Trước khi ngủ, Lư Kinh Hồng đặt báo thức lúc tám giờ rưỡi, đến đúng giờ thì họ cùng thức dậy. Văn Lĩnh chẳng muốn ngồi không, bèn cùng Lư Kinh Hồng đến bệnh viện. Giản Liên Sương thấy Văn Lĩnh ở bệnh viện thì có hơi ngạc nhiên. Văn Lĩnh giải thích mình đến để giúp đỡ, bà Giản còn cảm thán Văn Lĩnh thật nhiệt tình. Lư Kinh Hồng cứ để mặc bà hiểu như vậy, cũng không xen vào.

Sau đó, Giản Liên Sương về nhà trước. Hai người họ cũng không cần túc trực ở đây mãi, mười một giờ hộ lý sẽ đến. Vì người bệnh trong phòng đã ngủ say, nên bọn họ ngồi trên ghế đẩu cạnh giường, dùng điện thoại nhắn tin qua lại để nói chuyện với nhau. Không gian yên ắng lạ thường, chỉ có tiếng ngón tay gõ chữ khe khẽ trên bàn phím. Thỉnh thoảng trong lúc gõ chữ, họ lại nhìn nhau một cái, cũng chẳng cảm thấy thời gian trôi qua dài đằng đẵng hay khó chịu chút nào. Văn Lĩnh có cảm nhận thế này: từng phút từng giây ở bên Lư Kinh Hồng chỉ khiến cậu thấy thời gian trôi qua quá nhanh. Còn chưa kịp nói mấy câu, kim đồng hồ đã tích tắc quay đi mất rồi.

Mười một giờ, lúc từ bệnh viện bước ra, đường phố vẫn chưa tối hẳn, đèn đường trên cao chiếu sáng rực rỡ, chỉ là xung quanh thưa thớt bóng người. Họ đứng đợi taxi ở cổng bệnh viện, phần da thịt lộ ra ngoài bị gió rét thổi vào lập tức lạnh buốt. Văn Lĩnh rụt tay vào túi áo thì chạm phải đôi găng tay kia. Cậu tự đeo chiếc bên trái vào, rồi đưa chiếc bên phải cho Lư Kinh Hồng. Lư Kinh Hồng nhận ra đây là đôi găng tay anh mua cho Văn Lĩnh, ý cười bèn hiện rõ trên mặt, rồi cũng ngoan ngoãn đeo vào. Văn Lĩnh nhìn anh đeo xong lại nói: “Cho tay vào túi áo đi, bên ngoài lạnh lắm.”

Lư Kinh Hồng chỉ thấy trong lòng ấm áp vô cùng: “Được.”

Họ đợi một lúc lâu mới bắt được xe taxi. Mãi đến khi ngồi vào trong xe có bật sưởi, tứ chi mới bắt đầu có cảm giác trở lại. Ghế ngồi che khuất tầm nhìn của tài xế phía trước, nhân cơ hội đó, họ nắm tay nhau không chút kiêng dè ở hàng ghế sau. Tay phải của Văn Lĩnh nắm lấy tay trái của Lư Kinh Hồng, chỉ có hai bàn tay này là không đeo găng, lòng bàn tay hơi lạnh áp vào nhau, vô cùng thân mật.

Về đến nhà thì Giản Liên Sương đã ngủ rồi. Lư Kinh Hồng và Văn Lĩnh chỉ vệ sinh cá nhân qua loa rồi chui vào trong chăn, tựa vào đầu giường trò chuyện. Lư Kinh Hồng hỏi: “A Lĩnh, bao giờ em về lại thành phố A?”

Văn Lĩnh không đáp mà hỏi ngược lại: “Bao giờ anh về thành phố S?”

Lư Kinh Hồng nói: “Chắc là ngày mai. Anh về chủ yếu là để túc trực lúc phẫu thuật, ngày mai bác của anh đến rồi, nếu không có tình huống gì khác thì anh sẽ về.”

“Vậy em về cùng anh.”

“Em không cần tới thành phố A nữa sao?”

Văn Lĩnh nhích người về phía anh một chút: “Việc cần làm thì em đã làm gần xong rồi, quay lại bên kia chi bằng ở đây đợi về chung với anh.”

“Khoảng thời gian ở bên đó có mệt không?” Lư Kinh Hồng nghiêng đầu nhìn cậu.

Văn Lĩnh nói: “Khá mệt, mỗi ngày cũng chẳng có thời gian nghỉ ngơi. Nhưng đến đây gặp được anh rồi thì chẳng còn cảm giác mệt hay không mệt nữa, chỉ muốn nghe anh nói chuyện thôi.”

“Muốn nghe anh nói gì nào?” Lư Kinh Hồng kéo cậu vào lòng mình.

Văn Lĩnh tựa đầu lên vai anh: “Kể chuyện về anh đi, chuyện gì liên quan đến anh cũng được, em đều muốn biết hết.”

Lư Kinh Hồng hiểu ý Văn Lĩnh là muốn tìm hiểu về mình, anh đương nhiên rất vui lòng: “Ừm... để anh kể chuyện gia đình anh cho em nghe nhé?”

Văn Lĩnh im lặng gật đầu.

“Hồi Tết em đến nhà, anh chưa kịp nói kỹ với em, nhưng chắc em cũng nhận ra rồi, nhà anh chỉ có ba người. Bố anh mất năm anh lên cấp ba. Mẹ anh kiên cường lắm, một mình bà gồng gánh cái nhà này suốt bao nhiêu năm. Anh lên cấp ba thì vừa học vừa làm. Hồi đó Tiểu Thiền còn nhỏ, anh phải trông nom con bé, chuyện lớn chuyện vặt đều là anh chống lưng cho nó, họp phụ huynh cũng là anh đi. Đúng là vừa giống anh trai lại vừa giống bố nó thật.”

Lư Kinh Hồng hồi tưởng chuyện xưa, nhất thời cảm thán: “Vì chuyên ngành anh học phải lên đại học ở thành phố S, anh cứ nghĩ mãi nếu anh đi rồi thì ở nhà phải làm sao, nên cả một mùa hè chẳng thể ngủ ngon giấc. Hôm anh đi, mẹ và Tiểu Thiền cùng tiễn anh. Mẹ anh thì trông có vẻ vui lắm, chỉ có Tiểu Thiền là đứng ngoài phòng chờ khóc đến mức người qua kẻ lại đều nhìn chằm chằm. Con bé vừa khóc vừa bảo anh được nghỉ thì về sớm nhé. Lúc đó, quả thật anh bỗng dưng chỉ muốn bỏ quách đại học đi, ở nhà trông coi gia đình này cả đời cho xong.”

Nghe đến đây, Văn Lĩnh bỗng rướn người lên hôn nhẹ vào môi Lư Kinh Hồng, tựa như gửi một lời an ủi đến chàng thiếu niên năm xưa. Dáng vẻ Lư Kinh Hồng khi kể những chuyện này khiến cậu đau lòng không sao kìm được. Thật ra, người chịu gian khổ trên đời này không thiếu, nhưng cậu chỉ thấy xót xa cho chàng thiếu niên từng đấu tranh nội tâm giữa nhà ga tấp nập người qua lại ấy. Đối với cậu, người này khác biệt hoàn toàn với những người kia.

Lư Kinh Hồng v**t v* gáy cậu, làm nụ hôn thêm sâu. Anh ngậm lấy cánh môi mềm mại của Văn Lĩnh m*t mát không ngừng. Văn Lĩnh ngoan ngoãn hé miệng để hai đầu lưỡi quấn lấy nhau. Họ càng hôn càng đ*ng t*nh, hơi thở ngày một nặng nề. Ngay trước khi lý trí sắp tan chảy trong nụ hôn, họ ăn ý tách nhau ra một chút.

Lư Kinh Hồng cắn nhẹ môi Văn Lĩnh, trán tựa vào trán cậu nói: “Cuộc sống hay công việc sau đó cũng chẳng có gì đặc biệt, cho đến khi anh gặp được em, A Lĩnh. Anh mới biết, hóa ra mộng giữa ban ngày cũng có thể thành sự thật.”

Văn Lĩnh nhìn anh chằm chằm, lòng trào dâng sóng gió: “Lư Kinh Hồng.”

Cậu thậm chí cảm thấy chỉ thốt ra cái tên này thôi cũng đã đủ kinh tâm động phách.

“Trước đây... Em chưa từng thật sự yêu ai, cũng chưa từng nghĩ sẽ yêu ai. Em thấy chuyện đó thật hoang đường, cho nên trước kia em đối xử với anh không tốt. Nhưng hiện tại, và cả tương lai nữa, em đã quyết định sẽ yêu anh. Em không phải giấc mộng ban ngày của anh, em là người đàn ông của anh.”

Ánh mắt Lư Kinh Hồng lập tức thay đổi. Anh luồn tay vào trong áo Văn Lĩnh, và chạm đến lồng ngực, ấn lên trái tim đang đập loạn nhịp của cậu: “A Lĩnh, trái tim em thuộc về anh rồi, phải không?”

Mắt Văn Lĩnh không thể rời khỏi khuôn mặt Lư Kinh Hồng, trái tim cậu kích động như muốn phá toang lồng ngực mà nhảy ra ngoài. Đồng thời, cậu cũng chậm rãi nở nụ cười:

“Ừ, thuộc về anh rồi.”

Sau đó, họ lại bị cuốn vào một nụ hôn cuồng nhiệt. Cơ thể lúc này như chứa đầy nguồn năng lượng vô tận không chỗ phát tiết, chỉ có thể giải tỏa qua con đường duy nhất là sự cọ xát da thịt. Những lời muốn nói, thứ tình yêu không thể diễn tả bằng lời, tất cả đều gói gọn trong những nụ hôn day dứt và cái ôm siết chặt. Chỉ có sự va chạm của làn da thớ thịt mới truyền tải được đôi ba phần cảm xúc ấy.

Tình yêu và d*c v*ng đan xen quấn quýt, đến tận giờ phút này mới thực sự thấu hiểu.

Tắt đèn chui vào chăn, tay Văn Lĩnh vòng qua eo Lư Kinh Hồng, tay Lư Kinh Hồng đặt sau lưng Văn Lĩnh. Hơi thở phả vào nhau, giữa hai người gần như không còn một kẽ hở.

Trong màn đêm tĩnh mịch, Văn Lĩnh đột nhiên hỏi một câu: “Trước đó có phải anh cố ý không?”

“Cố ý gì cơ?”

Văn Lĩnh nói: “Là chuyện cố tình không liên lạc với em đó. Nếu anh thực sự không muốn cho em biết anh đang ở thành phố N, thì kiểu gì chẳng có thời gian giả vờ nhắn một tin cho em. Hơn nữa, anh cũng hoàn toàn có thể không nói cho Lư Thiền biết.”

Lư Kinh Hồng cười bên tai cậu, thừa nhận một cách quang minh chính đại: “Đúng, anh cố ý đấy. Anh muốn em phải sốt ruột vì anh. A Lĩnh, anh nhớ là mình từng nói với em ngay trên chiếc giường này rồi mà, anh cũng có thể đóng vai kẻ xấu.”

Văn Lĩnh ôm anh chặt hơn một chút: “Thảo nào.”

“Thảo nào cái gì?”

“Anh tốn bao nhiêu tâm tư vì em như vậy, thảo nào em cũng thích anh nhiều đến thế.”

Cậu chẳng hề tức giận chút nào, chỉ cảm thấy vừa may mắn lại vừa hân hoan. Nếu không làm vậy, biết đến bao giờ cậu mới nghĩ thông suốt được vấn đề này chứ. Có phải đầu hàng quy phục cũng rất đáng giá.

Chương 40 - Chương 40 | Đọc truyện tranh