Chương 113 Cô Diệp là khách của nhà chúng tôi
Bọn họ nào có gan ở lại?
Giản Ngưng Tuyết cắn môi dưới, lần này hầu như một nửa khách mời đều phải rời đi!
Cô ta hoảng hốt bước lên phía trước: “Anh Việt Bách, không… Đó chỉ là hiểu lầm mà thôi. Em không có… cũng
không nói thư mời của cô Diệp là giả, là Hà Tĩnh hiểu sai mà thôi… Cô Diệp à, mời cô vào trong…
Diệp Mộc Châu cười híp mắt: “Ý của cô Giản là tôi có thể đi vào sao?”
Trái tim của Giản Ngưng Tuyết đều đang rỉ máu, nếu như không để Diệp Mộc Châu đi vào, Hoắc Việt Bách và nhiều người khác cũng sẽ rời đi. Tuy rằng cô ta được yêu thương nhưng chắc chắn ông nội sẽ phạt cô ta!
Cô ta chỉ có thể cắn răng nở một nụ cười: “Đương nhiên, cô Diệp là khách của nhà chúng tôi.”
Diệp Mộc Châu cười nhạt, đang định đi vào trong thì bỗng nhiên tay cô bị kéo lại.
Trong lòng cô lộp bộp một chút, không lẽ bây giờ tên khốn này muốn giở quẻ, định bắt cô về sao?
Ánh mắt Hoắc Việt Bách lạnh thấu xương, giọng nói rét lạnh: “Cô Giản, như vậy là xong rồi sao?”
Sắc mặt Giản Ngưng Tuyết bỗng nhiên trắng bệch. Hoắc Việt Bách chậm rãi nói: “Xin lỗi”.
Đạo lý này cô ta hiểu, thế nhưng cô ta không cam lòng. Diệp Mộc Châu dựa vào cái gì mà lại có thể làm bà chủ Hoắc, dựa vào cái gì chứ?
Tuy nhiên lúc này đây có nhiều người nhìn như vậy, nếu như cô ta không chịu nhận lỗi, nhà họ Giản sẽ xong đời.
Giản Ngưng Tuyết chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô Diệp, xin lỗi”.
Diệp Mộc Châu đặc biệt ra vẻ gật gật đầu: “Không sao đầu cô Giản, hy vọng lần sau cô có thể điều tra rõ chân tướng. Gặp người có tính tình tốt như tôi thì sẽ không tính toán, nhưng lỡ như đắc tội với người quyền quý thì sao đây? Cô Giản, tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho cô thôi.”