Lúc Lư Kinh Hồng nấu mì, Văn Lĩnh ngồi thôi cũng không yên, bèn đứng dựa vào bức tường sau lưng anh. Cậu nhìn động tác thành thục của Lư Kinh Hồng đến thất thần một lúc, rồi mới nói ra câu này, là câu khẳng định: “Anh đã đi tìm Từ Kha.”
Lư Kinh Hồng gật đầu, kể sơ qua đầu đuôi câu chuyện một lượt, lại nói: “Là anh gài cậu ấy thôi, cậu ấy không cố ý nói đâu.”
Văn Lĩnh không truy cứu vấn đề của Từ Kha nữa, mà hỏi sang chuyện khác: “Không phải anh về thành phố N ăn Tết rồi à, sao lại ở đây?”
“Anh nghĩ đến việc em ở lại thành phố S một mình nên quay về.” Lư Kinh Hồng ngoảnh đầu nhìn thẳng vào mắt Văn Lĩnh: “A Lĩnh, tại sao lại lừa anh là em đi nước ngoài, hửm? Em không muốn gặp anh sao?”
Văn Lĩnh hiếm khi chột dạ mà quay mặt đi chỗ khác: “...... Không phải, em chỉ muốn ở một mình thôi.” Chỉ là cậu không cần bất kỳ sự bầu bạn nào, cũng chẳng có bất cứ kỳ vọng gì vào chuyện tình cảm.
“Há miệng nếm thử xem.” Lư Kinh Hồng bỗng xoay người, dùng đũa gắp một con tôm nõn đưa đến bên miệng Văn Lĩnh: “Cẩn thận nóng đấy.”
Văn Lĩnh ngẩn ngơ há miệng, để mặc Lư Kinh Hồng đút con tôm đó vào miệng mình. Lư Kinh Hồng hỏi cậu mùi vị thế nào, Văn Lĩnh đáp: “Ngon lắm.”
“Vậy được rồi, em ra ngồi đi, để anh múc mì ra bát.”
Văn Lĩnh bèn ngồi xuống bên bàn ăn.
Thế là hai người cứ đối diện nhau mà ăn hết bát mì của mình trong im lặng, không hề có câu thoại thừa thãi nào. Cảm giác trống rỗng trong dạ dày Văn Lĩnh vốn gào thét từ hôm qua đã biến mất theo bát mì nóng hổi trôi tuột vào bụng.
Ăn xong, Lư Kinh Hồng hỏi: “Ngon không?”
Văn Lĩnh nhìn cái bát của mình đến nước dùng cũng húp cạn chẳng còn một giọt, cảm thấy câu hỏi này không cần thiết phải trả lời, nhưng cậu vẫn gật đầu.
“Nếu ngon thì có thể đồng ý với anh một chuyện nhỏ được chứ? Coi như không phụ công sức anh ngồi xe mấy tiếng đồng hồ đến đây để nấu bát mì này.” Lư Kinh Hồng nghiêm túc nhìn cậu.
“Chuyện gì?”
“A Lĩnh, em nói em muốn ở một mình, nhưng anh thì không. Anh muốn cùng em trải qua năm mới đầu tiên của chúng ta.” Lư Kinh Hồng khẽ cười: “Anh mời em về nhà anh ăn Tết, được không?”
“Về nhà anh? Đến thành phố N á?” Văn Lĩnh cứng đờ người.
“Dịp Tết bên ngoài náo nhiệt lắm, giăng đèn kết hoa khác hẳn ngày thường. Chỗ nhà anh so với thành phố S cũng rất tuyệt, anh muốn đưa em đi xem thử.”
Lư Kinh Hồng đưa tay vào túi trong của áo phao, rồi lấy ra hai tấm vé. Anh đặt trước mặt Văn Lĩnh, nói: “Đây là vé xe tới thành phố N, anh mua hết rồi. Ba giờ chiều xuất phát, chập tối là đến nơi. Anh đã nói với mẹ là anh sẽ dẫn một người bạn về, giờ này chắc mẹ anh đang bận rộn chuẩn bị bữa tối thịnh soạn cho em đấy. A Lĩnh, em muốn đến thành phố N dạo chơi cùng anh không?”
Văn Lĩnh nhìn chằm chằm tấm vé trong tay Lư Kinh Hồng hồi lâu mà không hề nhúc nhích. Cùng một người khác đón Tết sao? Cậu chưa từng có trải nghiệm như vậy, thật ra cậu rất kháng cự chuyện này. Cậu cũng không biết rốt cuộc mình đang bài xích điều gì, có lẽ là sợ hãi những điều chưa biết, cũng có thể không phải. Nhưng người đối diện đưa ra lời mời lại là Lư Kinh Hồng. Cảm giác tội lỗi trong lòng cậu đối với Lư Kinh Hồng lại đóng vai trò như một cái cớ tạm thời, cứ việc đường hoàng mà trỗi dậy.
Từ chối thì dường như rất có lỗi với anh ấy, và cũng có lỗi với bát mì hải sản thập cẩm kia nữa.
Văn Lĩnh tự đặt ra cho mình đầy đủ lý do, cậu rút một tấm vé từ tay Lư Kinh Hồng: “Vậy thì đi dạo thử xem sao.”
Đến thành phố N là lúc sáu giờ chiều. Từ bến xe phía Tây về đến nhà Lư Kinh Hồng mất khoảng ba đến bốn mươi phút, nên khi hai người đứng trước cửa nhà Lư Kinh Hồng cũng đã ngót nghét bảy giờ.
Lư Kinh Hồng giơ tay định bấm chuông, Văn Lĩnh chợt phản ứng lại, căng thẳng kéo tay áo anh: “Khoan đã, em không mang quà ra mắt.”
“Không sao đâu.” Lư Kinh Hồng cười thoải mái: “Nếu em để ý thì lần sau đến bù lại là được.”
Văn Lĩnh không phản bác, cậu nghĩ: Còn có lần sau à?
Giản Liên Sương nghe tiếng chuông cửa liền ra mở ngay. Bà mặc bộ đồ ở nhà trông giản dị, cười hiền hòa với hai người đứng ngoài cửa: “Về rồi đấy à, đây là bác sĩ Văn phải không?”
Văn Lĩnh cúi người chào hỏi: “Cháu chào bác, chúc bác năm mới vui vẻ, cháu là Văn Lĩnh ạ.”
Giản Liên Sương nhìn từng cử chỉ của Văn Lĩnh thì cảm thấy cậu là người rất có gia giáo, nên ấn tượng về cậu vô cùng tốt. Bà đã chuẩn bị sẵn dép lê ở cạnh tủ giày ngay cửa ra vào từ sớm, bảo hai người thay giày rồi vào nhà ngồi sofa nói chuyện. Văn Lĩnh còn mang theo một cái túi, bên trong là vài bộ quần áo để thay, Lư Kinh Hồng đỡ lấy, nói: “Để anh mang vào phòng mình trước đã.”
“Con đi cất đi.” Giản Liên Sương xua tay với anh, rồi ngồi xuống bên cạnh Văn Lĩnh trò chuyện: “Bác sĩ Văn này, trước đây Kinh Hồng hay nhắc đến cháu với bác lắm, cả Tiểu Thiền cũng có kể. Chắc hẳn bình thường Kinh Hồng được cháu giúp đỡ nhiều, thật lòng cảm ơn bác sĩ Văn nhé.”
“Bác ơi, bác đừng nói vậy ạ.” Biểu cảm của Văn Lĩnh có chút ngượng ngùng, cậu không giỏi ứng phó với những người lớn tuổi như thế này: “Bác cứ gọi cháu là Văn Lĩnh được rồi. Cháu và Lư... Lư Kinh Hồng là bạn bè giúp đỡ lẫn nhau thôi, bác không cần cảm ơn cháu đâu ạ.”
Lời cảm ơn “được cháu giúp đỡ” này, Văn Lĩnh tự thấy hổ thẹn không dám nhận.
Lư Kinh Hồng cất túi xong thì từ trong phòng đi ra, liền nhìn thấy vẻ mặt không được tự nhiên của Văn Lĩnh. Anh bước nhanh tới nói với Giản Liên Sương: “Quý bà Giản, mẹ có đang hầm gì trong bếp không đấy, con ngửi thấy mùi rồi.”
“Có chứ, cá tuyết hầm đậu phụ.” Giản Liên Sương cười với Văn Lĩnh: “Kinh Hồng bảo bác là cháu thích ăn hải sản, nên bác đi mua về nấu đấy. Tay nghề của bác mà không hợp khẩu vị thì cháu đừng chê nhé.”
Văn Lĩnh sững sờ, lắc đầu nói: “Sao thế được ạ.”
Giản Liên Sương nói vài câu rồi đứng dậy định quay vào bếp: “Hai đứa nói chuyện đi, sắp có cơm ăn rồi.”
Lư Kinh Hồng bèn ngồi xuống bên cạnh Văn Lĩnh, và đưa cho cậu một tách trà nóng: “Uống miếng nước đi. Mẹ anh hiếm khi thấy anh dẫn bạn về, nên hơi nhiệt tình quá, sợ em không được tự nhiên.”
Văn Lĩnh cầm tách trà uống một ngụm, dòng nước trà nóng hổi chảy trôi xuống lồng ngực, cậu lại lắc đầu: “Không có đâu, em chỉ không quen tí thôi, chứ em thích nói chuyện với bác lắm.”
Lư Kinh Hồng cười khẽ: “Em đánh giá bà Giản nhà anh cao thế à.”
Văn Lĩnh ngẫm nghĩ về cách Lư Kinh Hồng gọi Giản Liên Sương. Từ khi hiểu chuyện đến giờ, cậu hay gọi Uông Nguyệt Văn là “bà Uông”, nhưng cách gọi này với “bà Giản” rõ ràng lại khác hẳn. Xưng hô này thốt ra từ miệng Lư Kinh Hồng mang theo ý trêu đùa, khiến Văn Lĩnh lần đầu tiên cảm thấy hai chữ “quý bà” hóa ra cũng có thể không lạnh lùng và xa cách đến thế. Kỳ lạ thật.
Không thấy cha của Lư Kinh Hồng đâu, Văn Lĩnh có hơi thắc mắc, nhưng cậu cũng không mở miệng hỏi.
Lúc ăn tối, Giản Liên Sương cố ý đặt món cá tuyết hầm đậu phụ ngay tầm tay của Văn Lĩnh để cậu dễ gắp. Văn Lĩnh hiểu ý, đũa đầu tiên đã gắp ngay món này. Ăn xong cậu nói: “Bác nấu ngon lắm ạ.”
Sau đó, suốt bữa cơm, dường như để chứng minh cho lời nói của mình, Văn Lĩnh hầu như chỉ ăn mỗi món này, bởi vì cậu thích hải sản nhất, và món này thật sự, thật sự rất hợp khẩu vị cậu.
Thảo nào lại là mẹ của Lư Kinh Hồng.
Giản Liên Sương để ý thấy hành động của Văn Lĩnh thì cười rất vui vẻ. Bà thấy Văn Lĩnh là một thanh niên trông thì nghiêm túc, nho nhã, nhưng cũng có nét đáng yêu như một đứa trẻ. Lư Kinh Hồng đã quen với kiểu ăn này của Văn Lĩnh, nên thuận tay gắp thêm cho cậu mấy món khác.
Trong bữa cơm, Giản Liên Sương hỏi Văn Lĩnh: “Văn Lĩnh không phải về nhà ăn Tết à? Sao lại đến thành phố N thế này?”
Động tác trên tay Văn Lĩnh khựng lại, không trả lời mà quay sang nhìn Lư Kinh Hồng.
Lư Kinh Hồng thản nhiên đỡ lời: “Em ấy đến thành phố N để du lịch ạ.”
Giản Liên Sương lấy làm lạ: “Thành phố N mà có chỗ du lịch á?”
Lư Kinh Hồng nói không chớp mắt: “Ở khu mới giải tỏa chẳng phải có một tòa thủy cung, dạo trước còn quảng cáo rầm rộ lắm đó sao, nghe nói cũng được lắm, bọn con định đi lượn lờ xem thử. Hơn nữa thành phố N có không khí trong lành, phong thủy thuận lợi, con người sống ở đây rất thoải mái, lại không tắc đường, chẳng phải tốt hơn mấy địa điểm du lịch kia sao?”
Giản Liên Sương gật đầu tán thành, bảo hai người cứ đi chơi cho vui. Lư Kinh Hồng đảo mắt nhìn Văn Lĩnh, khẽ nhếch khóe miệng cười.