Bà Mối, Làm Thê Tử Của Ta Nhé
Chương 21
Từ Liên ngồi một mình trong tân phòng, nàng chưa vội thay ra giá y, chỉ kéo xuống khăn voan tháo ra mão phượng để qua một bên, rồi đứng dậy bước đến bên bàn. Trên bàn có nến hỉ đang cháy và một bình rượu hợp cẩn, Từ Liên từ trong tay áo lấy ra một gói bột nhỏ màu trắng, đó là mê dược mà Mã Khê đã đưa cho nàng. Đem gói dược đổ hết vào bình rượu, rồi quay trở lại ngồi ngay ngắn trên giường.
Đoàn Phi rất nhanh đã quay lại tân phòng, bình thường tửu lượng của hắn không thấp, hơn nữa còn chơi xấu, uống cùng mỗi người một ly rồi không uống thêm nữa mà tìm cách chuồng về phòng gặp tân nương tử của mình. Lúc hắn nhẹ tay đẩy cửa tiến vào phòng đã nhìn thấy Từ Liên không đội khăn voan trên đầu, còn tháo luôn mão phượng xuống, cái này hình như không đúng lắm, tân nương tử phải đợi tân lang trở về tự tay mở khăn trùm đầu xuống mới đúng lễ, bất quá hắn cũng không quan tâm, có thể do nàng không thích đội mão phượng hay đội lâu quá đầu sẽ bị đau nên tháo xuống. Hắn chỉ cần nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp cùng nụ cười của nàng, dù chỉ là hơi cong môi cũng đã khiến hắn hồn siêu phách lạc, chẳng còn có thể nghĩ gì đến những chuyện vụn vặt tiểu tiết.
Đoàn Phi bước đến bên giường nhẹ nhàng ngồi xuống, ngồi một lúc hắn thật sự không biết nên nói vì, vì trong lòng quá hồi hộp. Từ Liên thấy hắn cứ yên lặng ngồi đó, nàng có hơi nóng lòng liền liếc mắt nhìn Đoàn Phi một cái, bàn tay chỉ về phía bàn.
"Ngươi không định cùng ta uống rượu giao bôi sao?"
Đoàn Phi sửng sốt, đúng rồi, còn phải uống rượu giao bôi mới hoàng thành nghi lễ chân chính là phu thê, cũng không phải hắn không muốn uống mà chỉ là quá hồi hộp nên quên mất thôi. Đoàn thiếu gia rất nhanh bước đến bên bàn nâng bình rượu lên gót xuống hai ly nhỏ, hắn cầm hai ly rượu đi đến bên giường rồi ngồi xuống, Từ Liên liền đưa tay nhận lấy một ly. Đoàn Phi vì hành động này của nàng mà có hơi bất ngờ, nương tử của hắn có chút gắp gáp nha, vậy cũng tốt, có thể nhanh động phòng.
Đoàn Phi nâng ly rượu uống cạn, trong lúc hắn ngửa cổ Từ Liên đã rất nhanh đổ rượu trong ly xuống sàn nhà.
Rượu cũng đã uống xong, Đoàn Phi cả người thấy có chút nóng, hẳn là do tác dụng của rượu đi, nhưng lúc nảy ở bên ngoài uống đâu có thấy nóng như vậy, hay là ở cạnh tân nương nên cảm thấy nóng thì phải. Hắn quay sang nhìn Từ Liên mỉm cười, nói:
"Nương tử, chúng ta ngủ đi thôi, đêm xuân đáng giá nghìn vàng mà."
Cho dù đã là tân nương tử, thời khắc động phòng cũng cần trêu ghẹo một tí tạo không khí thân mật phong tình, quả nhiên mặt Từ Liên đỏ bừng. Nàng ngăn bàn tay đang muốn ôm mình lại. Chí ít phải đợi một lúc dược mới có tác dụng a.
"Ta, ta còn chưa chuẩn bị."
"Vi phu chuẩn bị xong là được rồi."
Đoàn Phi bắt đầu cởi ra y phục trên người, Từ Liên quýnh lên rất nhanh đứng phất dậy, nhưng vì đứng quá gấp và một gốc giá y đang bị bàn chân Đoàn thiếu gia giẫm lên, nên Từ Liên trượt một cái té xuống giường, Đoàn Phi thật thuận thế dán lên người nàng.
"Nương tử a, nàng sao lại vội vã như vậy chứ."
"Đoàn thiếu gia, ngươi yên tâm, đó chỉ là mê dược không ảnh hưởng đến tính mạng của ngươi, bất quá ngủ một giấc đến sáng mai.. Từ Liên không phải là con rối để người khác có thể an bày chuyện chung thân đại sự. Ngươi có thể thích ta, nhưng ta không hề thích ngươi, tình cảm chỉ nghiêng về một phía sẽ không thể cùng nhau đến bạc đầu.. Nhưng ta biết, ngươi chỉ muốn làm hài lòng thụ mẫu nên mới sớm như vậy quyết định thành thân, cùng một người đồng sàng dị mộng thì có gì vui vẻ, chỉ có thể đem đến bất hạnh cho cả hai. Từ Liên đời này sẽ không cùng nam nhân nào kết làm phu thê, ngươi sau khi tỉnh lại cũng đừng tìm ta làm gì, hãy tìm người mà ngươi thật sự yêu thương và muốn cùng người đó chung sống cả đời."
Trong ánh sáng của ngọn nến lướt qua, Đoàn Phi cố gắng ngẩng đầu nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của nàng. Đôi mắt Từ Liên mơ hồ nhàn nhạt, tựa như cái gì cũng không thể khiến nàng lưu tâm, đường nét nhu hòa của gương mặt lại rõ ràng lộ ra mấy phần kiên nghị dứt khoát. Giai nhân mặc một thân y phục dạ hành đang đứng trước mặt hắn, thê tử vừa mới thành thân của hắn. Đoàn Phi nghiêng người qua nâng tay mình lên cố níu lấy cổ tay mảnh khảnh trắng nõn như ngọc của Từ Liên, nhưng với mãi vẫn không tới, bàn tay yếu ớt rơi xuống trên đệm giường. Cổ họng không thể phát ra thanh âm nào, chỉ dùng đôi mắt đầy bi ai mà nhìn nàng.
Từ Liên không nói thêm gì nữa, chỉ dịu dàng hôn một cái tên trán Đoàn Phi xem như thay lời từ biệt, sau đó quay người bước ra khỏi phòng. Tất cả mọi việc hệt như nước chảy mây trôi, trong căn phòng im lặng Đoàn thiếu gia nằm cứng đờ vô lực nằm yên bất động. Trong bóng tối, một giọt trong suốt nơi khóe mắt lăn nhanh vào suối tóc đen, hai mắt đẫm lệ từ từ khép lại.
Nam nhân không bao giờ khóc trừ khi hắn chân thật động tâm.