Ánh Sáng Thuần Khiết
Chương 58: Vị vua từ quá khứ
Sau khi ăn trưa, học sinh trở về bảo tàng. Giáo viên thông báo trước khi trở về, mỗi học sinh sẽ nộp một bản báo cáo ghi lại kết quả về chuyến đi hôm nay. Do đó học sinh được quay lại bảo tàng để quan sát tỉ mỉ hơn và viết báo cáo. Cả khối học sinh khối mười la ó than thở.
Miêu Miêu hậm hực nhìn bốn con người đang đi cùng nhau. Lucasta nhìn lên bức tượng vua Hải Mạn đang suy tư cảm thấy như thể đang phản ánh chính tâm trạng của bản thân vậy. Bức tượng sống động đang ở ngay trước mắt cô.
- Cậu trông rất mông lung, đang nghĩ gì thế? – Sherry cất tiếng hỏi.
- Tớ tự hỏi sau này chúng ta chết rồi thì sẽ ra sao nhỉ? Linh hồn sẽ đi đâu? – Lucasta trầm tư.
- Địa ngục. – Tiểu Phong đáp.
Hai người Ken và Sherry hơi khựng nghe câu trả lời từ Tiểu Phong.
- Tớ tưởng là có thiên thần tới dẫn chúng ta đi. – Sherry phát biểu.
- Không có thiên đường bao giờ. Điều cậu nghe thấy là từ các câu chuyện cổ tích truyền tai nhau.
- Nói thế tất cả chúng ta, đặc biệt là người tuyệt vời như tớ cũng sẽ bị đày xuống địa ngục á? - Địa ngục là nơi phân xử trắng đen tốt xấu, và trừng phạt con người. Những linh hồn sống thiện lành hoặc đã chịu đủ trừng phạt sẽ tan biến.
- Cậu dựa vào đâu mà khẳng định về địa ngục. Nói như cậu thì chẳng ai thèm xuống địa phủ nữa, thà bám víu ở nhân gian cho xong. - Ken hờ hững lên tiếng.
Linh hồn bám víu ở nhân gian quá lâu sẽ quên đi đường xuống âm ti. Và trở thành ma dài ma dạc, thậm chí là oan hồn và ác ma.
Bỗng một tiếng la thất thanh vang lên:
- Có ma!
Lee hoảng loạn chạy kêu cứu. Học sinh xung quanh hoảng sợ la hét ầm ĩ theo. Giáo viên trấn tĩnh Lee lại.
- Em bình tĩnh lại, kể cho mọi người nghe chuyện gì vừa xảy ra.
- Ma...ma ở đằng kia... khu vực tài liệu. Em định lấy cuốn sách từ trên giá, nhưng chưa động vào sách bị rơi xuống đất. Em quay ra thì thấy... thì thấy... một cái bóng...
Mọi người đi đến khu vực chứa tài liệu, nhưng không có gì. Sách được đặt ngay ngắn trên giá. Hoàn toàn bình thường.
- Em mơ ngủ rồi Lee. Có lẽ do mệt quá. Em nên đi nghỉ ngơi.
Học sinh xung quanh cười ồ:
- Đồ nhát cáy! Ha ha!
- Không phải, em rõ ràng là thấy...
Không ai bận tâm đến lời của Lee, mọi người tản đi. Giáo viên đưa Lee đi kiểm tra.
Bốn người bạn ở lại. Lucasta nhìn quanh một lượt. Tiểu Phong và Sherry xem xét các giá sách.
- Các cậu tin mấy lời của tên nhát cáy đó à? - Ken lên tiếng.
- Không tin. - Lucasta thẳng thừng đáp. - Nhưng ở đây có khá nhiều tài liệu tốt có thể dùng để viết báo cáo.
Nói là vậy, nhưng sách trên giá trông khá bụi bặm và ít được lui tới.
Chuyến tham quan kết thúc, học sinh được đưa về trường.
Lucasta và Tiểu Phong không trở về nhà ngay. Hai người quay trở lại bảo tàng quốc gia. Bảo tàng lúc này đã đóng cửa.
Trời đã xế chiều. Lucasta lấy điện thoại ra xem lại ghi chú. Cô khai triển thuật cô đang luyện tập: Ánh nhìn xuyên thấu. Giống như việc học một kỹ năng mới, các chiêu chưa quen thường mất nhiều sức lực và tâm trí hơn cả.
Lucasta nhìn xuyên qua các bức tường và kệ bày trí đồ. Rồi cô lên tiếng với cậu. Ngay lập tức, Tiểu Phong dịch chuyển tức thời chặn đứng bóng ma.
Bóng ma trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm y như bức tượng Lucasta đã dành nhiều thời gian ngắm nghía.
- Ngài là vua Hải Mạn. - Lucasta giật người theo phản xạ khi Tiểu Phong vừa dứt lời.
- Các ngươi nhìn thấy được ta. - Vị vua có vẻ bất ngờ nhưng không hề biểu lộ nét mặt ngạc nhiên.
Vua Hải Mạn đã là người của mấy trăm năm trước. Một con ma ở lâu trên trần thế sẽ không còn nhớ đường xuống âm tào địa phủ.
- Các ngươi là chiến binh công lý?
Tiểu Phong gật đầu, đáp lại:
- Đúng vậy thưa đức vua.
- Chúng tôi có thể được biết tại sao ngài lại ở đây không?
Vị vua lắc đầu.
- Ta không còn biết phải xuống âm phủ như thế nào nữa. Ta cần người chỉ lối.
Tiểu Phong đáp lại thành kính:
- Người sống không biết được đường xuống địa phủ. Ngay cả các chiến binh công lý. Người đã không còn nhớ đường thì mãi mãi sẽ phải lưu lạc tại nhân gian.
- Ta cũng biết vậy.
- Vấn đề là tại sao ngài lại trốn ở bảo tàng này, sau hàng trăm năm không ai biết chứ? Dù là vua đi chăng nữa thì linh hồn cũng không được phép tồn tại trên trần thế quá lâu. Trừ phi còn mối hận với nhân gian, nếu không linh hồn đã đi theo tiếng gọi của âm phủ ngay sau khi chết rồi! – Lucasta mất kiên nhẫn.
- Lucasta! – Tiểu Phong nhắc nhở. – Cậu sao bị kích động vậy. Đừng để cảm xúc xen vào.
Vị vua đã tồn tại hàng thế kỷ, vẫn giữ được sự điềm tĩnh ôn tồn nói:
‘’Là sự cố chấp của ta. Sau khi chết ta còn vương vấn tại nhân gian để ngày ngày theo dõi hoàng hậu. Ta muốn cùng đi tới địa ngục với hoàng hậu. Thế là ta cứ mãi ở trong hoàng cung. Hoàng hậu cũng không trách ta. Chúng ta những tưởng linh hồn của các chiến binh công lý sau khi chết đi sẽ có đặc ân. Nhưng khi nàng chết, linh hồn nàng liền tan biến, còn ta thì không thể nào đi tới âm phủ được nữa. Nàng và ta chỉ có thể nhìn nhau xa cách trong vô vọng.’’
Lucasta kinh ngạc, không thốt nên lời. Tiểu Phong lẳng lặng đáp:
- Đối với linh hồn tan biến là một đặc ân, vì sớm được giải thoát không cần phải chịu hình phạt của âm giới. Con người ai cũng có tội lỗi mà.
Vị vua hạ thấp giọng tiếp tục câu chuyện: ‘’ Ta lang thang hết triều đại này tới triều đại khác. Nhân gian thay đổi không ngừng. Cung điện của ta trở thành cái bảo tàng này. Ta ngày ngày sống trong lặng lẽ cô đơn, bị mắc kẹt ở đây hàng trăm năm qua. Thi thoảng cũng có chiến binh công lý phát hiện ra ta, nhưng khi nghe về ta, họ cảm thấy thương cảm và để ta ở lại đây. Một số còn đến đây trò chuyện cùng ta.’’
- Họ cũng không có cách gì khác để giúp ngài à?
- Họ cũng giống như các ngươi, không thể chỉ dẫn cho ta đường xuống âm ty.
Lucasta thẫn thờ. Một người bị mắc kẹt mãi một nơi, hơn nữa người yêu thương nhất trên đời cũng không thể ở bên. Tồn tại quá lâu xem ra là cực hình tàn khốc nhất. Đã chết rồi mà vẫn còn chịu giày vò.
- Thật sự không có cách nào giúp vua giải thoát à Tiểu Phong?
- Các chiến binh công lý từng gặp ngài không một ai có cách nào giúp ngài sao?
- Thực ra họ biết một cách nhưng không chịu giúp ta. - Vị vua nói.
- Ngươi sẽ giúp ta kết thúc âm hồn vô nghĩa này chứ? Ta sẽ rất cảm kích ân huệ của ngươi.
Lucasta vui mừng reo lên: - Là cách gì thưa đức vua?
- Không được! - Tiểu Phong thốt lên. - Thỏ Đế không làm đâu. Tôi cũng sẽ không làm.
Lucasta rối như mớ bòng bong: - Tại sao chứ? Cậu biết à?
- Tớ biết rồi. Bởi vì... - Tiểu Phong ngập ngừng trước lời tiếp theo.
Vị vua nhìn Tiểu Phong, lúc này Lucasta cảm thấy mình có thể nhìn ra cảm xúc đầu tiên trên khuôn mặt một màu ưu tư, vẻ mặt như cầu xin tha thiết.
- Làm ơn hãy giết ta!
Các chiến binh công lý không nỡ xuống tay với vị vua đã mang tới cuộc sống ấm no cho nhân dân và rất mực chung tình với người vợ của mình.
Lucasta nhìn nét mặt xúc động và khổ đau của vị vua, quay sang Tiểu Phong:
- Cậu giúp ông ấy đi! Cậu luôn tuân theo quy tắc mà!
Tiểu Phong trầm xuống:
- Ai mà xuống tay cho nổi với một vị vua đầy tôn kính được!
Lucasta khẽ giật lùi, nhận ra bản thân đã quên mất Tiểu Phong cũng là con người chứ đâu phải tảng băng.
Tiểu Phong kéo tay Lucasta, nhìn thẳng mặt vua mà nói:
- Không ai muốn ra tay với ngài đâu. Xin ngài hãy bảo trọng.
Tiểu Phong dùng dịch chuyển tức thời nhưng không thể di chuyển. Cậu nhìn lên đức vua uy nghiêm.
- Các ngươi đừng hòng được đi, trước khi thực hiện tâm nguyện của ta.
Vị vua đã sống hàng thế kỷ trên nhân gian, sức mạnh tích tụ được không ít. Hơn nữa, hai tân binh đang đứng trên lãnh địa của vua, không phải là đối thủ của ngài.
Tiểu Phong cầm tay Lucasta kéo ra gian ngoài, tìm lối ra cửa chính. Những bức tượng động đậy di chuyển xuống, chặt hai người lại. Đây đều là tài sản quốc gia, hai bạn trẻ không được phép làm vỡ. Lucasta luồn lách qua các bức tượng chạy qua, cô quay đằng sau thấy Tiểu Phong còn đứng ở sau đám tượng hổ lốn. Cứu cậu ta sau vậy, cô cần chạy trước đã. Cô quay lại thì ‘’binh’’, cô va phải hồn ma của nhà vua đang cường hóa bản thân lên. Cô ngã bệt xuống sàn.
- Au! – Cô ôm cái đầu.
Tiểu Phong lo lắng gọi:
- Thỏ đế!
Rồi cậu hướng thẳng mặt đức vua thuyết phục ngài:
Miêu Miêu hậm hực nhìn bốn con người đang đi cùng nhau. Lucasta nhìn lên bức tượng vua Hải Mạn đang suy tư cảm thấy như thể đang phản ánh chính tâm trạng của bản thân vậy. Bức tượng sống động đang ở ngay trước mắt cô.
- Cậu trông rất mông lung, đang nghĩ gì thế? – Sherry cất tiếng hỏi.
- Tớ tự hỏi sau này chúng ta chết rồi thì sẽ ra sao nhỉ? Linh hồn sẽ đi đâu? – Lucasta trầm tư.
- Địa ngục. – Tiểu Phong đáp.
Hai người Ken và Sherry hơi khựng nghe câu trả lời từ Tiểu Phong.
- Tớ tưởng là có thiên thần tới dẫn chúng ta đi. – Sherry phát biểu.
- Không có thiên đường bao giờ. Điều cậu nghe thấy là từ các câu chuyện cổ tích truyền tai nhau.
- Nói thế tất cả chúng ta, đặc biệt là người tuyệt vời như tớ cũng sẽ bị đày xuống địa ngục á? - Địa ngục là nơi phân xử trắng đen tốt xấu, và trừng phạt con người. Những linh hồn sống thiện lành hoặc đã chịu đủ trừng phạt sẽ tan biến.
- Cậu dựa vào đâu mà khẳng định về địa ngục. Nói như cậu thì chẳng ai thèm xuống địa phủ nữa, thà bám víu ở nhân gian cho xong. - Ken hờ hững lên tiếng.
Linh hồn bám víu ở nhân gian quá lâu sẽ quên đi đường xuống âm ti. Và trở thành ma dài ma dạc, thậm chí là oan hồn và ác ma.
Bỗng một tiếng la thất thanh vang lên:
- Có ma!
Lee hoảng loạn chạy kêu cứu. Học sinh xung quanh hoảng sợ la hét ầm ĩ theo. Giáo viên trấn tĩnh Lee lại.
- Em bình tĩnh lại, kể cho mọi người nghe chuyện gì vừa xảy ra.
- Ma...ma ở đằng kia... khu vực tài liệu. Em định lấy cuốn sách từ trên giá, nhưng chưa động vào sách bị rơi xuống đất. Em quay ra thì thấy... thì thấy... một cái bóng...
Mọi người đi đến khu vực chứa tài liệu, nhưng không có gì. Sách được đặt ngay ngắn trên giá. Hoàn toàn bình thường.
- Em mơ ngủ rồi Lee. Có lẽ do mệt quá. Em nên đi nghỉ ngơi.
Học sinh xung quanh cười ồ:
- Đồ nhát cáy! Ha ha!
- Không phải, em rõ ràng là thấy...
Không ai bận tâm đến lời của Lee, mọi người tản đi. Giáo viên đưa Lee đi kiểm tra.
Bốn người bạn ở lại. Lucasta nhìn quanh một lượt. Tiểu Phong và Sherry xem xét các giá sách.
- Các cậu tin mấy lời của tên nhát cáy đó à? - Ken lên tiếng.
- Không tin. - Lucasta thẳng thừng đáp. - Nhưng ở đây có khá nhiều tài liệu tốt có thể dùng để viết báo cáo.
Nói là vậy, nhưng sách trên giá trông khá bụi bặm và ít được lui tới.
Chuyến tham quan kết thúc, học sinh được đưa về trường.
Lucasta và Tiểu Phong không trở về nhà ngay. Hai người quay trở lại bảo tàng quốc gia. Bảo tàng lúc này đã đóng cửa.
Trời đã xế chiều. Lucasta lấy điện thoại ra xem lại ghi chú. Cô khai triển thuật cô đang luyện tập: Ánh nhìn xuyên thấu. Giống như việc học một kỹ năng mới, các chiêu chưa quen thường mất nhiều sức lực và tâm trí hơn cả.
Lucasta nhìn xuyên qua các bức tường và kệ bày trí đồ. Rồi cô lên tiếng với cậu. Ngay lập tức, Tiểu Phong dịch chuyển tức thời chặn đứng bóng ma.
Bóng ma trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm y như bức tượng Lucasta đã dành nhiều thời gian ngắm nghía.
- Ngài là vua Hải Mạn. - Lucasta giật người theo phản xạ khi Tiểu Phong vừa dứt lời.
- Các ngươi nhìn thấy được ta. - Vị vua có vẻ bất ngờ nhưng không hề biểu lộ nét mặt ngạc nhiên.
Vua Hải Mạn đã là người của mấy trăm năm trước. Một con ma ở lâu trên trần thế sẽ không còn nhớ đường xuống âm tào địa phủ.
- Các ngươi là chiến binh công lý?
Tiểu Phong gật đầu, đáp lại:
- Đúng vậy thưa đức vua.
- Chúng tôi có thể được biết tại sao ngài lại ở đây không?
Vị vua lắc đầu.
- Ta không còn biết phải xuống âm phủ như thế nào nữa. Ta cần người chỉ lối.
Tiểu Phong đáp lại thành kính:
- Người sống không biết được đường xuống địa phủ. Ngay cả các chiến binh công lý. Người đã không còn nhớ đường thì mãi mãi sẽ phải lưu lạc tại nhân gian.
- Ta cũng biết vậy.
- Vấn đề là tại sao ngài lại trốn ở bảo tàng này, sau hàng trăm năm không ai biết chứ? Dù là vua đi chăng nữa thì linh hồn cũng không được phép tồn tại trên trần thế quá lâu. Trừ phi còn mối hận với nhân gian, nếu không linh hồn đã đi theo tiếng gọi của âm phủ ngay sau khi chết rồi! – Lucasta mất kiên nhẫn.
- Lucasta! – Tiểu Phong nhắc nhở. – Cậu sao bị kích động vậy. Đừng để cảm xúc xen vào.
Vị vua đã tồn tại hàng thế kỷ, vẫn giữ được sự điềm tĩnh ôn tồn nói:
‘’Là sự cố chấp của ta. Sau khi chết ta còn vương vấn tại nhân gian để ngày ngày theo dõi hoàng hậu. Ta muốn cùng đi tới địa ngục với hoàng hậu. Thế là ta cứ mãi ở trong hoàng cung. Hoàng hậu cũng không trách ta. Chúng ta những tưởng linh hồn của các chiến binh công lý sau khi chết đi sẽ có đặc ân. Nhưng khi nàng chết, linh hồn nàng liền tan biến, còn ta thì không thể nào đi tới âm phủ được nữa. Nàng và ta chỉ có thể nhìn nhau xa cách trong vô vọng.’’
Lucasta kinh ngạc, không thốt nên lời. Tiểu Phong lẳng lặng đáp:
- Đối với linh hồn tan biến là một đặc ân, vì sớm được giải thoát không cần phải chịu hình phạt của âm giới. Con người ai cũng có tội lỗi mà.
Vị vua hạ thấp giọng tiếp tục câu chuyện: ‘’ Ta lang thang hết triều đại này tới triều đại khác. Nhân gian thay đổi không ngừng. Cung điện của ta trở thành cái bảo tàng này. Ta ngày ngày sống trong lặng lẽ cô đơn, bị mắc kẹt ở đây hàng trăm năm qua. Thi thoảng cũng có chiến binh công lý phát hiện ra ta, nhưng khi nghe về ta, họ cảm thấy thương cảm và để ta ở lại đây. Một số còn đến đây trò chuyện cùng ta.’’
- Họ cũng không có cách gì khác để giúp ngài à?
- Họ cũng giống như các ngươi, không thể chỉ dẫn cho ta đường xuống âm ty.
Lucasta thẫn thờ. Một người bị mắc kẹt mãi một nơi, hơn nữa người yêu thương nhất trên đời cũng không thể ở bên. Tồn tại quá lâu xem ra là cực hình tàn khốc nhất. Đã chết rồi mà vẫn còn chịu giày vò.
- Thật sự không có cách nào giúp vua giải thoát à Tiểu Phong?
- Các chiến binh công lý từng gặp ngài không một ai có cách nào giúp ngài sao?
- Thực ra họ biết một cách nhưng không chịu giúp ta. - Vị vua nói.
- Ngươi sẽ giúp ta kết thúc âm hồn vô nghĩa này chứ? Ta sẽ rất cảm kích ân huệ của ngươi.
Lucasta vui mừng reo lên: - Là cách gì thưa đức vua?
- Không được! - Tiểu Phong thốt lên. - Thỏ Đế không làm đâu. Tôi cũng sẽ không làm.
Lucasta rối như mớ bòng bong: - Tại sao chứ? Cậu biết à?
- Tớ biết rồi. Bởi vì... - Tiểu Phong ngập ngừng trước lời tiếp theo.
Vị vua nhìn Tiểu Phong, lúc này Lucasta cảm thấy mình có thể nhìn ra cảm xúc đầu tiên trên khuôn mặt một màu ưu tư, vẻ mặt như cầu xin tha thiết.
- Làm ơn hãy giết ta!
Các chiến binh công lý không nỡ xuống tay với vị vua đã mang tới cuộc sống ấm no cho nhân dân và rất mực chung tình với người vợ của mình.
Lucasta nhìn nét mặt xúc động và khổ đau của vị vua, quay sang Tiểu Phong:
- Cậu giúp ông ấy đi! Cậu luôn tuân theo quy tắc mà!
Tiểu Phong trầm xuống:
- Ai mà xuống tay cho nổi với một vị vua đầy tôn kính được!
Lucasta khẽ giật lùi, nhận ra bản thân đã quên mất Tiểu Phong cũng là con người chứ đâu phải tảng băng.
Tiểu Phong kéo tay Lucasta, nhìn thẳng mặt vua mà nói:
- Không ai muốn ra tay với ngài đâu. Xin ngài hãy bảo trọng.
Tiểu Phong dùng dịch chuyển tức thời nhưng không thể di chuyển. Cậu nhìn lên đức vua uy nghiêm.
- Các ngươi đừng hòng được đi, trước khi thực hiện tâm nguyện của ta.
Vị vua đã sống hàng thế kỷ trên nhân gian, sức mạnh tích tụ được không ít. Hơn nữa, hai tân binh đang đứng trên lãnh địa của vua, không phải là đối thủ của ngài.
Tiểu Phong cầm tay Lucasta kéo ra gian ngoài, tìm lối ra cửa chính. Những bức tượng động đậy di chuyển xuống, chặt hai người lại. Đây đều là tài sản quốc gia, hai bạn trẻ không được phép làm vỡ. Lucasta luồn lách qua các bức tượng chạy qua, cô quay đằng sau thấy Tiểu Phong còn đứng ở sau đám tượng hổ lốn. Cứu cậu ta sau vậy, cô cần chạy trước đã. Cô quay lại thì ‘’binh’’, cô va phải hồn ma của nhà vua đang cường hóa bản thân lên. Cô ngã bệt xuống sàn.
- Au! – Cô ôm cái đầu.
Tiểu Phong lo lắng gọi:
- Thỏ đế!
Rồi cậu hướng thẳng mặt đức vua thuyết phục ngài: