Bản Lĩnh Chiến Thần (Bản Sắc Thần Y)
tôi là Trần Triệu Dương
Nhưng sau khi Trần Triệu Dương dùng mắt xuyên thấu của mình để nhìn qua xong, thấy tình cảnh trong viện rồi, trên gương mặt của anh lập tức xuất hiện vẻ kì lạ.
Bởi vì lúc này, có một bóng dáng bay từ nóc phòng ở sân sau tới, hạ xuống ở đại sảnh.
“Bố... “Ông nội...”
Khi cả nhà ba người Bạch Thấm nhìn thấy người vừa tới, lập tức giật mình hô lên một tiếng, ánh mắt lộ ra vẻ khiếp sợ.
Phải biết rằng, vừa lúc nấy, ông cụ vẫn còn đang. nằm trên giường, thế mà hiện tại đã bước đi như bay, nhìn qua thì không khác gì người bình thường cả.
“Bịch..”
Mà trong tay ông cụ Bạch còn đang túm một người khác, sau khi hạ xuống, ông ấy ném thẳng người đó vào giữa.
“Bắt được một người sống, đã bị bố phế rồi, các con hỏi đi", Bạch Vệ Hiền nói với con trai Bạch Hùng của mình.
“Vâng, bổ”, nhìn thấy bố mình oai hùng khí phách, trong nội tâm Bạch Hùng dâng lên sự kích động, ánh mắt nhìn về phía Trần Triệu Dương tràn đây cảm kích.
“Hai người các con nói chuyện với cậu Trần và ông nội đi”, lúc này, Bạch Hùng nói với Bạch Triển Mộ, sau đó lại nói với Trần Triệu Dương: “Thật sự rất xin lỗi, cậu Trần, để cậu phải chê cười rồi, tôi xử lý xong sẽ quay lại ngay, cậu nghỉ ngơi chút đi”.
“Không sao, ông cứ làm việc đi”, Trần Triệu Dương khoát tay, tỏ ý không sao cả.
“Ông nội, ông tỉnh rồi, tốt quá rồi, thật may khi ông không sao cả”, Bạch Thấm nhìn thấy ông nội mình thì nhào vào trong lòng ông cụ, vô cùng kích động nói.
“Bạch Thấm, ông không sao, giới thiệu cho ông một chút đi”, Bạch Vệ Hiền cưng chiều xoa xoa đầu cháu gái mình, sau đó nhìn Trân Triệu Dương nói.
“Tiền bối, ông đừng khách khí, vừa lúc gặp mà thôi, huống hồ tôi là một bác sĩ, chữa bệnh cứu người vốn là công việc của tôi”, Trân Triệu Dương nhanh nhẹn đỡ lấy ông cụ, anh cũng không dám để ông ấy cúi người cảm ơn mình, thế này thì đúng là giảm thọ mà.
“Tốt, tốt, người trẻ tuổi, không kiêu ngạo không nóng nảy, thật sự rất hiếm gặp được thanh niên nào như cậu”, nghe Trần Triệu Dương nói vậy, Bạch Vệ Hiền lập tức để lộ ra vẻ hài lòng.
“Chàng trai này, tôi có một yêu cầu quá đáng, xin cậu hãy giúp tôi một chút”, sau đó Bạch Vệ Hiền tỏ vẻ khó khăn, nhưng cuối cùng vẫn cắn răng nói ra, đồng thời không để cho Trần Triệu Dương kịp từ chối, ông ấy đã cong hai chân, quỳ rạp xuống đất.