Vì tối hôm trước hai người l*m t*nh quá muộn lại quá cuồng nhiệt, nên sáng hôm sau dù đã đến giờ dậy, cả hai vẫn cứ mắt nhắm mắt mở, mơ mơ màng màng ôm lấy nhau. Chuông báo thức vang lên bị tắt đi, rồi chuông điện thoại reo lên nối tiếp.

Chiếc điện thoại nằm giữa hai chiếc gối không ngừng đổ chuông. Văn Lĩnh trở mình, vẫn bị Lư Kinh Hồng ôm chặt từ phía sau, cậu đưa tay mò mẫm vào khe hở giữa hai chiếc gối để tìm điện thoại, rồi ấn nút nghe màu xanh trên màn hình: "A lô."

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nữ quen thuộc: "Kinh Hồng, con dậy chưa? Mẹ có chuyện muốn nói với con..."

Là Giản Liên Sương. Văn Lĩnh đã cầm nhầm điện thoại của Lư Kinh Hồng. Nhận thức được điều này, Văn Lĩnh ngẩn ra trong giây lát, không biết phải phản ứng thế nào. Đúng lúc ấy, Lư Kinh Hồng thấy Văn Lĩnh mãi không lên tiếng bèn cất giọng lè nhè hỏi một câu: "Ai thế?" Trong giọng nói tràn đầy vẻ ngái ngủ vì chưa tỉnh hẳn.

Văn Lĩnh xoay người đưa điện thoại cho anh, thì thầm với vẻ mặt vô cùng phức tạp: "Điện thoại của bác gái."

Nghe thấy câu này, Lư Kinh Hồng cũng tỉnh táo lại ngay lập tức. Anh đón lấy điện thoại: "Mẹ, con vừa mới dậy, mẹ có chuyện gì ạ?"

Giản Liên Sương không nói ngay, mà im lặng vài giây rồi mới trả lời: "... Con dậy trước đi đã, lát nữa mẹ gọi lại cho con sau."

Lư Kinh Hồng đáp "vâng" một tiếng rồi cúp máy.

Văn Lĩnh nhìn chằm chằm Lư Kinh Hồng một lúc, cũng chẳng rõ tâm trạng mình ra sao mà nói: "Sáng sớm tinh mơ, em nghe điện thoại của anh, mà anh lại còn nằm ngay bên cạnh, liệu bác gái có thấy kỳ lạ không..."

"Người bình thường ắt sẽ sinh nghi. Nếu người nghe máy là giọng nữ thì chắc không chỉ dừng lại ở nghi ngờ nữa, mà coi như ván đã đóng thuyền rồi." Ngược lại, Lư Kinh Hồng chẳng có vẻ gì là lo lắng, anh đặt điện thoại về chỗ cũ: "Nhất là mẹ anh, nhìn thì có vẻ dễ tính nhưng thực ra bà tinh ý lắm, giờ này chắc bà đã đoán ra tám đến chín phần mười sự việc rồi."

"Vậy phải nói rõ sự thật với bác gái sao?" Văn Lĩnh nghiêng đầu hỏi.

"Nói thôi, dù sao cũng định nói mà. Lát nữa anh sẽ gọi điện thủ thỉ với bà vài câu, làm công tác tư tưởng trước, sau đó anh sẽ dẫn em về nhà ra mắt, được không?" Lư Kinh Hồng thực sự không cho rằng đây là chuyện gì ghê gớm lắm, chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi. Anh không đoán được thái độ của Giản Liên Sương sau khi biết chuyện sẽ thế nào, nhưng anh biết bà không phải kiểu phụ huynh cổ hủ, cứng nhắc.

Văn Lĩnh thở phào một hơi, lại rúc vào trong lòng Lư Kinh Hồng: "Được."

Đối với Văn Lĩnh, việc công khai chuyện tình cảm với người lớn vốn dĩ chẳng là vấn đề gì to tát. Bởi lẽ bản thân cậu không có bậc cha chú nào mà cậu kính trọng, Uông Nguyệt Văn cũng chưa từng quản thúc cậu. Hơn nữa, cậu cũng chưa bao giờ quá bận tâm đến cách nhìn của người khác, nên hoàn toàn không có áp lực về phương diện này. Nhưng Lư Kinh Hồng thì khác với cậu.

Văn Lĩnh hiểu rõ gia đình có sức nặng như thế nào đối với Lư Kinh Hồng. Nếu Giản Liên Sương tỏ thái độ phản đối kịch liệt, thì Lư Kinh Hồng nhất định sẽ không thỏa hiệp, nhưng chắc chắn anh cũng chẳng dễ chịu gì. Văn Lĩnh không chịu nổi điều đó, cho nên trong chuyện này, cậu cũng buộc phải nỗ lực hết mình mới được. Vì Lư Kinh Hồng, cậu phải có được sự đồng ý của Giản Liên Sương, dù không biết sẽ mất bao lâu.

Giờ nghỉ trưa, Văn Lĩnh xin được số điện thoại của Giản Liên Sương từ chỗ Lư Thiền. Cậu bèn đóng chặt cửa văn phòng, chuẩn bị tâm lý sẵn sàng như sắp ra trận rồi bấm gọi vào số đó. Không lâu sau thì đầu dây bên kia bắt máy.

Sau tiếng "A lô" từ trong ống nghe, Văn Lĩnh lập tức mở lời: "Cháu chào bác ạ, cháu là Văn Lĩnh."

Giản Liên Sương khựng lại một chút mới nói: "Bác sĩ Văn à, tôi cũng không biết cậu có số của tôi đấy, tìm tôi có việc gì không?"

Văn Lĩnh nhận ra cách xưng hô của bà đối với mình đã thay đổi, nghe vô cùng xa cách, nhưng cậu vẫn tiếp tục nói: "Bác à, có chuyện này cháu muốn thưa với bác, mong bác dành cho cháu vài phút để nói hết ạ."

"... Cậu nói đi."

Văn Lĩnh hít nhẹ một hơi, chậm rãi nói: "Bác à, cháu và Lư Kinh Hồng là người yêu của nhau. Chúng cháu bên nhau được hơn nửa năm rồi, và chúng cháu cũng đã tính toán sau này sẽ cùng chung sống như những cặp đôi bình thường. Chuyện này không phải bọn cháu cố tình giấu bác, bọn cháu đã quyết định tìm cơ hội thích hợp để thưa chuyện với bác từ sớm, chỉ là sợ bác giận quá. Cháu cũng biết chuyện này chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, bác phản đối là lẽ thường tình."

"Đúng là tôi phản đối thật." Giản Liên Sương chen ngang một câu: "Sáng nay người nghe điện thoại là cậu đúng không?"

Văn Lĩnh đáp một tiếng khô khốc.

Giản Liên Sương thở dài nặng nề: "Chuyện của bọn trẻ các cậu thì tôi không muốn quản nhiều, chuyện riêng của Kinh Hồng tôi cũng chưa bao giờ hỏi đến. Nhưng hai người đàn ông ở bên nhau... không chỉ mình tôi phản đối đâu, người đồng tình ít lắm. Cuộc sống, công việc sau này của hai đứa, phương diện nào cũng sẽ gặp đủ loại khó khăn. Giờ hai đứa còn trẻ, có thể nghĩ rằng có tình cảm là đủ rồi, nhưng mười năm, hai mươi năm nữa thì sao? Mãi mãi sống dưới ánh mắt kỳ thị của xã hội, bị người ta chỉ trỏ, xỉa xói sau lưng, lúc đó liệu tình cảm có bị mài mòn hết không? Nói khó nghe chút thì con cái cũng chẳng có, về già ai chăm sóc các cậu? Đương nhiên tôi hy vọng hai đứa nhân lúc còn trẻ, nghĩ thông suốt rồi thì chia tay đi, đừng vì nhất thời bốc đồng, càng không thể để về già phải hối hận."

"Bác ơi, những điều bác nói cháu đều công nhận, sự thật cũng đúng như lời bác nói, nhưng cháu không có cách nào rời xa anh ấy được." Giọng Văn Lĩnh ngày càng chân thành và đầy vẻ hối lỗi: "Gia đình cháu kể ra thì hơi phức tạp, từ nhỏ đến lớn cháu gần như đều lủi thủi một mình, nên đã sớm quen với kiểu độc lai độc vãng, không tin vào tình cảm cũng chẳng trông mong nhận được tình cảm của ai. Nhưng duy chỉ có Lư Kinh Hồng là khác biệt, con người anh ấy quá tốt. Cháu thật sự, thật sự không làm được việc sau này phải đường ai nấy đi với anh ấy, cháu chỉ sợ mình không giữ anh ấy đủ chặt mà thôi. Bác ơi, xin lỗi bác, cháu là một kẻ cực kỳ ích kỷ, cháu cũng chẳng quan tâm người khác nhìn cháu thế nào, cháu chỉ biết là cháu không thể đánh mất anh ấy được."

Giản Liên Sương không thốt nên lời chất vấn nào khác với Văn Lĩnh, bởi bà đương nhiên hiểu chuyện này đâu phải chỉ do một mình Văn Lĩnh cố chấp bướng bỉnh. Bà đáp: "Cậu không cần nói bản thân như vậy, hai đứa ở bên nhau cũng đâu phải do một mình cậu sống chết đeo bám là thành chuyện được."

Ý tứ sâu xa là Lư Kinh Hồng cũng có lòng như vậy.

Văn Lĩnh nghe xong liền giải thích ngay: "Không phải đâu bác, anh ấy thật sự rất tốt, là cháu cứ muốn bám lấy anh ấy, ban đầu cũng là cháu tìm đến anh ấy trước. Bác ơi, trách nhiệm là ở cháu, bác cứ trách cháu đi. Bác là người vô cùng quan trọng đối với anh ấy, nếu bác vì chuyện này mà trách cứ anh ấy... Thì ảnh sẽ buồn lắm."

Giản Liên Sương im lặng hồi lâu. Bà nghe ra được chân tình của Văn Lĩnh, biết Văn Lĩnh thực sự để tâm đến Lư Kinh Hồng, nhưng chân tình có giải quyết được mọi vấn đề không? Giản Liên Sương lại hỏi Văn Lĩnh một câu: "Nếu tôi phản đối chuyện của hai đứa tới cùng, tôi muốn đuổi Lư Kinh Hồng ra khỏi nhà, thì cậu có chịu rời xa nó không?"

Bàn tay cầm điện thoại của Văn Lĩnh siết chặt lại, cậu khó khăn trả lời: "Cháu... cháu không chịu."

Giản Liên Sương không nói gì, Văn Lĩnh thấp thỏm lo âu cầu xin một tiếng: "Bác ơi, bác đừng đuổi anh ấy đi được không ạ?"

Giản Liên Sương hừ một tiếng: "Đuổi nó đi thì tôi chịu thiệt à, kiểu gì cũng phải đánh cho một trận đã đời chứ."

Văn Lĩnh nhất thời không biết nói gì cho phải, cuối cùng chỉ đành thốt ra một câu: "Vậy bác đánh cháu đi..." Cậu không muốn để Lư Kinh Hồng bị đánh, không muốn để anh phải đau.

Một lúc sau, đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười khẽ bất lực: "Được rồi, hai đứa rảnh rỗi thì về đây mà chịu phạt."

Kết thúc cuộc gọi, Văn Lĩnh ngồi ngẩn ra trên ghế làm việc một lúc. Nghe giọng điệu của Giản Liên Sương thì có vẻ bà đã xiêu lòng rồi, cho dù không ủng hộ thì cũng không đến mức phản đối quá gay gắt. Tốt quá rồi, tốt quá rồi, Lư Kinh Hồng sẽ không phải buồn lòng đến thế nữa.

Tối hôm đó, ăn cơm xong thì Lư Kinh Hồng mới gọi điện cho Giản Liên Sương. Trình bày xong sự việc, anh nhận thấy phản ứng của bà thực sự có chút bình thản quá mức. Trong nháy mắt anh nghĩ ngay đến khả năng khác: "Mẹ, mẹ biết chuyện này rồi ạ? Tiểu Thiền hay là Văn Lĩnh nói với mẹ?"

Giản Liên Sương cũng không giấu giếm: "Trưa nay Văn Lĩnh gọi cho mẹ."

Lư Kinh Hồng truy hỏi: "Em ấy nói gì với mẹ?"

Giản Liên Sương không trả lời anh ngay mà hỏi ngược lại: "Mẹ muốn hỏi con xem con nghĩ thế nào? Con có hiểu rõ nửa kia của mình không? Sau này hai đứa định sống với nhau thế nào?"

Lư Kinh Hồng nói: "Hiểu rõ thì làm gì có tiêu chuẩn nào đo đếm, con có thể khẳng định con hiểu em ấy là người thế nào. Chúng con tin tưởng lẫn nhau, nương tựa vào nhau, có em ấy con thấy rất an tâm. Còn cuộc sống sau này thì cũng chẳng khác gì người bình thường, vẫn là cơm áo gạo tiền sống qua ngày, có chăng chỉ là thiếu tờ giấy đăng ký kết hôn thôi. Mẹ à, mẹ không nói thì con cũng biết mẹ lo lắng điều gì, nhưng con người của con thế nào mẹ rõ mà, con sẽ không làm việc bốc đồng. Những áp lực phải đối mặt sau này con đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, con không chừa đường lui cho cả hai đứa, và con sẽ càng không hối hận."

"Con nghĩ kỹ chưa? Dù thế nào cũng không chia tay hả?"

"Vâng, nửa đời sau này dính chặt lấy nhau rồi." Lư Kinh Hồng cười: "Con khó khăn lắm mới theo đuổi được em ấy, em ấy là người cực kỳ tốt, con không thể để em ấy đau lòng hay chịu tủi thân được."

Giản Liên Sương nói: "Văn Lĩnh thì bảo với mẹ là cậu ấy bám riết lấy con không buông, con lại bảo là con chủ động cưa đổ người ta, định tranh công với mẹ đấy à."

Lư Kinh Hồng từ phòng khách ngó thấy Văn Lĩnh đang ngồi tựa vào đầu giường trong phòng ngủ, nụ cười ngày càng sâu: "Thế nên con mới bảo em ấy tốt mà, cứ muốn ôm hết mọi chuyện vào người mình ấy."

Điểm này Giản Liên Sương lại đồng tình: "Đứa trẻ đó đối với con là thật lòng. Cậu ấy bảo mẹ đừng trách con, sợ con khó chịu. Mẹ bảo sẽ đuổi con ra khỏi nhà, đánh con một trận, cậu ấy liền xót xa, còn muốn chịu đòn thay con. Nghe cậu ấy nói vậy, thật ra mẹ cũng yên tâm về hai đứa phần nào rồi. Chuyện sau này mẹ không muốn quản mà cũng chẳng quản được, hai đứa liệu mà sống với nhau đi."

"Mẹ, cảm ơn mẹ đã thấu hiểu, bao nhiêu năm qua vẫn luôn như vậy." Cảm xúc trong lòng Lư Kinh Hồng rối như tơ vò, chỉ cảm thấy mọi chuyện cuối cùng cũng đã êm xuôi.

Lư Kinh Hồng bước vào phòng ngủ, rồi nhào tới đè lên người Văn Lĩnh, bao phủ lấy cậu dưới thân mình. Tay anh luồn vào trong áo ngủ của cậu làm loạn, thỏa sức l**m hôn lên môi cậu, động tác ngày càng mạnh bạo. Văn Lĩnh không biết anh tự dưng bị làm sao, chỉ vòng tay ôm cổ lấy anh, cùng anh trao nhau nụ hôn cuồng nhiệt. Môi lưỡi quấn quýt, hơi thở đan cài, tiếng nước bọt hòa quyện ngày một rõ rệt.

Nghĩ đến những lời mẹ vừa nói về Văn Lĩnh, một cơn rung động và tình ý điên cuồng khó kìm nén ập tới bao trùm lấy cả trái tim Lư Kinh Hồng. Anh nâng mặt Văn Lĩnh lên hỏi: "Yêu anh không?"

Văn Lĩnh dùng sức ôm người trên thân mình, để lồng ngực hai người dán sát vào nhau. Cậu chăm chú nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của Lư Kinh Hồng: "Yêu chết đi được."

Lư Kinh Hồng lại bịt chặt môi cậu, kiên định nói với cậu từng chữ: "Anh cũng yêu em, yêu đến mức muốn nổ tung rồi."

Chân tay họ bện lấy nhau trên chiếc giường lớn, Lư Kinh Hồng bèn tiến vào nơi sâu nhất trong cơ thể Văn Lĩnh. Văn Lĩnh không chút giấu giếm mà mở rộng bản thân, vừa đòi hỏi đối phương, lại vừa dâng hiến cho đối phương. Họ như thể một cá thể cùng sinh cùng mệnh, chỉ cần tách rời là sẽ lập tức bỏ mạng.