Khi Lư Kinh Hồng và Văn Lĩnh cùng thu dọn hành lý, thì bất ngờ phát hiện cuốn tranh của mình ở bên trong. Văn Lĩnh đã quên béng chuyện này, giờ bị lôi ra ngay trước mặt Lư Kinh Hồng cậu cũng không thấy ngại ngùng lắm. Lư Kinh Hồng cầm cuốn tranh ngó cậu lom lom mà không nói gì, Văn Lĩnh bèn lấy lại cuốn tranh từ tay anh, rồi đặt ngay ngắn ở đầu giường, giải thích đôi câu cho mình: "Khụ, rảnh rỗi em lại giở ra xem, giải trí ấy mà."
Lư Kinh Hồng cười gật đầu chứ không đáp lời. Văn Lĩnh tiếp tục thu dọn đồ đạc khác, vẻ mặt tự nhiên nói: "Cơ mà cứ nhìn cái này là lại nhớ đến anh, hoặc là những lúc nhớ anh thì lấy ra xem, trang sách bị em lật đến nhăn cả rồi."
Câu này nghe như lời tình tứ ngọt ngào, nhưng giọng điệu của Văn Lĩnh lại bình thản như chuyện thường ngày, không có từ ngữ hoa mỹ nào, chỉ là có sao nói vậy mà thôi. Lư Kinh Hồng cảm thấy sau khi Văn Lĩnh quyết định đối đãi chân thành với mình, thì cậu coi chuyện tình cảm của hai người như một lẽ thường tình, thẳng thắn và không che giấu, điều này khiến anh thực sự không thể cưỡng lại được.
Đêm đó, Lư Kinh Hồng không ngủ lại vì anh còn mấy bản vẽ dự án chưa hoàn thành. Dù Văn Lĩnh vốn thích sống một mình, nhưng giờ đây cũng biến thành không nỡ rời xa, vì thế trong đầu cậu bèn nảy sinh một ý nghĩ khác.
Vệ sinh cá nhân xong, Văn Lĩnh lấy cuốn sổ tay trong ngăn kéo phòng làm việc ra, và ghi chép lại sự việc lần này vào đó. Viết xong, cậu bắt đầu lật xem những dòng chữ đã ghi trước kia. Bắt đầu xem từ lúc cậu định đề nghị chia tay sớm nhất, những chuyện lớn nhỏ hóa ra cũng ghi lại không ít.
Khi đó chắc hẳn cậu rất tức giận, phẫn nộ tột cùng và hết cách xoay xở. Thế nhưng bây giờ nhớ lại tâm trạng lúc trước, cậu cảm thấy những cảm xúc mãnh liệt đó đã sớm bay biến đâu mất, phần lớn còn lại đều là sự may mắn. Nếu không nhờ vòng lặp thời gian kỳ quái này, thì khó mà nói liệu cậu có bỏ lỡ Lư Kinh Hồng hay không. Song, với những chuyện sai lầm cậu từng làm, thì chắc chắn sẽ không có cơ hội bù đắp, e rằng chỉ có thể sống vất vưởng trong sự tỉnh ngộ muộn màng.
Thời gian lặp lại đã xảy ra bao nhiêu lần, lần nào cũng là vì hành động của cậu làm tổn thương Lư Kinh Hồng. Cho dù Lư Kinh Hồng hoàn toàn không hay biết, nhưng cậu không thể phủi sạch tất cả như chưa từng có chuyện gì xảy ra được. Chỉ có thể đối tốt với anh hết mức có thể, không nói đến mức dốc hết ruột gan, nhưng phải lấy chân tình đổi lấy chân tình.
Còn về tin nhắn chia tay dường như mãi mãi gửi thất bại kia, từ nay về sau cuối cùng cũng không cần phải soạn lại nữa. Không điều gì có thể khiến họ chia xa.
Mấy ngày sau đó, Văn Lĩnh đều bận rộn chuẩn bị món quà sinh nhật muộn kia. Cậu vốn dĩ đã quyết định món đồ muốn tặng rồi, chỉ là khâu chọn lựa vẫn tốn không ít thời gian. Trước đây, cậu tặng quà không thể nói là chu đáo được, do chỉ nhìn giá tiền chứ không xem đối phương có thích hay không, bao gồm cả những món từng tặng cho Lư Kinh Hồng phần lớn cũng như vậy. Nhưng bây giờ đã để tâm rồi thì không thể làm theo lối cũ được nữa, cậu muốn tặng một món vừa thiết thực lại vừa ý người nhận.
Vì thế, cậu đã cất công tìm hiểu rất nhiều dụng cụ Lư Kinh Hồng cần dùng trong công việc. Mài mò đến cuối, cậu chốt được một chiếc bảng vẽ màn hình LCD cực tốt về mọi mặt. Cậu từng xem Lư Kinh Hồng vẽ, mua thứ này chắc chắn sẽ không sai.
Lúc mua, Văn Lĩnh đã đặc biệt yêu cầu chủ tiệm gói hộp bên ngoài thật đẹp, còn thắt thêm một chiếc nơ màu xanh ngọc lam, bên dưới chiếc nơ có cài một tấm thiệp nhỏ. Cậu đợi đến một ngày cuối tuần bình thường khi cả hai đều rảnh rỗi mới nhắc đến chuyện này: "Lần trước đã nói là sẽ tặng bù quà sinh nhật cho anh, giờ em chuẩn bị xong rồi."
Nói đoạn, cậu vào phòng ngủ bê một chiếc hộp lớn ra. Vì không biết có hợp ý anh không, nên cậu hơi thấp thỏm đưa cho Lư Kinh Hồng.
Lư Kinh Hồng không ngờ Văn Lĩnh vẫn còn nhớ chuyện này, anh vô cùng ngạc nhiên và vui mừng. Anh phát hiện trên hộp còn đính kèm một tấm thiệp đang úp xuống, vừa định lật lên xem thì Văn Lĩnh đã chặn tay anh lại: "Cái này để lát nữa hãy xem, anh mở quà trước đi."
Lư Kinh Hồng nghe lời mở quà trước. Mới mở được một nửa thì anh đã nhận ra là thứ gì, điều này khiến anh hết sức bất ngờ. Bởi vì theo thói quen tặng quà của Văn Lĩnh thì đa phần là đồ xa xỉ, tặng bảng vẽ điện tử rõ ràng không hợp với phong cách của cậu. Lư Kinh Hồng đương nhiên hiểu rằng Văn Lĩnh thay đổi phong cách cũng là vì anh.
Tất nhiên có một điều vẫn không thay đổi, Lư Kinh Hồng chỉ cần mở bao bì liếc qua là biết chiếc bảng vẽ này chắc chắn mang mệnh giá không hề rẻ, có khi còn là loại đắt nhất mà cậu đã kén chọn lắm mới mua được. Điều này lại rất đúng với nguyên tắc tiền bạc của Văn Lĩnh.
Chỉ có thể nói Lư Kinh Hồng quá hiểu Văn Lĩnh, anh đoán trúng phóc không lệch đi đâu được. Lúc mua, Văn Lĩnh căn bản chẳng quan tâm đến giá cả, chỉ chăm chăm nghĩ phải mua cái nào tốt nhất về mọi phương diện, tiền nong không quan trọng.
Văn Lĩnh đứng đối diện Lư Kinh Hồng nói: "Em biết anh có một cái bảng vẽ rồi, nhưng nếu sở hữu hai cái thì có thể để một cái ở nhà em, một cái ở nhà anh. Máy tính trong phòng làm việc của em anh cũng có thể kết nối dùng được. Như vậy nếu tối nào anh bận công việc thì không nhất thiết phải về nhà nữa."
"Sinh nhật năm sau của anh, em sẽ không đến trễ nữa đâu."
Lư Kinh Hồng kéo phắt cậu ngồi xuống bên cạnh mình, ánh mắt sâu thẳm khóa chặt lấy cậu: "A Lĩnh, em đang mời anh ngủ lại mỗi ngày đấy à?"
"Ừ, loại trừ tất cả các yếu tố khiến anh không thể ở lại, nếu còn lý do nào khác thì mau nói cho em biết." Văn Lĩnh ghé sát môi anh, từ tốn hôn: "Nhà anh hay nhà em không quan trọng, nhưng em muốn anh ngủ bên cạnh em. Còn nữa, em không muốn tặng anh mấy thứ vô dụng, thiếu thành ý nữa. Đối xử tốt với anh không phải là làm như vậy."
Lư Kinh Hồng ôm lấy Văn Lĩnh hôn thật sâu, trong lòng vui như nở hoa. Mặc dù Văn Lĩnh trước kia là người có phần ích kỷ, lạnh lùng và chỉ làm theo ý mình, nhưng cậu đã thay đổi từ lúc nào không hay. Điều này chứng tỏ bản chất cậu vốn dĩ không phải là người xấu tính. Lư Kinh Hồng nghĩ: May mà mình đã nhanh chân giành được trước.
Chiếc bảng vẽ mới mua đã phát huy hết tác dụng trong ngày cuối tuần rảnh rỗi này, hai người cùng nhau vẽ tranh trong phòng làm việc. Văn Lĩnh vốn mù tịt về hội họa, nhưng chỉ vì một câu "Anh dạy em vẽ nhé, được không?" của Lư Kinh Hồng mà cậu đã nhen nhóm niềm hứng thú chưa từng có, chỉ biết gật đầu nói được.
Lư Kinh Hồng trước tiên nắm tay Văn Lĩnh, dẫn dắt cậu vẽ từng nét một. Sau khi chỉ cho cậu vài kỹ thuật vẽ đơn giản, anh để Văn Lĩnh tự vẽ, rồi sau đó mới chỉnh sửa lại trên bức tranh của cậu. Lư Kinh Hồng để mặc Văn Lĩnh tự do phát huy, vẽ nguệch ngoạc theo trí tưởng tượng bay bổng, nghĩ đến đâu thì thêm một nét ở đó. Dần dần, Văn Lĩnh cũng tìm thấy niềm vui trong việc này.
Họ cùng nhau vẽ một "Bác sĩ Tai" đang vươn vai thức dậy, miệng hơi há ra, dáng vẻ mắt nhắm mắt mở rõ là ngái ngủ. Văn Lĩnh không biết vẽ biểu cảm của nhân vật tí hon, nên phần khuôn mặt do một mình Lư Kinh Hồng hoàn thành.
"Đây là em à?"
"Không phải em thì là ai."
"Lúc em ngủ dậy trông như thế này sao?"
"Đúng vậy, mắt mở hờ hững cũng chẳng biết đang nhìn đi đâu."
Văn Lĩnh nhìn bức tranh mà hai người vừa cùng nhau hoàn thành, không kìm được bật cười, cảm giác thỏa mãn tự nhiên dâng trào trong lòng. Lúc này cậu mới thấy vẽ tranh quả thực rất thú vị, thảo nào Lư Kinh Hồng nguyện ý coi đây là sự nghiệp cả đời. Hơn nữa, vẽ cùng Lư Kinh Hồng khiến người ta bị lây sự tập trung của anh, nhưng đồng thời cũng vì dáng vẻ tập trung ấy mà phân tâm——Văn Lĩnh đã bị phân tâm rất nhiều lần.
Mười phút sau, Lư Kinh Hồng đăng bức tranh này lên Weibo.
Minh Đăng Ám Mạc: [Hình ảnh] Chính chủ tự vẽ bản thân, không thể nào đẹp hơn được nữa. Bài Weibo này chỉ chấp nhận hai loại bình luận là "rất đáng yêu" và "rất đẹp", xin cảm ơn.
Trước khi đi ngủ, Lư Kinh Hồng nhét tấm thiệp nhỏ mà Văn Lĩnh đính kèm trên món quà vào ngăn đựng thẻ trong ví mình. Trên đó, Văn Lĩnh dùng nét chữ tiếng Anh đẹp đẽ viết ngắn gọn một câu: Be with you.
Em sẽ ở bên anh.