Văn Lĩnh đáp chuyến bay đến thành phố S lúc ba giờ chiều ngày thứ Sáu. Cậu bèn bắt taxi thẳng từ sân bay về nhà Lư Kinh Hồng, không cần thiết phải để người ta cất công xin nghỉ làm đến đón.

Lư Kinh Hồng tan làm về, mở cửa nhà ra thì thấy giày của Văn Lĩnh trên tủ giày, hơn nữa đôi dép lê vốn để đó cũng không thấy đâu. Trong nhà tĩnh mịch không có tiếng người, trên bàn trà có một ly trà đương uống dở. Anh thay giày, chân bước thật nhẹ trên sàn, rồi vặn tay nắm cửa phòng ngủ, quả nhiên thấy Văn Lĩnh đang an giấc nồng trên giường mình. Áo khoác đắp bên trên chăn, nom ngủ đến là say sưa, chắc mấy ngày nay cậu mệt lắm. Lư Kinh Hồng đứng ở cửa ngắm nhìn dáng vẻ của Văn Lĩnh một lát, rồi lặng lẽ đóng cửa đi ra ngoài.

Mãi đến sáu giờ rưỡi Văn Lĩnh mới tỉnh dậy. Lúc mở mắt ra, trong thoáng chốc cậu còn tưởng mình đang ở khách sạn, giây sau mới nhớ ra mình đã về nhà Lư Kinh Hồng. Giờ này trời đã tối, trong phòng không bật đèn, cậu liếc thấy ánh sáng mờ mờ hắt vào từ khe cửa, bên ngoài thỉnh thoảng cũng có tiếng bước chân khe khẽ và những tiếng động khác. Cậu biết chắc chắn là Lư Kinh Hồng đã về nhà——gần như ngay lúc ý thức được điều này, trong lòng Văn Lĩnh được bao bọc bởi cảm giác an tâm và vững chãi dập dờn như sóng nước.

Cậu bỗng nhiên chẳng muốn dậy chút nào, cứ vùi mặt vào chăn cọ cọ, toàn thân rơi vào trạng thái lười biếng. Văn Lĩnh với tay lấy điện thoại trên đầu giường, rồi nằm nghiêng lướt Weibo đã lâu không xem. Cậu vào thẳng trang cá nhân của Minh Đăng Ám Mạc, lúc này mới phát hiện Lư Kinh Hồng vậy mà lại đăng bức tranh hôm đó hai người cùng vẽ lên Weibo, còn kèm theo một câu nói như thế, cậu không kìm được mà bật cười thành tiếng.

Văn Lĩnh lướt xem từng bình luận bên dưới, quả nhiên bình luận toàn là "rất đẹp, rất đáng yêu". Cậu lại lướt xem tin tức khác một lát, rồi mở Wechat gửi cho Lư Kinh Hồng hai tin nhắn.

Văn Lĩnh: Haiz.

Văn Lĩnh: Không muốn dậy, làm sao bây giờ?

Lư Kinh Hồng nghe thấy tiếng chuông báo tin nhắn vang lên hai tiếng, anh liếc nhìn màn hình rồi từ phòng khách đẩy cửa bước vào phòng ngủ. Trong phòng ngủ tối om có một màn hình điện thoại đang phát sáng. Để tránh ánh sáng mạnh đột ngột gây chói mắt, anh không bật đèn trần mà đi tới bật một ngọn đèn ngủ nhỏ ở đầu giường, rồi ngồi xuống mép giường.

Văn Lĩnh thấy anh đi tới liền ném điện thoại sang một bên, đôi mắt sau khi ngủ dậy nửa trong trẻo nửa mơ màng dán chặt lên người anh. Lư Kinh Hồng cúi người xuống, hôn phớt nhẹ lên mắt cậu như chuồn chuồn đạp nước, hỏi: "Ngủ đủ giấc chưa?"

Văn Lĩnh gật đầu: "Ngủ lâu lắm rồi, thật ra cũng không buồn ngủ nữa, nhưng cứ không muốn động đậy." Nói rồi, cậu thò hai cánh tay ra khỏi chăn, ôm lấy người đang ngồi bên mép giường.

Lư Kinh Hồng giúp cậu gạt một sợi lông mi rụng dưới mắt đi, cười hỏi: "Anh làm tôm viên chiên xù và miến lươn đấy, không dậy ăn sao?"

"Muốn ăn, nhưng cũng muốn nằm cơ." Văn Lĩnh hiếm khi lười đến thế. "Nói chuyện một lát rồi hẵng dậy nhé."

Thế là hai người toàn nói mấy chuyện vặt vãnh, nói được một lúc, Lư Kinh Hồng suy nghĩ rồi vẫn quyết định nhắc đến chuyện của Uông Nguyệt Văn: "A Lĩnh, hôm qua mẹ em đến tìm anh, cả hai có gặp mặt nói chuyện."

"Bất kể bà ta tìm anh với mục đích gì, anh cũng không cần để ý đến bà ta đâu." Nghe xong, sắc mặt Văn Lĩnh thay đổi ngay lập tức. Cậu nhớ lại chuyện Từ Kha kể cách đây không lâu là gặp Liễu Trì Viễn ở Hoa Nguyên, lẽ ra lúc đó cậu phải nhận ra rằng rất có thể Uông Nguyệt Văn cũng đã đến rồi.

"Bà ấy cũng không nói gì nhiều, chỉ nhờ anh chuyển lời hỏi em một câu." Lư Kinh Hồng kể lại cuộc đối thoại giữa họ cho Văn Lĩnh nghe, đồng thời chuyển sang việc mà Uông Nguyệt Văn muốn hỏi cậu.

Nghe xong, Văn Lĩnh không có cảm xúc gì đặc biệt, bởi vì những lời này thốt ra từ miệng Uông Nguyệt Văn thì chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Bao nhiêu năm nay, Uông Nguyệt Văn hoàn toàn không biết gì về con người thật của cậu, rốt cuộc chỉ nhìn bề ngoài mà tự cho là đúng, còn tưởng rằng đã nhìn thấu cậu từ lâu. Lời nào lời nấy đều ra vẻ như nắm chắc phần thắng, thật nực cười hết sức.

Văn Lĩnh ngồi dậy nói với Lư Kinh Hồng: "Đổi một cuộc sống khác sao? Em có anh rồi, nếu so với trước kia, thì đây đã là cuộc sống tốt nhất, còn muốn đổi thế nào nữa?"

"Anh cũng sẽ không để bất kỳ khả năng thay đổi nào tồn tại đâu." Trên mặt Lư Kinh Hồng vương ý cười, nhưng trong lời nói lại mang vẻ kiên quyết không nhượng bộ.

Văn Lĩnh rướn người tới, trán chạm trán với Lư Kinh Hồng cọ cọ vài cái, sau đó vươn tay lấy bộ đồ ngủ mặc vào. Ánh mắt Lư Kinh Hồng dừng lại trên gương mặt cậu, tự dưng hỏi: "A Lĩnh, em có từng nghĩ đến việc tìm cha ruột của mình không?"

Động tác xỏ tay vào ống tay áo của Văn Lĩnh khựng lại ngay tức khắc. Cậu ngập ngừng một chút, mặc xong áo rồi mới trả lời: "... Trước đây từng nghĩ, nhưng sau này thì ít nghĩ đến rồi."

Hồi còn nhỏ xíu, cậu từng hỏi rất nhiều người xung quanh câu hỏi này: Bố con ở đâu? Chỉ là chưa bao giờ nhận được một câu trả lời chính xác. Uông Nguyệt Văn bảo không biết, bảo mẫu thì kêu cậu đừng hỏi, những người khác đều kín như bưng. Ban đầu, đây quả thực là vấn đề khiến người ta không thể không bận tâm. Nhưng nếu mãi mãi không có đáp án, mà đáp án của vấn đề cũng chẳng gây ảnh hưởng gì to tát đến cậu, thì dần dà, cậu cũng không nghĩ tới, cũng chẳng hỏi nữa.

Tuy nhiên, trong những đêm khuya mất ngủ, cậu cũng tự hỏi, rốt cuộc là cậu thực sự muốn biết đáp án, hay chỉ là sự truy cầu vì mãi không nhận được câu trả lời.

Lư Kinh Hồng nhìn dáng vẻ trầm mặc của cậu, nói: "Nếu có khả năng tìm được ông ấy, em có đi tìm không?"

"... Chắc là có, nhìn từ xa một lần cũng được." Cuối cùng Văn Lĩnh nói như vậy.

Lư Kinh Hồng nói: "Anh đã hỏi mẹ em rồi, bà ấy cho anh biết tên cha em là Văn Thiếu Hoa, từng là nhân viên pháp chế của Cục Xuất bản Bắc Kinh, những chuyện khác bà ấy không nói thêm. Dựa vào hai thông tin này thì chắc vẫn có khả năng tìm được, có thể đến đó nhờ người dò la tin tức xem sao, thông tin nhân viên chắc vẫn còn trong hồ sơ lưu trữ."

Văn Lĩnh trông có vẻ hơi thẫn thờ: “Văn Thiếu Hoa... hóa ra tên của ông ấy là vậy sao?”

Lư Kinh Hồng ôm lấy cậu: “Anh đi tìm cùng em, có được không?”

“Được.” Văn Lĩnh tựa đầu lên vai Lư Kinh Hồng đáp.

Khoảnh khắc nghe thấy cái tên ấy, trái tim cậu khẽ run lên. Giống như kết quả mà cậu chờ đợi suốt bao nhiêu năm qua bất ngờ rơi xuống, chẳng cho người ta chút thời gian nào để phản ứng; lại cũng giống như đang ép cậu phải nhìn nhận rõ ràng: Thấy chưa, mình vẫn luôn muốn biết mà.

Văn Lĩnh bỗng chậm rãi cất lời: “Chẳng phải trước đây em từng nói với anh sao, em có một món đồ chơi nhỏ ông ấy để lại cho em, đó là một chiếc sáo xương ngắn làm bằng gốm. Hồi bé ông ấy từng dạy em cách thổi, nhưng em quên mất rồi. Em từng nghĩ liệu ông ấy có để lại thông tin gì trên đó không, tên hay ký hiệu chẳng hạn. Em đã xem đi xem lại rất nhiều lần, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng có gì cả. Em cất nó trên ngăn cao nhất của tủ sách trong phòng làm việc, đựng trong một chiếc hộp gỗ nhỏ, lâu lắm rồi không mở ra nữa.”

“Muốn lấy ra xem thử không?” Lư Kinh Hồng hỏi.

“Ừm.” Văn Lĩnh gật đầu: “Em muốn về nhà lấy ra xem, biết đâu cũng là một manh mối.”

“Được rồi, ngủ một giấc, ngày mai chúng ta sẽ đi.” Lư Kinh Hồng cài lại cúc áo cho cậu.

Văn Lĩnh theo Lư Kinh Hồng bước ra khỏi phòng ngủ, tâm trạng cũng giống như bước chân, vô cùng nhẹ nhõm.

Chương 49 - Chương 49 | Đọc truyện tranh