Trên chiếc xe sang, hai chân tôi khép lại, ôm cặp sách ngay ngắn trên đùi, không kìm được mà ngắm nghía trần xe mô phỏng bầu trời sao trong truyền thuyết.

"Bình thường tôi không thích có người ở quá gần mình."

Tôi quay đầu lại, đôi lông mày và ánh mắt tinh tế của Chu Dã đang rũ xuống, mặt không cảm xúc, khiến người ta chẳng thể đoán được tâm trạng.

Tôi trịnh trọng gật đầu: "Được thưa cậu chủ."

Chân mày cậu ấy khẽ nhíu lại nhưng cũng nhanh chóng giãn ra.

"Đừng gọi tôi là cậu chủ."

"Được thưa anh trai."

Cậu ấy quay ngoắt đầu sang nhìn tôi, vẻ mặt cao ngạo lạnh lùng có chút rạn nứt.

Trong giọng nói thoáng hiện lên chút bất lực.

"Gọi tên tôi là được rồi."

Tôi mím chặt môi, ngồi thẳng lưng lên, ngoan ngoãn gật đầu.

"Được rồi, Chu Dã."

Vào lúc nhận được tin nhắn của mẹ, biết được dì Chu muốn chuyển trường cho tôi sang Trung học Quốc tế Nam Giang.

Trong lòng tôi có ba phần bất ngờ, ba phần lo lắng, bốn phần lúng túng, cùng với chín mươi phần mừng rỡ điên cuồng.

Điều này không chỉ có nghĩa là tôi có thể rời ngôi làng nhỏ để đến ngôi trường cấp ba có đội ngũ giáo viên giỏi nhất toàn vùng Nam Giang.

Mà còn có thể gặp mẹ mỗi ngày.

Tôi là một đứa trẻ chịu thiệt thòi từ nhỏ, sống ở quê với bà ngoại từ bé.

Bố tôi là một kẻ tồi tệ, còn mẹ tôi lúc trẻ lại là người mù quáng vì tình yêu.

Mẹ bị những lời ngon tiếng ngọt của bố lừa gạt, cứ ngỡ đã gặp được chân mệnh thiên tử, kết cục lại là một kẻ lừa đảo đạo đức giả.

Còn chưa kết hôn thì mẹ đã mang thai tôi, vừa biết tin mẹ mang bầu, bố đã chạy trốn biệt tăm biệt tích.

Vì lý do sức khỏe, mẹ tôi bắt buộc phải sinh tôi ra.

Nhưng mẹ không thích tôi, sinh tôi xong thì bỏ mặc tôi cho bà ngoại rồi bỏ đi làm ăn xa.

Theo thời gian tôi dần khôn lớn, mối quan hệ giữa hai mẹ con mới từ từ dịu lại.

Bà ngoại chỉ có mỗi mẹ tôi là con, mẹ tôi cũng chỉ có mình tôi là con.

Mẹ tôi chỉ còn cách càng phải cố gắng làm việc hơn để nuôi tôi.

Chỉ là càng cố gắng càng thêm cay đắng, mẹ tôi vẫn không kiếm được bao nhiêu tiền.

Sau vài năm bươn chải lăn lộn, mẹ hạ quyết tâm đi học, thi đủ các loại chứng chỉ nghề nghiệp.

Và trở thành một bảo mẫu gần như toàn năng.

Nhưng may mắn là trời xanh không phụ lòng người, mẹ tôi đã vươn lên đứng đầu trong số những người bảo mẫu nhà họ Chu.

Về chuyện này, mẹ rất tự hào nhắn tin cho tôi.

[Con gái à, mẹ của con mà đặt vào cung điện hoàng gia ngày xưa thì kiểu gì cũng được tính là người thân cận bên cạnh nhà vua đấy!]

Dì Chu là người tốt, không chỉ chuyển trường cho tôi mà còn để tôi đi chung xe với Chu Dã đến trường.

Biết được thành tích học tập của tôi khá tốt, dì ấy liền thẳng thắn bảo.

"Lộc Lộc cố gắng học hành nhé, sau này vào công ty của chú Chu con làm việc."

Thử hỏi xem, điều này thì có khác gì nuôi dưỡng tử sĩ đâu chứ.

Cho nên việc tôi thốt ra hai chữ "cậu chủ" với Chu Dã.

Hoàn toàn không phải nói đùa nói chơi, mà là để bày tỏ lòng kính trọng cao cả nhất của tôi dành cho Chu Dã.

Trước khi đến đây, tôi đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, ví dụ như cậu chủ nhà họ Chu là một kẻ tính tình cộc cằn, hung hăng khó bảo.

Kết quả là Chu Dã chỉ nhàn nhạt đáp lại một tiếng "Vâng" khi dì Chu giới thiệu tôi với cậu ấy.

Dì Chu bảo cậu ấy chăm sóc tốt cho tôi, cậu ấy nói: "Được."

Mấy lời khách sáo xã giao này đương nhiên tôi sẽ không để tâm, có chăm sóc thì cũng là tôi chăm sóc cậu ấy mới đúng chứ!

Cũng may Chu Dã là kiểu người lạnh lùng, không soi mói, không gây phiền hà, rất tốt.

Mười bảy tuổi được bước chân vào trường cấp ba quý tộc, chẳng dựa vào bản thân, hoàn toàn là nhờ một người mẹ thành công kéo theo cả con cái được nhờ.

Tương lai thật đáng mong chờ!

Khi thầy chủ nhiệm xếp tôi vào vị trí bạn cùng bàn với Chu Dã thì cả lớp học đã vô cùng kinh ngạc.

Cảm nhận được những ánh mắt soi mói và tiếng bàn tán xôn xao của mọi người trong lớp, bảo không lo lắng thì là nói dối.

Nhưng tôi biết rất rõ, gặp những cảnh tượng thế này thì càng phải tỏ ra bình tĩnh và ung dung.

Kẻ nhút nhát sợ sệt thì sau này làm sao đi theo cậu chủ làm nên trò trống gì được.

Sau giờ học, các bạn trong lớp trông có vẻ như không thèm để ý, nhưng thực chất là đang để lộ đầy sơ hở khi lén lút nhìn tôi và Chu Dã.

Người ngồi bàn phía trước là một chàng trai tràn đầy năng lượng và cởi mở.

Cậu bạn quay người lại, nở một nụ cười rạng rỡ với tôi.

"Tôi tên là Hứa Bạch Tiêu, rất vui được làm quen với cậu."

"Chào cậu."

Hứa Bạch Tiêu đang nói chuyện với tôi nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc về phía Chu Dã.

"Cậu với Chu Dã có quen biết nhau không?"

Trong đầu tôi lập tức hiện lên câu nói của Chu Dã ở trên xe.

"Bình thường tôi không thích có người ở quá gần mình."

Tôi lắc đầu: "Không quen."

Lời vừa dứt, một bàn tay với các đốt ngón tay rõ ràng đã gõ nhẹ xuống mặt bàn của tôi.

Phòng học ngay lập tức im phăng phắc, đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Chu Dã hỏi: "Cậu không mang điện thoại à?"

"Không có."

Trường cấp ba trước đây của tôi là trường nội trú khép kín, tất cả học sinh đều phải ở lại trường, hai tuần mới được ra ngoài một lần, không được phép mang điện thoại.

Chu Dã không có phản ứng gì đặc biệt.

"Mẹ tôi bảo mẹ đã đặt chỗ rồi, tối nay cùng đi ăn cơm nhé."

"Ồ ồ, được."

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt ngây như phỗng của Hứa Bạch Tiêu.

"Đúng rồi, vừa nãy bọn mình đang nói đến đâu rồi ấy nhỉ?"

Cậu bạn ngơ ngác đáp: "Nói đến chuyện cậu với Chu Dã có quen nhau không."

"Không quen."

Hứa Bạch Tiêu đờ đẫn gật đầu: "Đúng là một câu 'không quen' hay thật đấy."

Cả hai con mắt của cậu ta đều hiện rõ dòng chữ: Cậu cứ việc bốc phét tiếp đi.

Nhưng tôi thì làm được gì bây giờ, Chu Dã bóc mẽ tôi thì tôi có thể trách cậu ấy được sao?

Không thể, đó không phải là phẩm chất mà một tử sĩ cần có.

Chỉ có thể trách Hứa Bạch Tiêu hỏi quá sớm, trách tôi trả lời quá nhanh.

Vào thời khắc này, tôi chỉ đành vận dụng bản lĩnh nói chuyện nước đôi, lấp l**m cho qua chuyện một cách khéo léo của mình.

"Hóa ra hai người quen nhau, hèn chi thầy chủ nhiệm lại xếp hai cậu ngồi cùng bàn."

Chuông cảnh báo hóng chuyện vang lên.

"Có chuyện gì bên trong nữa hả?"

"Chuyện đó thì chắc chắn là có rồi."

Tôi liếc nhìn Chu Dã đang tựa lưng vào ghế bấm điện thoại, hoàn toàn không mảy may chú ý đến phía bên này.

Tôi im lặng xua xua tay với Hứa Bạch Tiêu.

Hai đứa tôi cùng lúc quay lưng lại với Chu Dã và bắt đầu thì thầm to nhỏ.

Nghe nói vị trí bạn cùng bàn của Chu Dã từ trước đến nay chưa từng có bạn nữ nào ngồi.

Lúc đầu cũng có một người đấy, ngồi được một tiết học, sau khi tan học Chu Dã đã lên văn phòng giáo viên một chuyến.

Và rồi thầy chủ nhiệm liền chuyển bạn nữ đó đi chỗ khác.

Đúng là một tổng tài biết giữ gìn phẩm hạnh (phiên bản học sinh cấp ba).

Chỉ cần cậu chủ ra lệnh một tiếng, tôi sẽ bảo vệ sự trong trắng của cậu chủ vô điều kiện.

Bảo vệ thật tốt phòng tuyến đầu tiên cho mợ chủ tương lai!

Kín kẽ không một kẽ hở!

Quảng cáo
Anh Chỉ Thích Nói Chuyện Với Em - Chương 1 | Đọc truyện chữ