Khu vực trường cấp ba có diện tích lớn hơn khu cấp hai rất nhiều, ngay cả cổng trường cũng rộng gấp đôi. Họ không vào trong tòa nhà dạy học mà chỉ đi dạo loanh quanh trong sân trường. Vòng qua tòa hành chính là hai tòa nhà dạy học màu đỏ gạch nối liền với nhau. Lư Kinh Hồng ra hiệu cho Văn Lĩnh nhìn về một hướng: “Cả năm lớp 11 và 12 anh đều học ở tòa nhà bên trái kia. Hồi lớp 11 còn chịu khó chạy lên chạy xuống, chứ lên lớp 12 thì cơ bản là cắm chốt trên tầng 5 luôn, chẳng buồn xuống nữa. Cấp ba mệt nhất là năm lớp 12, nhưng nhớ rõ nhất cũng là năm lớp 12. Mặc dù ngày nào cũng mệt đến mức đảo lộn ngày đêm, cả thể xác lẫn tinh thần đều rã rời, nhưng lúc đó chẳng ai còn tâm trí lo chuyện khác, chỉ biết cắm đầu vào học thôi.”
Lư Kinh Hồng đứng lại một lúc rồi tiếp tục đi về phía trước. Ánh mắt anh lặng lẽ lướt qua hành lang tầng 5, dường như nhớ lại chuyện xưa, anh bất giác mỉm cười: “Có một khoảng thời gian dài, thì ban ngày anh đi học, tối đến phòng vẽ ngồi lì tới hơn mười giờ mới về ký túc xá. Về đến nơi lại phải tiếp tục ôn bài, thời gian ngủ chỉ có tí tẹo. Hôm sau đi học mắt mở không lên, rồi gục đầu xuống bàn ngủ luôn, lúc tỉnh dậy mới phát hiện giáo viên trên bục giảng đã đổi sang người khác rồi.”
“Lúc còn cách kỳ thi đại học 100 ngày, bảng đen lớp nào cũng viết số đếm ngược, từng ngày từng ngày một trôi qua. Vốn dĩ trong lòng mình có thể chẳng cảm thấy gì, nhưng cứ nhìn thấy con số đó là tự nhiên lại nảy sinh cảm giác cấp bách một cách kỳ lạ. Những thứ như tiền đồ đối với đám học sinh cấp ba vẫn còn xa vời lắm. Rõ ràng mình cũng chẳng biết tương lai có cái gì, nhưng vẫn cứ tiến về phía trước, liều mạng phấn đấu để vươn lên."
“Cái cảm giác này, sau khi mục tiêu đã trở nên rõ ràng cụ thể rồi, thì ngược lại tìm thế nào cũng không thấy nữa.”
Văn Lĩnh im lặng lắng nghe mà không nói một lời. Cậu nghe Lư Kinh Hồng miêu tả quãng thời gian đó khổ sở là thế, nhưng thực ra giọng điệu của anh lại không như vậy, trái lại còn rất thoải mái và pha chút bông đùa. Cậu đương nhiên hiểu rằng đối với Lư Kinh Hồng, chuyện này mang một giá trị phi thường, rằng sự giày vò ngày ấy giờ đã trở thành báu vật. Văn Lĩnh dường như có thể tìm thấy một con người mới của anh qua những lời kể ấy, một Lư Kinh Hồng mà cậu không quen biết, không thấu hiểu, điều này cũng khiến Văn Lĩnh nhận ra một loại cảm xúc vi diệu.
“A Lĩnh, chắc em chưa từng trải qua năm lớp 12 nhỉ?” Lư Kinh Hồng quay đầu hỏi.
“Chưa, em không tham gia kỳ thi đại học trong nước, mà ra nước ngoài du học luôn.” Văn Lĩnh trả lời.
Lư Kinh Hồng cũng đoán được, anh nói đùa: “Theo cách nói của bọn anh hồi đó, thì cuộc đời chưa từng tham gia thi đại học đều là không trọn vẹn.”
Sau khi nghe những lời này của Lư Kinh Hồng, Văn Lĩnh cũng có đôi phần tán đồng với cái định nghĩa “không trọn vẹn” đó.
Kế đến, họ đi tới sân vận động có đường chạy bằng nhựa tổng hợp bao quanh. Sân vận động này trông bề thế hơn sân ở khu cấp hai nhiều. Đi trên thảm cỏ nhân tạo ở giữa sân, ngay trước chính diện là một vòng khán đài và bục chủ tọa.
Lư Kinh Hồng nhìn sân vận động trống trải, lại nhớ ra một chuyện vui: “Hồi kỷ niệm 70 năm thành lập trường, trường anh tổ chức lễ ngay tại đây. Bà phó hiệu trưởng đã hơn sáu mươi tuổi rồi, mà giữa mùa đông lạnh giá vẫn cứ nằng nặc đòi lên hát tặng một bài ‘Câu chuyện mùa xuân’. Bà hát hăng say đến mức lạc tông không cứu vãn nổi, bạn học cứ đùa là bị bà hát thế này thì mùa xuân chẳng còn câu chuyện nào nữa luôn.”
Họ lại đi ngang qua cửa nhà ăn, Lư Kinh Hồng liếc nhìn nơi ấy, buồn cười nói: “Hồi bọn anh đi học, thì nhà ăn tồi tàn lắm, cửa lấy cơm chỉ có vài cái, ngày nào xếp hàng cũng dài dằng dặc. Kết quả bọn anh vừa tốt nghiệp xong thì nhà ăn được tu sửa lại, đẹp chẳng khác gì nhà hàng bên ngoài.”
Văn Lĩnh đút hai tay vào túi áo đi bên cạnh anh, chính cậu cũng không nhận ra mình đang mỉm cười.
Lư Kinh Hồng dẫn Văn Lĩnh đi theo một con đường nhỏ đến bể bơi trong trường. Con đường này thẳng tắp, hai bên trồng những cây phong cao bằng cột đèn đường, thân cây đứng sừng sững giữa tiết trời đông giá rét. Lúc đi trên đường nhỏ, Lư Kinh Hồng nói: “Cứ đến tối là con đường này toàn các cặp đôi yêu nhau trong trường. Có lúc thầy giám thị đến đây rình, bắt đôi nào trúng đôi nấy.”
Văn Lĩnh hỏi anh: “Anh cũng từng đến đây rồi à?”
Lư Kinh Hồng nhìn vào mắt cậu lắc đầu, chậm rãi nhếch khóe miệng: “Chưa từng, anh không yêu sớm. Đến nay người yêu chỉ mới có một người thôi.”
Văn Lĩnh nghẹn lời, đáy lòng chợt chấn động, vội lảng tránh ánh mắt của anh, cũng ngậm miệng lại. Lư Kinh Hồng khẽ bật cười thành tiếng.
Giờ này cửa kính của bể bơi đã bị khóa, nên không vào được, nhưng họ cũng chẳng định vào. Văn Lĩnh đứng ở cửa nghe Lư Kinh Hồng nói chuyện, kể về khoảng thời gian huấn luyện trước đây của anh, sau đó lại đi dạo sang chỗ khác.
Lúc họ bước ra khỏi cổng trường Trung học số 1 thì đã năm giờ chiều. Giữa mùa đông ngày ngắn đêm dài, chẳng mấy chốc sắc trời đã chuyển sang màu xanh thẫm. Đèn đường cũng được bật sáng. Lúc này người qua kẻ lại quanh trường càng thưa thớt, cơ bản chẳng thấy bóng dáng ai, thực ra giờ này cũng chưa tính là muộn. Lư Kinh Hồng bèn đưa Văn Lĩnh đến địa điểm cuối cùng, chính là một quán canh lâu năm ở phố ăn vặt sau cổng trường. Quán này không phải nơi Lư Kinh Hồng hay đến nhất, nhưng cả con phố có rất nhiều quán không mở cửa, trong số những quán mở cửa thì đây là nơi anh quen thuộc nhất.
Mặt bằng quán rất nhỏ, bài trí đơn giản nhưng trông khá sạch sẽ. Văn Lĩnh hầu như chẳng bao giờ lui tới những nơi như thế này, cậu vốn không phải kiểu người thích la cà khắp hang cùng ngõ hẻm. Nhưng vì Lư Kinh Hồng đã cất công đưa cậu đến đây, nên cậu cũng chẳng lấy làm phiền lòng.
Trong quán ngoài hai người họ ra còn có hai bàn khách nữa. Anh và Văn Lĩnh mỗi người gọi một bát canh thịt viên hấp. Hai người ngồi đối diện nhau, hơi nóng bốc lên từ bát canh nghi ngút quanh mặt đối phương, hun nóng cả khuôn mặt đang lạnh buốt.
Lư Kinh Hồng chưa vội động thìa, nhìn Văn Lĩnh húp một ngụm canh xong mới hỏi: "Ngon không?"
Văn Lĩnh gật đầu: "Vị cũng được đấy."
Sau đó Lư Kinh Hồng cũng húp một ngụm: "Anh sắp quên mất hương vị này rồi. Ngày xưa anh đến đây cũng nhiều, nhưng thường thì sẽ không mua loại canh này."
Văn Lĩnh cầm thìa chờ anh nói tiếp. Lư Kinh Hồng cười thản nhiên: "Trước khi anh kiếm ra tiền, thì kinh tế trong nhà khá eo hẹp. Anh phải đi học, Tiểu Thiền cũng phải đi học, một bát canh thịt viên mười tám tệ đối với anh lúc đó là đắt lắm rồi, anh thường chỉ mua một bát mì xào sáu tệ thôi. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, anh phải đi học đại học xa nhà, Tiểu Thiền cũng vào cấp ba. Thật ra bà Giản nhà anh đã thức trắng mấy đêm để lo học phí cho hai anh em, thế mà lúc lớp tổ chức đi du lịch tốt nghiệp, bà vẫn đưa tiền cho anh đi như không có chuyện gì xảy ra."
"Thế anh có đi không?" Văn Lĩnh ngừng lại việc đang làm.
"Đương nhiên là không đi rồi." Lư Kinh Hồng hồi tưởng lại rất nhiều chuyện thời đó, cảm xúc cũng trở nên khác lạ: "Suốt cả mùa hè anh đều đi làm thêm, sáng trưa chiều tối ba công việc khác nhau, để gom góp cho đủ học phí của anh và em gái. Lúc anh đưa số tiền đó cho mẹ... lần đầu tiên bà đã khóc trước mặt anh."
Văn Lĩnh im lặng lắng nghe mà không phát ra tiếng động nào, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác khó chịu mà cậu chưa từng trải qua. Cậu chỉ đang nghĩ, mình luôn phải chịu đựng những lần quay ngược thời gian kỳ quái, giả sử một ngày nào đó Văn Lĩnh có quyền lựa chọn, thì cậu muốn quay về thời học sinh của Lư Kinh Hồng để tham gia vào cuộc sống đầy màu sắc của anh, và cũng để dang tay giúp đỡ anh, biết đâu có thể tạo nên một sự bù đắp trọn vẹn cho nhau.
Văn Lĩnh chưa từng nghĩ tại sao mình lại nảy sinh ý nghĩ kỳ lạ như vậy, nhưng ý nghĩ đó cứ thế hiện lên một cách chân thực và rõ ràng.