Ánh Sáng Thuần Khiết
Chương 54: Tớ muốn nói lời xin lỗi
- Không ngờ cậu lại dính vào thị phi với một thiếu gia đào hoa! Cậu may mắn quá đi Lucasta! Tớ cũng muốn bị dính! Wow wow! – Bông Xù ôm mặt mơ mộng.
- !!!???? - Toàn đồn thổi không đâu. Tự dưng tớ phải phí tổn năng lượng vào mấy thứ vô bổ. Học hành đã đủ mệt lắm rồi! Hic.
Bông Xù khoái chí quay lại với Lucasta, đôi mắt mong chờ:
- Lucasta tranh thủ lúc này cưa cẩm anh chàng thiếu gia Ken luôn đi! Không biết cách thì để tớ mách nước cho! Tin đồn cho thành tin thật luôn! Sợ quái gì!
- Cưa không nổi. Làm ơn tha cho tớ đi! Tên nào thích nổi tớ chứ.
Vừa nói vừa rảo bước trên đường, mắt Lucasta lơ đãng nhìn bên đường, và liền dừng lại đám móc khóa hình con sâu cực đáng yêu trong tiệm tạp hóa. Cô này ra một sáng kiến nhỏ. Cô vào tiệm mua cả đống, rồi móc vào cặp của Bông Xù một con màu hồng.
- Tặng cậu con sâu này.
- Ế, ngày gì mà tặng tớ?
- Thích thì tặng đó. – Cô cười. – Tớ cũng lấy một con màu hồng.
Nói rồi cô móc con sâu màu hồng khác vào cặp của mình.
- A, đồ đôi! – Bông Xù mỉm cười. Lucasta cũng cười theo.
Về nhà, Lucasta lén sang phòng của Tiểu Phong. May quá, cậu ta không có trong phòng.
- Cậu nghĩ mình là gì của tớ mà tớ phải báo cho cậu chứ!
Câu nói đó, cô nhớ lại. Cô cảm thấy có lỗi khi nói với Tiểu Phong như thế. Nói gì thì nói Tiểu Phong cũng là bạn cô. Mình lại ngốc nghếch ăn nói không suy nghĩ nữa. Cô cảm thấy giận bản thân. Cô cầm cặp sách của Tiểu Phong lên, móc chiếc móc khóa con sâu màu xanh da trời lên. Hay là thôi, cậu ta để ý đến lại không vứt thứ này đi mới lạ. Quà xin lỗi nên nói tử tế, cậu ta không nhận thì giữ lại. Nhưng mà không hiểu sao mình lại ngại gặp thế không biết. Haizz.
- Giật cả mình! – Lucasta kêu lên. Tiểu Phong đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt cô. Cứ như ma vậy, sợ muốn chết.
- Cậu đang làm gì với cặp của tớ vậy?
Cô chưa kịp móc xong con sâu, cũng không kịp giấu đi. Chết tôi, cô nghĩ.
- Con sâu sao?
- A ha ha, định làm cho cậu bất ngờ một tí. Cậu không thích thì đưa tớ.
- Đồ đã cho rồi sao lấy lại.
Phù, may quá, cậu ta chịu nhận.
- Nhưng mà sao tự dưng lại tặng tớ cái này?
- Xin lỗi.
Hả? Tiểu Phong có chút ngạc nhiên.
- Tớ đã nói những điều không hay với cậu. Tớ đã bảo cậu không là gì của tớ.
Tiểu Phong hơi ngượng ngùng nhưng dưới con mắt của Lucasta thì cậu ta luôn một sắc thái. Cậu nói với Lucasta.
- À tớ cũng có phần lỗi.
Lucasta tiếp lời:
- Thực ra đối với tớ, cậu là một người bạn tốt.
Tiểu Phong mặt lập tức xuống sắc, hỏi lại:
- Chỉ là bạn thôi sao?
- Ủa không là bạn thì là gì?
- Ra ngoài!
- Ế, cậu vừa rất tốt mà, sao lại nổi nóng ngay được vậy.
- Đã nói là ra ngoài. Đồ thỏ đế kia!
Lucasta sợ bắn người. Cô chạy ra khỏi phòng ngay lập tức. Người ta nói con gái hay thất thường. Nhưng cậu ta mới là kẻ thất thường ấy. Cô về phòng, lại bị ghét nữa rồi. Cô thở dài.
Ngày đi học. Lucasta và Tiểu Phong đến lớp cùng nhau. Freya và đám phe cánh tức giận khi phát hiện thấy móc khóa mới ở cặp sách của Tiểu Phong và Lucasta giống hệt nhau.
- Hai người họ đang hẹn hò sao? - Lũ con gái hoài nghi.
- Con nhỏ quê mùa đang quấn lấy Ken mà!
- Hừ nhìn biết nó là mấy con lăng nhăng rẻ tiền rồi!
- Con nhà quê không biết liêm sỉ. Tiểu Phong sao có thể để ý tới hạng con gái này được?
Sherry sang rủ Lucasta đi ăn trưa. Đám học sinh nữ trong lớp phát hiện ra móc chìa khóa treo trên cặp sách của Sherry là hình con sâu màu xanh da trời giống y hệt với móc khóa của Tiểu Phong, cả về màu sắc.
Ba người Lucasta, Sherry, Tiểu Phong cùng ngồi ăn ở một bàn đá trong sân trường. Chỗ ăn trưa quen thuộc.
- Chà, đồ ăn của cậu lúc nào cũng có nhiều hành nhỉ? – Sherry nói.
- !!!???? - Toàn đồn thổi không đâu. Tự dưng tớ phải phí tổn năng lượng vào mấy thứ vô bổ. Học hành đã đủ mệt lắm rồi! Hic.
Bông Xù khoái chí quay lại với Lucasta, đôi mắt mong chờ:
- Lucasta tranh thủ lúc này cưa cẩm anh chàng thiếu gia Ken luôn đi! Không biết cách thì để tớ mách nước cho! Tin đồn cho thành tin thật luôn! Sợ quái gì!
- Cưa không nổi. Làm ơn tha cho tớ đi! Tên nào thích nổi tớ chứ.
Vừa nói vừa rảo bước trên đường, mắt Lucasta lơ đãng nhìn bên đường, và liền dừng lại đám móc khóa hình con sâu cực đáng yêu trong tiệm tạp hóa. Cô này ra một sáng kiến nhỏ. Cô vào tiệm mua cả đống, rồi móc vào cặp của Bông Xù một con màu hồng.
- Tặng cậu con sâu này.
- Ế, ngày gì mà tặng tớ?
- Thích thì tặng đó. – Cô cười. – Tớ cũng lấy một con màu hồng.
Nói rồi cô móc con sâu màu hồng khác vào cặp của mình.
- A, đồ đôi! – Bông Xù mỉm cười. Lucasta cũng cười theo.
Về nhà, Lucasta lén sang phòng của Tiểu Phong. May quá, cậu ta không có trong phòng.
- Cậu nghĩ mình là gì của tớ mà tớ phải báo cho cậu chứ!
Câu nói đó, cô nhớ lại. Cô cảm thấy có lỗi khi nói với Tiểu Phong như thế. Nói gì thì nói Tiểu Phong cũng là bạn cô. Mình lại ngốc nghếch ăn nói không suy nghĩ nữa. Cô cảm thấy giận bản thân. Cô cầm cặp sách của Tiểu Phong lên, móc chiếc móc khóa con sâu màu xanh da trời lên. Hay là thôi, cậu ta để ý đến lại không vứt thứ này đi mới lạ. Quà xin lỗi nên nói tử tế, cậu ta không nhận thì giữ lại. Nhưng mà không hiểu sao mình lại ngại gặp thế không biết. Haizz.
- Giật cả mình! – Lucasta kêu lên. Tiểu Phong đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt cô. Cứ như ma vậy, sợ muốn chết.
- Cậu đang làm gì với cặp của tớ vậy?
Cô chưa kịp móc xong con sâu, cũng không kịp giấu đi. Chết tôi, cô nghĩ.
- Con sâu sao?
- A ha ha, định làm cho cậu bất ngờ một tí. Cậu không thích thì đưa tớ.
- Đồ đã cho rồi sao lấy lại.
Phù, may quá, cậu ta chịu nhận.
- Nhưng mà sao tự dưng lại tặng tớ cái này?
- Xin lỗi.
Hả? Tiểu Phong có chút ngạc nhiên.
- Tớ đã nói những điều không hay với cậu. Tớ đã bảo cậu không là gì của tớ.
Tiểu Phong hơi ngượng ngùng nhưng dưới con mắt của Lucasta thì cậu ta luôn một sắc thái. Cậu nói với Lucasta.
- À tớ cũng có phần lỗi.
Lucasta tiếp lời:
- Thực ra đối với tớ, cậu là một người bạn tốt.
Tiểu Phong mặt lập tức xuống sắc, hỏi lại:
- Chỉ là bạn thôi sao?
- Ủa không là bạn thì là gì?
- Ra ngoài!
- Ế, cậu vừa rất tốt mà, sao lại nổi nóng ngay được vậy.
- Đã nói là ra ngoài. Đồ thỏ đế kia!
Lucasta sợ bắn người. Cô chạy ra khỏi phòng ngay lập tức. Người ta nói con gái hay thất thường. Nhưng cậu ta mới là kẻ thất thường ấy. Cô về phòng, lại bị ghét nữa rồi. Cô thở dài.
Ngày đi học. Lucasta và Tiểu Phong đến lớp cùng nhau. Freya và đám phe cánh tức giận khi phát hiện thấy móc khóa mới ở cặp sách của Tiểu Phong và Lucasta giống hệt nhau.
- Hai người họ đang hẹn hò sao? - Lũ con gái hoài nghi.
- Con nhỏ quê mùa đang quấn lấy Ken mà!
- Hừ nhìn biết nó là mấy con lăng nhăng rẻ tiền rồi!
- Con nhà quê không biết liêm sỉ. Tiểu Phong sao có thể để ý tới hạng con gái này được?
Sherry sang rủ Lucasta đi ăn trưa. Đám học sinh nữ trong lớp phát hiện ra móc chìa khóa treo trên cặp sách của Sherry là hình con sâu màu xanh da trời giống y hệt với móc khóa của Tiểu Phong, cả về màu sắc.
Ba người Lucasta, Sherry, Tiểu Phong cùng ngồi ăn ở một bàn đá trong sân trường. Chỗ ăn trưa quen thuộc.
- Chà, đồ ăn của cậu lúc nào cũng có nhiều hành nhỉ? – Sherry nói.