càng cổ xưa thì càng có nhiều bí mật, anh không tin một nơi thế này không có cao thủ.

Bởi vậy Trần Triệu Dương mới bảo Tật Phong và những người khác vực dậy tinh thần, cố gắng điệu thấp một chút. 

 

đến đây không phải để hưởng thụ - Chương 1254 | Đọc truyện tranh