3.
Trong văn phòng giáo viên hướng dẫn.

Trương Kiều Kiều vừa khóc thút thít vừa tố cáo với giáo viên hướng dẫn: “Thầy Cao, Chu Hạ bắt nạt em, cô ấy cố tình nôn lên người em!”

Giáo viên hướng dẫn cau mày, bịt mũi, ánh mắt ghét bỏ lướt qua cả hai chúng tôi, giọng nói không kiên nhẫn: “Nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tôi kể lại toàn bộ quá trình Trương Kiều Kiều bắt nạt tôi.

Lông mày của giáo viên hướng dẫn càng nhíu chặt hơn: “Trương Kiều Kiều, những gì Chu Hạ nói có đúng không?”

Thấy thầy hướng dẫn có vẻ nghiêng về phía tôi, Trương Kiều Kiều khóc to hơn: “Thầy Cao, thật ra em bị bắt nạt cũng không sao, nhưng em đang mang thai con của Bùi Kỳ, đứa bé này thật đáng thương, chưa sinh ra đã bị bắt nạt, nếu nhà họ Bùi biết được…”

Nghe đến ba chữ “nhà họ Bùi”, trong mắt giáo viên hướng dẫn thoáng hiện lên vài phần tính toán: “Em đang mang thai con của Bùi Kỳ sao?”

Trương Kiều Kiều lập tức phấn chấn tinh thần, ưỡn thẳng người, tự đắc v**t v* chiếc bụng nhỏ phẳng lì của mình: “Đúng vậy. Chu Hạ ghen tị vì thành tích của em không bằng cô ấy, nhưng số phận lại tốt hơn cô ấy, là kiểu nữ chính hoàn hảo dễ sinh con điển hình trong tiểu thuyết, siêu dễ thụ thai, một phát trúng ngay, hơn nữa em còn mang thai con của Bùi Kỳ, nên cô ấy mới cố ý bắt nạt em!”

“Cả lớp ai mà không biết Chu Hạ lấy danh nghĩa trị liệu tâm lý để bám lấy Bùi Kỳ mỗi ngày chứ. Thầy Cao, bây giờ công nghệ xét nghiệm ADN đã rất phát triển rồi, em thật sự không cần phải nói dối.”

Mắt của giáo viên hướng dẫn lập tức sáng lên, thái độ thay đổi 180 độ.

Ông ấy cười tươi rói nắm lấy tay Trương Kiều Kiều: “Kiều Kiều à, em yên tâm, chuyện này thầy nhất định sẽ giải quyết cho em.”

Tiếp đó, ông ấy cau mày nhìn tôi: “Chu Hạ, nếu em còn dám bắt nạt Kiều Kiều nữa, tôi sẽ báo cáo lên trường để hủy bỏ tư cách được tuyển thẳng lên cao học của em.”

Tôi trợn tròn mắt, hoàn toàn không ngờ giáo viên hướng dẫn lại thực dụng đến vậy: “Rõ ràng là cô ấy bắt nạt em trước, chỉ vì cô ấy mang thai con của Bùi Kỳ, mà tất cả lại trở thành lỗi của em sao?”

Giáo viên hướng dẫn thiếu kiên nhẫn phất tay:

“Thôi được rồi, em đừng cãi nữa, xin lỗi Kiều Kiều đi, rồi cẩn thận chăm sóc theo yêu cầu của em ấy, chuyện này thầy sẽ bỏ qua.”

“Các bạn học vốn dĩ nên yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau, hơn nữa mấy năm nay tỷ lệ sinh của nước mình thấp như vậy, Kiều Kiều sẵn sàng sinh con khi còn đang học đại học cũng coi như là hưởng ứng lời kêu gọi, đóng góp cho đất nước.”

“Nhưng em đến trường để học, không phải để làm bảo mẫu!”

“Học sao?”

Giáo viên hướng dẫn nhìn tôi với ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Em nghĩ học ngành tâm lý ít người theo đuổi như vậy thì sau khi tốt nghiệp em sẽ kiếm được bao nhiêu tiền? Việc cấp bách hiện tại của em là phải chăm sóc thật tốt cho Kiều Kiều.”

“Nhà họ Bùi chỉ cần lọt ra một chút tiền thôi cũng đủ cho em tiêu cả đời! Quả nhiên xuất thân quyết định tầm nhìn! Sao em lại thiển cận như vậy?”

“Em có xem tin tức gần đây không? Cô gái tên Hoàng Minh Minh kia mang thai con của thiếu gia giàu có Tư Thông, một năm nhận được ba triệu tệ cộng thêm một căn biệt thự ở Thượng Hải! Em làm cả đời cũng không kiếm được ba triệu tệ, cũng không mua nổi biệt thự ở Thượng Hải đâu! Thầy khuyên em cũng là vì muốn tốt cho em, em cứ đắc tội với Kiều Kiều thì có lợi gì? Đại học chính là lúc để tích lũy các mối quan hệ!”

“Được ở cùng phòng với em ấy là phúc phần em tu được từ kiếp trước đấy!”

Thật hay ho.

Từng câu từng chữ đều là vì muốn tốt cho tôi, nhưng từng câu từng chữ lại đều muốn tôi hy sinh lợi ích cá nhân để phục vụ người khác.

Khi có người yêu cầu bạn “vì lợi ích chung”, bạn nhất định phải cẩn thận, rất có thể bạn chính là cái giá phải trả để đạt được “lợi ích chung” đó.

Trương Kiều Kiều khoanh tay trước ngực, khịt mũi khinh thường, vênh váo chờ tôi xin lỗi cô ấy.

Vì cô ấy đã kỳ quặc như vậy rồi, tôi cũng không định chiều theo cô ấy nữa.

Tôi lấy chiếc điện thoại bị hỏng ra, viết mười điều “Cấm kỵ khi mang thai” theo yêu cầu của cô ấy.

Tôi lập tức gửi vào nhóm chat lớn của lớp.

[@Tất cả thành viên.]
[Tất cả các bạn học phải nghiêm túc thực hiện “Cấm kỵ khi mang thai”, giúp Trương Kiều Kiều bảo vệ đứa con bảo bối trong bụng cô ấy, nếu không Thái tử gia nhà họ Bùi sẽ không khách khí với các bạn đâu!]

[Giáo viên hướng dẫn đã nói, chỉ cần mọi người nịnh nọt Trương Kiều Kiều thật tốt, thì sau khi tốt nghiệp cả lớp không cần phải lo lắng về chuyện việc làm đâu. Trương Kiều Kiều sẽ sắp xếp cho các bạn nữ vào nhà họ Bùi làm người giúp việc, còn các bạn nam vào làm bảo vệ, giúp mọi người tiết kiệm hai mươi năm phấn đấu.]

Có một vĩ nhân đã từng dạy chúng ta, đoàn kết chính là sức mạnh.

Sức mạnh của một mình tôi quá nhỏ bé, không thể đấu lại Trương Kiều Kiều và giáo viên hướng dẫn, nhưng nếu cả lớp đoàn kết lại thì sao? Quả nhiên, tin nhắn của tôi vừa gửi đi, các bạn học trong nhóm chat lập tức nổi giận.

Lớp trưởng Lý Trạm luôn luôn nghĩ sao nói vậy, đại diện cho mọi người nghi hoặc hỏi:

[Không phải chứ? Chẳng lẽ đứa bé trong bụng Trương Kiều Kiều là do cả lớp chúng ta góp vốn à? Sau khi sinh ra nó sẽ gọi chúng ta là bố sao? Mắc gì chúng ta phải chăm sóc cô ấy?]

[Giáo viên hướng dẫn bị teo não rồi à? Còn bảo chúng ta nịnh nọt Trương Kiều Kiều, vậy tại sao chúng ta không trực tiếp đi nịnh nọt Bùi Kỳ luôn đi?]

Đồng thời, Bùi Kỳ gửi cho tôi một sticker hình chú chó con khóc lóc đáng thương, với dòng chữ: [Em không cần anh nữa sao?]

Tôi còn chưa kịp trả lời anh ấy, đã thấy anh ấy trực tiếp @Trương Kiều Kiều trong nhóm chat:

[Rõ ràng ông đây vẫn là trai tân, mụ điên và đứa con hoang ở đâu chui ra dám bôi nhọ danh dự của ông đây vậy, đừng có lôi ông đây vào!]

Giáo viên hướng dẫn trợn tròn mắt.

Ngay sau đó, điện thoại của tôi nhận được một loạt tin nhắn của Bùi Kỳ:

[Em phải tin anh, đừng tin mụ điên đó.]

[Nếu không phải mụ điên đó tự nhiên nói mang thai con của anh, anh còn không biết trong lớp có người tên Trương Kiều Kiều đấy.]

[Hu hu hu, em nói gì đi chứ, đừng phớt lờ anh mà, anh là một chàng trai trong trắng bị người ta vu khống một cách trắng trợn như vậy, sau này làm sao lấy vợ được?]

[Cô gái nào sẽ chấp nhận một người đàn ông không còn trong trắng chứ?]

[Không được! Các em đang ở đâu? Anh sẽ đến gặp mụ điên đó ngay lập tức, hôm nay phải làm rõ chuyện này, anh phải là một chàng trai trong sáng!]

Đọc xong loạt tin nhắn của Bùi Kỳ, tôi không khỏi co giật khóe miệng.

Bình thường anh ấy trông khá lạnh lùng, hôm nay không biết bị gì mà lại lải nhải không ngừng như một bà cô ế chồng như vậy.

Tuy nhiên, đúng là cần anh ấy và Trương Kiều Kiều đối chất mới biết được chân tướng sự thật.

Tôi lấy lại bình tĩnh, nhanh chóng nhắn lại cho Bùi Kỳ: [Bọn em đang ở văn phòng giáo viên hướng dẫn, anh đến nhanh đi.]

Ai ngờ Trương Kiều Kiều liếc nhìn thấy màn hình điện thoại của tôi.

Sắc mặt cô ấy lập tức thay đổi, lao về phía tôi, vừa chửi vừa giơ tay giật tóc tôi: “Con hồ ly tinh không biết xấu hổ này, dám quyến rũ người đàn ông của tôi trước mặt tôi!”

Đúng là đọc truyện ngôn tình sủng vợ nhiều đến mức hỏng cả não rồi. Cứ nghĩ ai cũng muốn tranh giành đàn ông với cô ấy.

Trương Kiều Kiều túm chặt tóc tôi, cái sức mạnh ấy dường như muốn lột cả da đầu tôi ra.

Tôi đau đớn cảnh cáo cô ấy: “Nếu không buông tay ra, tôi sẽ không khách sáo nữa đâu.”

Cô ấy cười khẩy: “Cô không khách sáo thì làm được gì? Đồ con đ**m rẻ tiền, thấy đàn ông là lao vào!”

Tôi hít sâu một hơi, không nói thêm gì, trực tiếp giơ chân đá thẳng vào bụng cô ấy.

Chọc giận tôi, thì coi như cô ấy chọc trúng tổ ong vò vẽ rồi.

Trương Kiều Kiều bị tôi đá lùi lại mấy mét, ngã phịch xuống đất.

Cô ấy lập tức ôm bụng nằm trên đất, gân cổ gào lên: “Thầy Cao, thầy tận mắt nhìn thấy Chu Hạ bắt nạt em rồi chứ? Thầy mau hủy bỏ tư cách được tuyển thẳng lên cao học của cô ấy ngay đi!”

Sau đó, cô ấy lấy điện thoại ra báo cảnh sát.

“Cố ý gây thương tích cho phụ nữ có thai, đợi ăn cơm tù đi!”

Tốt thôi, tôi đang mong cô ấy báo cảnh sát đây.

Dù sao cô ấy làm hỏng đồ của tôi mà vẫn chưa bồi thường.

Điện thoại Huawei đời mới nhất, một vạn tám nghìn tám, tôi muốn xem cô ấy lấy gì mà đền.