Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Ánh Sáng Thuần Khiết

Chương 60: Vẫn là người nổi tiếng

May mà cấp ba không còn dạy nhạc trong chương trình chính quy. Phù. Cô đang hát karaoke cùng nhóm bạn cùng lớp. Cô cảm thấy khó chịu một chút. Người ta thường cảm thấy khó chịu khi làm những gì mình không tốt.

· Lại đây hát đi ! – Bông Xù kêu.

· Tại sao mấy cậu lại có mặt được ở đây vậy, Bông Xù, Sherry và Bánh Bao? – Tiểu Phong hỏi.

· Là Ken mời tớ, phải không Ken ? – Bông Xù quay qua với Ken.

· Ừ.

· Hai người thân nhau từ khi nào vậy ? Và còn Bánh Bao nữa? Bánh Bao cười tươi :

· Bông Xù rủ tụi này đi hát cùng, được bao mà, phải đi chứ ?

· Hát càng nhiều người thì càng vui. Mà Ken cũng đồng ý để tớ dẫn thêm bạn. – Bông Xù vui vẻ - Không ki bo như người nào đó !

· Hế ! – Lucasta giật mình.

· Không phải nói cậu đâu, Lucasta. – Bông Xù nói. – A, để tớ hát bài đó, bài của Eric.

· Tớ cũng hát với ! – Sherry kêu lên.

· Tớ nữa ! Cả tớ ! – Những người khác cùng kêu lên.

Cả lũ con gái cùng hát hò ca khúc ‘’Em là mùa xuân của anh ! ‘’ mới ra của Eric và nhảy nhót sôi động cùng nhau. Bông Xù lôi Lucasta đứng dậy cùng hát với mọi người.

· Ế, tớ có biết bài này đâu.

Tất cả những mâu thuẫn toan tính của cuộc sống phút chốc tan biến trong những lời ca hỗn hợp, một cách kỳ lạ.

· Oa, Sherry hát hay quá, y như ca sĩ nổi tiếng vậy.

· Mời cậu đến đây thật là đúng đắn.

Mọi người đều vỗ tay nhiệt liệt tán thưởng Sherry.

· Ha ha, cậu ấy đang hát… rất nhiệt tình.

· Dù chẳng đúng giai điệu một chút nào cả.

Mọi người nói về Lucasta đang miễn cưỡng hát, cũng được vỗ tay nhiệt liệt.

Mọi người sau đó ra về đi ngủ. Lucasta không ngủ được. Cô tỉnh dậy ra ngoài đi lang thang trong phố. Thành phố được lắp đặt các ngả đèn, sáng trưng. Cô cảm thấy bình yên. Thành phố không một bóng người, hoàn toàn tĩnh mịch.

Cô bé cô đơn, em đang có tâm sự gì đừng để trong lòng mà hãy nói ra có thể trút được nỗi lòng đó. – Một cô gái cũng đi dạo buổi đêm, nói với Lucasta.

· Sao chị biết em có nỗi lòng ạ ?

· Đơn giản lắm, một cô gái đi dạo buổi đêm thì chắc hẳn phải có nhiều tâm sự. Và vì chị cũng như vậy. Nào em có nỗi buồn gì ? Gặp rắc rối với bạn trai à ?

· Không có, em không có bạn trai.

· Bị bạn bè bắt nạt phải không ?

· Cũng có một chút, nhưng không đáng bận tâm.

· Vậy em buồn gì nào ?

· Em làm gì cũng không tốt.

· Ra là một cô bé tự ti. Đừng lo, em luôn làm tốt mọi chuyện, chỉ là em chưa nhận ra thôi. Đi theo chị, chị sẽ chỉ cho em thấy.

Cô gái dẫn Lucasta về nhà của cô. Ngôi nhà xây dựng kiểu cổ điển trang nhã và có phần bí ẩn. Lucasta bước vào. Đồ đạc trong nhà đều đẹp.

Cô gái chỉ cho Lucasta xem máy làm cà phê tự động. Lucasta đã tự pha cho mình một cốc cà phê.

· Em thấy không, em đã làm được một cốc cà phê hạnh phúc rồi đấy. Cốc cà phê này có thể được đem đi bán thành tiền.

· Ơ, không, nó đơn giản …

· Thì sao ? Thực ra mọi chuyện rất đơn giản. Nhưng mọi người thường nghĩ nó phức tạp lên, rồi tự cảm thấy tự ti không làm được.

· Nào giờ tự thưởng thức cốc cà phê của mình, có thấy ngon không ? Em nghĩ người khác sẽ cảm thấy cốc cà phê này như thế nào ?

· Đối với em thì em cảm thấy nó ngon, nhưng với người khác thì em không chắc khẩu vị của họ.

· Chính xác họ cũng cảm thấy như em.

· Ơ ?

· Mọi người căn bản đều giống nhau đó cô bé.



Cuộc trò chuyện giữa hai người kết thúc.

· Mai em lại đến đây nữa được không ? Chị khá là thích em.

· Dạ được ạ. Nói chuyện với chị rất vui ạ.

Cô chỉ tay chạm môi bảo với Lucasta.

· Tuyệt chị cũng cảm thấy vậy. Nhưng em đừng cho ai biết nhé ! Vì chị khó hợp với người khác, riêng em là đặc biệt, không hiểu sao chị lại rất hợp với em.

Cô gái cười với Lucasta. Cô trở về phòng và không hề nói gì về chuyện buổi đêm ngày hôm nay.

Đêm hôm sau, Lucasta lại ra ngoài một mình, đến nhà cô gái hôm qua. Căn nhà cổ kính im lìm trong bóng tối, đường xá xào xạc lá bay.

Lucasta bước vào nhà. Trong nhà không có ai. Chị ấy đi đâu rồi nhỉ. Lucasta không ngồi yên trên ghế, cô vào các phòng tìm kiếm. Cô leo lên tầng trên, mở cửa một căn phòng, một người đàn ông đẹp trai như bạch mã hoàng tử ngồi ở trong.



· Em là ai ?

· Còn anh, anh là ai ?

· Eric.

· Em là Lucasta. Chị gái trong nhà đi đâu rồi ạ ?

· Cô ấy không phải là đang ngủ trong phòng ư ?

Lucasta lắc đầu. Cô chú ý suốt vào khuôn mặt điển trai nhưng hơi nhợt nhạt của người đàn ông lạ.

· Em là gì của cô gái ấy ?

· Nói ra thì, em mới quen chị ấy hôm qua. Còn anh ?

· Anh cũng mới quen cô ấy dạo gần đây.

· Thật sao ? Hai người quen nhau như thế nào ?

Vừa nói xong câu ấy, Lucasta nghĩ mình thật lắm chuyện. Người ta là gái đẹp thì phải quen với trai xinh rồi. Hai người ắt hẳn đã … Cô xua đuổi cái ý nghĩ bậy bạ đó đi.

· Nói ra thì thật lạ, anh gặp cô ấy trên đường phố. Cô ấy nói sẽ chữa khỏi nỗi cô đơn trong lòng anh, rồi anh đến nhà cô ấy suốt.

· Em thì sao ?

· Cái gì ? Anh cũng quen chị gái trên đường phố sao ? – Lucasta đến gần người đàn ông, chăm chú nhìn nét mặt anh ta.

· Eric, anh còn ở trong phòng không? – Là giọng của cô gái. Cô ta ngạc nhiên khi thấy Lucasta ở trong phòng.

· Em gái đến rồi hả ? Đừng làm phiền bạn trai chị, anh ấy đang mệt. Chúng ta xuống nhà nói chuyện nào.

· Rồi chị sẽ hút sinh lực của em như chàng trai này phải không ?

Cô gái đó kinh ngạc, hỏi :

· Ngươi là ai ?

· Chiến binh công lý. Ngươi dùng lời nói ngon ngọt để dụ dỗ những con người cô đơn đáng thương khiến họ trở nên mê muội. Ta không để yên cho ngươi đâu.

Lucasta lấy ra thanh kiếm lightstick xông lên tấn công cô ta. Cô ta không phải là một con quỷ lợi hại, bị Lucasta đá ngã xuống. Cô liền lấy kiếm định đâm cô ta.

· Xin hãy tha mạng cho tôi. Tôi không hề giết người, tôi không làm hại con người.

· Lại dám nói không làm hại con người.

· Là vì anh ấy quá đẹp trai. Tôi rất mê giọng hát của anh ấy nên mới liều lĩnh tìm cách tiếp cận anh ấy thôi. Anh ấy cũng tự nguyện đến đây. Tôi cũng chỉ hút chút linh khí để anh ấy có thể ở bên tôi lâu. Cầu xin cô đấy ! Tôi chưa muốn chết.

· Ngươi còn định hút linh khí của ta còn gì ?

· Là tôi muốn tăng thêm chút ma lực. Nhưng thực sự tôi không có ý định làm hại cô, chỉ hút chút sinh lực hằng ngày thôi. Tôi đã sống với con người nhiều năm rồi mà vẫn yên ổn, cô thử nghĩ xem là vì sao chứ ?

· Thật sự ngươi chưa làm hại ai khác chứ ? Cô lườm cô ả bằng ánh mắt đáng sợ.

· Là thật. Tôi cũng không dám ra ngoài gặp con người nhiều. Đó là lý do tại sao tôi cảm thấy cô đơn.

Lucasta rút lại kiếm. Cô lấy điện thoại tra thông tin mật về yêu đạo ở nơi này. Có vẻ khu vực này không có nhiều ma lực, và cũng không có các vụ án không rõ nguyên nhân.

· Tôi tạm thời tin cô. Nhưng tôi sẽ đưa người này đi. Và sẽ giám sát cô. Cô nếu còn muốn sống thì tốt nhất đừng làm gì xấu xa.

Cô ta buồn bã nói:

· Được rồi.

· Trước đó lưu số điện thoại của tôi để liên lạc đi. Nếu cảm thấy cô đơn thì có thể gọi điện nói chuyện với tôi. – Lucasta nói.

· Thật không ? – Cô ả mừng rỡ trao đổi số liên lạc với Lucasta.

· Nhưng mà đừng có làm phiền nhiều đấy, nếu bạn bè tôi mà phát hiện ra cô, sẽ lập tức giết cô. Tôi không đảm bảo được chuyện đó đâu.

· Tôi biết rồi, tôi sẽ chú ý. Nhưng mà tôi có thể gọi cô là em gái như trước được chứ ?

· Gọi bằng gì thì gọi. Chị… chị gái. – Lucasta đáp. Cô ả thì mừng quýnh lên ôm chầm lấy Lucasta. – Này, này.

· Còn anh này, sống ở đâu ?

· Khách sạn Thanh Long.

· Hả ? Không phải chứ ? Khách sạn nhà Ken ư.

Lucasta mang chàng trai về khách sạn. Cô làm cậu tỉnh táo lại. Rồi cô chuồn lẹ. Thế mà vẫn bị bắt lại.

Chương 60: Vẫn là người nổi tiếng - Chương 60 | Đọc truyện tranh